Ngạo Thế Cuồng Long - Giang Dạ (FULL)

Chương 41 Con tự nghe thử xem có khả năng không?


Trước Sau

Biệt thự nhà họ Lâm ở Thành Nam, phòng khách biệt thự vàng son lộng lẫy, cực kỳ xa hoa.

“Cha, ông nội, xin lỗi, con đã làm mất mặt nhà họ Lâm”

Lâm Thế Văn ngồi trên xe lăn, chân trái gác lên giá, đầu gối bó bột. Không chỉ thế mà trên đầu còn quấn băng. Bộ dạng của anh ta thảm hại, kèm theo tiếng nức nở nói.

Trong phòng khách vây kín người, ai cũng nghiêm mặt.

Hôm nay, gần như toàn bộ lớn nhỏ của nhà họ Lâm đều tập hợp đông đủ. Gia chủ của nhà họ Lâm – Lâm Phong Hà sa sầm mặt, đang ngồi trên sofa. Mấy người khác đều không ai dám ngồi xuống, mà ngoan ngoãn đứng sau ghế sofa.

Lâm Vệ Đông – con trai cả của Lâm Phong Hà, một trong tám nghị viên lớn ở thành phố Tần Tây. Gương mặt nho nhã, đeo mắt kính gọng vàng. Lúc này ông ta cũng đang nhíu mày.

Lâm Khải – con thứ hai của Lâm Phong Hà, chủ tịch tập đoàn Lục Đỉnh đã niêm yết. Dáng vẻ hung hãn, ánh mắt sắc bén.

Lâm Khải có hai cậu con trai, mà con trai cả là Lâm Thế Văn. Anh ta cũng đi theo cha, đảm nhiệm vị trí giám đốc phòng nhân sự của tập đoàn Lục Đỉnh.

Con trai thứ của Lâm Khải là Lâm Thế Hào, hội trưởng Đồ Long Hội – một trong năm bang hội lớn ở Tân Tây. Rất giỏi Muay Thái, là người lòng dạ độc ác.

Bởi vì anh cả Lâm Vệ Đông không có con trai, mà chỉ có hai cô con gái. Cho nên Lâm Thế Văn đã trở thành cháu đích tôn.

Lâm Phong Hà còn có một đứa con trai út, tên là Lâm Đào. Đêm tân hôn chết đột ngột, không để lại dòng dõi.

Vợ là Lương Hồng Ngọc, mấy năm nay vẫn luôn sống trong biệt thự nhà họ Lâm, là quả phụ nổi tiếng ở Tân Tây. Lúc này cô ta đang mặc váy ngủ, khoanh hai tay trước ngực, cũng đang đứng trong đám đông.

“Cháu còn biết đã làm mất mặt người nhà họ Lâm à. Đúng là kẻ vô tích sự!” Lâm Phong Hà trừng mắt, lạnh lùng quát: “Ở Tần Tây, trước giờ chỉ có nhà họ Lâm chúng ta bắt nạt người khác, làm gì đến lượt người khác đánh con cháu nhà họ Lâm chúng ta? Vậy mà kẻ vô dụng như cháu đã phá vỡ tiền lệ của nhà họ Lâm chúng ta.”

Lâm Thế Văn bị mắng đến mức nghẹn họng không nói nên lời. Có điều trong lòng lại hận Giang Dạ muốn chết.

Anh không những đánh anh ta tàn phế, mà còn chọc ông nội mắng anh ta một trận. Anh ta thật sự ước gì có thể chém Giang Dạ thành nghìn mảnh.

“Cha, Thế Văn đã như thế rồi, cha đừng nói thằng bé nữa.” Lâm Khải vội vàng bảo vệ con trai. Thấy con trai ngồi trên xe lăn, ông ta đau lòng nói: “Giang Dạ kia đúng là một ác ma, lòng dạ độc ác. Bác sĩ bảo có khả năng tương lai Thế Văn sẽ phải chống nạng mãi mãi.”

Vừa nghĩ đến tương lai con trai phải chống nạng mới đi được, ông ta lại vô cùng đau lòng.

Lâm Thế Hào sa sầm mặt, hừ lạnh: “Cha, chuyện này cứ giao cho con giải quyết. Đồ Long Hội sẽ báo thù thay anh cả, nhất định sẽ băm tên Giang Dạ kia ra cho cá ăn.”

“Câm mồm!”

Lâm Thế Hào đang nói một cách hăng say thì lại nghe thấy tiếng quát giận dữ của Lâm Phong Hà.

Anh ta rụt đầu, không dám nói gì nữa. Mấy người khác cũng trở nên yên tĩnh.

Bầu không khí trong phòng khách đã trở nên ngột ngạt.

Một lúc lâu sau, Lâm Phong Hà mới lên tiếng lần nữa: “Rốt cuộc Giang Dạ này có thân phận gì? Đã điều tra rõ chưa?”

Con cả Lâm Vệ Đông là nghị viên, đã lợi dụng quyền lực trong tay để điều tra.

Ông ta đẩy mắt kính lên, do dự một hồi mới nói: “Cha, buổi chiều con đã nhờ người điều tra kỹ càng rồi. Giang Dạ này lai lịch không rõ ràng, cả ngân hàng Phong Hối cũng không có lãnh đạo nào họ Giang. Theo điều tra, Giang Dạ này thật sự không có hộ khẩu. Ba năm qua vẫn luôn làm tài xế lái xe thuê ở Tần Tây, không hề có bối cảnh đáng sợ nào cả.”

Kết luận này gần như giống hệt những gì mà Lâm Thế Văn đã tra ra hồi trước.

“Ý của con là chỉ là một thăng nhãi tài xế lái xe thuê đã đánh Thế Văn? Một thằng nhãi tài xế lái xe thuê mà cho nhà họ Tô hợp đồng một tỉ? Một thằng nhãi tài xế lái xe thuê mà phải khiến lão già Lôi Báo kia khúm núm?” Sắc mặt của Lâm Phong Hà ngày càng khó coi, hừ lạnh: “Con tự nghe thử xem có khả năng không?”

“Điều tra lại?” Lâm Phong Hà khinh bỉ: “Cha thật sự không biết mấy năm qua con đã sống như thế nào trong Viện Chính trị? Đường đường là nghị viên mà ngay cả việc điều tra thân phận của một người cũng chẳng làm xong. Đúng là vô tích sự”

Bị cha mắng, Lâm Vệ Đông chỉ có thể tiếp tục cúi đầu, không dám tiếp lời nữa. Mà mấy người khác cũng chẳng dám thở mạnh.

Có thể thấy chuyện ngày hôm nay của Lâm Thế Văn đã khiến Lâm Phong Hà vô cùng tức giận. Đã bao nhiêu năm rồi, bọn họ chưa từng nhìn thấy ông ta giận dữ đến thế.

“Thế Hào, dẫn tên Mặt Quỷ giả kia lên đây cho ông.” Lâm Phong Hà trầm giọng nói. 


Chương 41 Con tự nghe thử xem có khả năng không?
Danh sách chương
Chương 1: Một đêmChương 2: Luật hình sựChương 3: Bất ngờChương 5: Bạn traiChương 6 Tên đầu trọc rời điChương 8 Bộ não của tôi ư?Chương 9 Cửa cái gì?Chương 4: Bạo lựcChương 7 Cuối cùng cũng không muộn!Chương 12 Tôi thấy anh đang thiếu đòn rồiChương 10 Trí nhớ bị niêm phong?Chương 11 Có số tủ và mật mãChương 13 Kính thưa quý kháchChương 16 Đúng là vớ vẩnChương 15 Tôi là Mạnh Bài!Chương 14 Cũng may mà anh có mật mãChương 18 Vậy thì tốt quáChương 19 Nhiều tiền quá!Chương 20 Tôi đã chuẩn bị cho anh rồi!Chương 17 Tấm thẻ này là thế nào?Chương 22 Cha ơiChương 23 Tránh ra!Chương 21 Bữa tiệc này rất náo nhiệt đấyChương 26 Bác gái đừng khách sáoChương 24 Dự tính là một tỉChương 27 Chẳng lẽ người này chính là Mặt Quỷ sao?Chương 28 Tài xế lái thuê sao?Chương 29 Đây là lời nói dối tày trời!Chương 25 Giang Dạ thật sự rất ngang tàngChương 30 Hơn nữaChương 32 Tất nhiên là thật rồiChương 31 Hậu quả?Chương 33 Tiểu LôiChương 34 Hậu quả ư?Chương 35 Anh ta kéoChương 36 Chuyện này phải thu dọn tàn cuộc thế nào?Chương 37 Được thôiChương 39 Nói đến đâyChương 40 Nếu đã như thế thì bắt đầu trò chơi thôiChương 38 Thân thế của mìnhChương 41 Con tự nghe thử xem có khả năng không?Chương 42 Bằng chứng?Chương 44 “Chuyện này là sao thế?Chương 45 Lúc nàyChương 46 Dựa vào cô ư?Chương 47 Trước tiên anh nên nghĩChương 48 Em gái và Giang DạChương 49 Đúng là cực phẩmChương 51 Anh cút ngay cho tôi!Chương 50 Vừa tới cửaChương 54 Đây sẽ là một vụ án giết ngườiChương 52 Cực kỳ bi thảm!Chương 53 Bản thân cô ấyChương 58 Nói đến mắng ngườiChương 43 Cậu đang làm gì ở đây thế?Chương 59 Hai người tỏ thái độ đi! Đấu hay hoà?Chương 60 Bây giờ không phải điện Quỷ NgụcChương 57 Chu Đại Bằng đâu?Chương 56 Nghị viên Hoàng!Chương 61 Đại caChương 62 Một lúc sauChương 55 Sao tôi không hiểu ông đang nói gì nhỉ?Chương 63 Cảm ơn emChương 65 Một trăm triệu!Chương 66 Hiểu rồiChương 64 Đại học Bách khoa Tân Tây?