Ngạo Thế Cuồng Long - Giang Dạ (FULL)

Chương 7 Cuối cùng cũng không muộn!


Trước Sau

Vì vậy, anh lay Tô Mỹ Huyên đang mơ màng tỉnh lại.

Dù thế nào đi nữa, cũng phải để Tô Mỹ Huyên đưa anh đi rút tiền.

200 ngàn, đây là số tiền ngày hôm qua anh cực khổ kiếm được.

Tô Mỹ Huyền bị đánh thức có hơi tức giận, nhăn nhó cả buổi sáng.

Trang điểm sửa soạn mất cả buổi.

Chờ đến khi ra ngoài thì cũng đã chín giờ rưỡi.

Giang Dạ gấp gáp sắp phát điên, con gái ra ngoài đúng là phiền phức.

Mười giờ, anh còn phải đến bệnh viên Khang Ninh gặp bác sĩ Tô Tuyết để khám bệnh.

Hôm qua bác sĩ Tô Tuyết đã đặc biệt gọi điện thoại cho anh, dặn anh hôm nay không được đến muộn.

Nếu anh đến muộn, người đẹp lạnh lùng kia sẽ mắng anh.

Cũng may, Tô Mỹ Huyên là thành viên VỊP của ngân hàng, không cần phải xếp hàng.

200 ngàn được chuyển đến tài khoản của Ninh Kiến Dân do Giang Dạ cung cấp.

Hai người hẹn gặp nhau tại nhà Tô Mỹ Huyên vào lúc mười giờ sáng hôm sau.

Sau đó sẽ cùng nhau lái xe đến khách sạn của nhà họ Tô, nơi tổ chức sinh nhật của người mẹ tên Bạch Liên của Tô Mỹ Huyên.

Sau khi hẹn xong, Giang Dạ nhanh chóng bắt taxi chạy đến bệnh viên Khang Ninh.

Đến nơi lúc chín giờ năm mươi chín phút. “Khá lắm, đến kịp rồi!” Nhìn cổng lớn của bệnh viện, Giang Dạ thở phào một hơi.

Cuối cùng cũng không muộn!

Bệnh viên Khang Ninh là bệnh viện cá nhân xa hoa nhất ở Tần Tây.

Tòa nhà có mười chín tầng.

Phòng làm việc của bác sĩ Tô Tuyết vừa rộng vừa đẹp.

Cửa sổ kính trong suốt sát đất rộng năm mét có thể nhìn toàn cảnh, còn có thể nhìn thấy hào nước và các bức tường thành.

Lần đầu tiên tới, Giang Dạ gần như đã hoài nghi nhân sinh.

Đây là phòng làm việc của bác sĩ ư?

Trông giống một căn hộ riêng sang trọng dành cho một cô gái thuộc thành phần tri thức hơn.

“Trí nhớ của anh không hề biến mất mà được bảo vệ bởi một cơ chế đặc biệt của não!”

“Hiện tại vẫn chưa có kết luận loại cơ chế này được hình thành như thế nào, những chuyện tôi đã làm trong nửa năm qua chính là tìm cách mở cơ chế bảo vệ này ra, giải phóng trí nhớ của anh!”

Tô Tuyết thật sự rất xinh đẹp, chẳng qua là tính tình có chút lạnh lùng.

Giờ phút này, cô ấy đang tựa vào bàn làm việc, mải mê viết gì đó.

Giọng điệu lúc nói chuyện cũng lạnh như băng.

Giang Dạ ngồi trên một chiếc ghế kỳ lạ, trông hơi giống một chiếc ghế tựa.

Anh đã nghe câu này rất nhiều lần trong nửa năm qua.

Cũng không có gì mới mẻ đối với anh.

“Bác sĩ Tô Tuyết, dụng cụ của Mỹ đó cũng có tác dụng kích thích trị liệu sao? Trước khi kích thích còn có thể xem phim không?” Giang Dạ hỏi.

Trong sáu tháng qua, phương pháp điều trị của Tô Tuyết vẫn là kích thích.

Kích thích cơ thể và kích thích tỉnh thần.

Kích thích cơ thể vô cùng đơn giản, hầu hết đều rất đau đớn.

Giống như Dung ma ma dùng kim đâm vào người, tắm trong nước có nhiệt độ cực cao, hay là phát bài “Chinh phục” từ loa phóng thanh vào bên tai…

Nhưng vẫn không hề có tác dụng,

Nếu như không phải anh có tố chất cơ thể tốt, anh đã bị giết chết từ lâu rồi.

Kích thích tinh thần thì phong phú hơn nhiều, cũng là thứ anh thích nhất.

Tuy rằng bác sĩ Tô Tuyết là một mỹ nhân lạnh lùng, nhưng cách làm việc của cô ấy không hề dựa trên khuôn mẫu, luôn khiến người khác bất ngờ.

Có lần cô ấy bất ngờ tỏ tình với anh.

Muốn khiến anh động lòng, từ đó kích thích trí nhớ trở về đại não.

Một lần khác, cô ấy còn tìm đến một tiếp viên nữ tốt nhất ở Tần Tây, phục vụ anh ở trong chính phòng làm việc của Tô

Tuyết, ở ngay trước mặt Tô Tuyết.

Sử dụng sự tận hưởng thể chất tối đa để giải phóng cơ chế bảo vệ của não.

Hai chuyện quá đáng này đều bị một người đoan chính như anh từ chối.

Hy vọng sẽ có một tình tiết nào đó khiến anh xúc động, gợi lại những trí nhớ đã mất.

Hôm nay vốn dĩ sẽ xem một bộ phim hành động tình yêu trên đảo của Aoi Sora.

Cũng là bộ anh mong chờ nhất.

Nhưng bây giờ cũng không chắc liệu bản thân có còn được xem hay không.


Chương 7 Cuối cùng cũng không muộn!
Danh sách chương
Chương 1: Một đêmChương 2: Luật hình sựChương 3: Bất ngờChương 5: Bạn traiChương 6 Tên đầu trọc rời điChương 8 Bộ não của tôi ư?Chương 9 Cửa cái gì?Chương 4: Bạo lựcChương 7 Cuối cùng cũng không muộn!Chương 12 Tôi thấy anh đang thiếu đòn rồiChương 10 Trí nhớ bị niêm phong?Chương 11 Có số tủ và mật mãChương 13 Kính thưa quý kháchChương 16 Đúng là vớ vẩnChương 15 Tôi là Mạnh Bài!Chương 14 Cũng may mà anh có mật mãChương 18 Vậy thì tốt quáChương 19 Nhiều tiền quá!Chương 20 Tôi đã chuẩn bị cho anh rồi!Chương 17 Tấm thẻ này là thế nào?Chương 22 Cha ơiChương 23 Tránh ra!Chương 21 Bữa tiệc này rất náo nhiệt đấyChương 26 Bác gái đừng khách sáoChương 24 Dự tính là một tỉChương 27 Chẳng lẽ người này chính là Mặt Quỷ sao?Chương 28 Tài xế lái thuê sao?Chương 29 Đây là lời nói dối tày trời!Chương 25 Giang Dạ thật sự rất ngang tàngChương 30 Hơn nữaChương 32 Tất nhiên là thật rồiChương 31 Hậu quả?Chương 33 Tiểu LôiChương 34 Hậu quả ư?Chương 35 Anh ta kéoChương 36 Chuyện này phải thu dọn tàn cuộc thế nào?Chương 37 Được thôiChương 39 Nói đến đâyChương 40 Nếu đã như thế thì bắt đầu trò chơi thôiChương 38 Thân thế của mìnhChương 41 Con tự nghe thử xem có khả năng không?Chương 42 Bằng chứng?Chương 44 “Chuyện này là sao thế?Chương 45 Lúc nàyChương 46 Dựa vào cô ư?Chương 47 Trước tiên anh nên nghĩChương 48 Em gái và Giang DạChương 49 Đúng là cực phẩmChương 51 Anh cút ngay cho tôi!Chương 50 Vừa tới cửaChương 54 Đây sẽ là một vụ án giết ngườiChương 52 Cực kỳ bi thảm!Chương 53 Bản thân cô ấyChương 58 Nói đến mắng ngườiChương 43 Cậu đang làm gì ở đây thế?Chương 59 Hai người tỏ thái độ đi! Đấu hay hoà?Chương 60 Bây giờ không phải điện Quỷ NgụcChương 57 Chu Đại Bằng đâu?Chương 56 Nghị viên Hoàng!Chương 61 Đại caChương 62 Một lúc sauChương 55 Sao tôi không hiểu ông đang nói gì nhỉ?Chương 63 Cảm ơn emChương 65 Một trăm triệu!Chương 66 Hiểu rồiChương 64 Đại học Bách khoa Tân Tây?