Ru Rú Trong Nhà, Ra Ngoài Liền Vô Địch - Sở Huyền

CHƯƠNG 146. TINH THẦN SỤP ĐỔ !


Trước Sau

Editor: Kingofbattle

Dùng ý chí kiên cường của hắn, có thể kiên trì tới hiện tại, thành đan đã là chuyện chắc chắn.

Hơn nữa, có khả năng lò đan này sẽ xuất hiện một viên đan dược tinh phẩm!

Đúng lúc này.

Trong đám người Sở gia đang vây xem, có một gã dòng chính Sở gia trong luyện đan đoàn, lắc đầu nói: “Năng lực luyện đan của người này quá rác rưỡi, chỉ luyện một lò linh đan mà thôi, lại phải cố hết sức như vậy? ”

“Các ngươi nhìn hắn mà xem, mặt đỏ tía tai, rõ ràng đã tới cực hạn, còn bày đặt ra vẻ sĩ diện ! ”

“Đúng đó, đổi lại là ta, cho dù không luyện ra, ta cũng không mặt đỏ tía tai như vậy, thở hồng hộc như trâu, không được rồi, thể lực quá kém. ”

Một gã trong luyện đan đoàn nói hùa theo.

“Đúng vậy, sức bền không có, kỳ thật thiên phú luyện đan của hắn đã tới đỉnh, không có giá trị để chúng ta bồi dưỡng! ”

Những người còn lại, cũng nói hùa theo.

Dường như Sở Thiên Minh có hơi trầm tư, mở miệng hỏi: “Cho nên các ngươi kết luận, hắn là luyện đan sư phế vật? ”

“Đúng thế, không sai. ”

“Đừng thấy hắn còn trẻ tuổi, tựa hồ có thiên phú không tệ, nhưng nhìn qua thủ pháp luyện đan của hắn, đã biết đạt tới đỉnh, không có khả năng phát triển. ”

“Chỉ có thể là phế vật, có khả năng hắn cảm thấy Sở gia dễ bị lừa, trình độ gà mờ cũng chạy tới khoe khoang! ”

Bùm! Lò đan đã nổ tung.

Phốc!

Vương Lạc phun một búng máu phun tới.

Tinh thần hắn đã triệt để sụp đổ !

Nghe những lời nói chế giễu, cười nhạo ở xung quanh, còn mắng hắn là phế vật rác rưỡi, giống như là những mũi dao sắc nhọn đâm vào tâm can của hắn.

Ở trong Vương gia, Bắc Châu, hắn bị xem là phế vật thì thôi đi.

Vốn tưởng rằng, đi vào mảnh đất Nam Châu cằn cỗi này, đi vào tiểu gia tộc Sở gia này, hắn có thể làm cho mọi người khiếp sợ, chấn kinh.

Kết quả, vẫn bị mọi người xem là phế vật!

Vốn là lò Linh đan này sắp thành công, nhưng tâm tình của hắn đã sụp đổ, dẫn tới linh lực hỗn loạn, cho nên bị nổ đan lô.

Đan dược đã mất sạch!

Tạch!

Cả người Vương Lạc té ngã trên mặt đất, hai mắt vô thần nhìn lên bầu trời.

Giờ khắc này, hắn rất muốn khóc.

Tại sao ông trời lại đối xử bất công với hắn như thế ?

Ban cho mình thiên phú luyện đan tuyệt đỉnh, rồi lại khiến thân thể mình bị khiếm khuyết, tồn tại nhược điểm không biết rõ nguyên nhân, không thể nào phát huy toàn bộ thiên phú.

“Quá đáng thương. ”

Một đám người luyện đan đoàn, đều lắc đầu thở dài.

Một gã luyện đan sư thuộc chi thứ Sở gia, móc ra lò đan, bắt đầu luyện chế đan dược.

“Tiểu tử, ngươi nhìn cho kỹ, đan dược phải luyện như thế này, thủ pháp của ngươi quá kém, tính ổn định không cao, lại không có sức bền. ”

Rốt cục bản thân hắn có thể dạy bảo người khác, ngạo khí liền bộc phát ra ngoài.

Lúc đối mặt với Sở Vân , hắn cảm giác mình chả khác gì phế vật.

Hiện tại, đối mặt Vương Lạc, hắn liền cảm thấy mình chính là thiên tài.

Sau một giờ, một lò Linh đan đã ra lò.

“Ngươi đã nhìn kỹ chưa, đan phải luyện như vậy! ”

Phốc!

Vương Lạc lại phun ra một búng máu, nhìn thấy thủ pháp của người kia như nước chảy mây trôi, hắn mới phát hiện, những hành động vừa nãy của mình, chã khác gì trò hề!

Khuôn mặt Vương Lạc xám như tro, nằm trên mặt đất, hắn chỉ cảm thấy tương lai của mình là một mảng đen kịt.

Ngay cả một tiểu gia tộc ở Nam Châu cằn cỗi, cũng có thể dẫm nát mình dưới chân, còn xem thường mình là một phế vật

Chớ nói tới Vương gia Bắc Châu, một thế gia đan đạo đã có truyền thừa rất lâu.

Chẳng lẽ hắn chỉ có thể trở thành một phế vật bị gia tộc vứt bỏ, chỉ là một người bình thường ở thế gian này.

Vương Lạc rất mê mang, hắn không biết mình phải đi đâu, để giải quyết vấn đề của thân thể.

Ngay cả tiểu gia tộc như Sở gia, cũng không xem trọng mình, thì đừng nói tới những đại gia tộc, thậm chí là tông môn đan đạo, tới tư cách đi vào cửa cũng không có.

“Ái chà, nhìn ngươi khổ sở như vậy, hãy cầm một vạn linh tinh này rồi rời đi. ”

Nhìn thấy thiếu niên nằm ngửa trên mặt đất, gương mặt đờ đẫn mất hồn, Sở Thiên Minh cũng thở dài một hơi.

Người trẻ tuổi kia, đúng là số khổ….

Trình độ luyện đan gà mờ, lại muốn lừa gạt ăn uống.

Nếu như hắn xuất hiện sớm vài năm, khi Sở Vân còn chưa bộc lộ thiên phú luyện đan, thì có lẽ Sở gia sẽ coi trọng hắn, cho hắn đãi ngộ thật tốt.

Nhìn thấy bộ dạng hết sức sống của Vương Lạc, Sở Thiên Minh bèn lắc đầu chắt lưỡi, không có ý định truy cứu tội của hắn.

Giúp đỡ hắn một chút, vạn nhất ngày nào đó hắn quật khởi, cũng có thể có ấn tượng tốt với Sở gia.

             Dù cho bị Vương gia đá đít, bị huỷ hôn ước, thì ngạo khí trên người hắn vẫn không giảm, hắn tin tưởng rằng một ngày kia hắn có thể trở mình toả sáng. 

          Trở thành cường giả đan đạo danh chấn bốn phương. 

             Hắn sẽ làm cho Vương gia phải hối hận, khiến cho người huỷ hôn ước của hắn phải hối tiếc! 

             Nhưng kết quả, Vương Lạc lại phát hiện, hắn đúng là một phế vật, cái gọi là quật khởi, bất quả chỉ là ảo tưởng của riêng hắn mà thôi.


CHƯƠNG 146. TINH THẦN SỤP ĐỔ !
Danh sách chương
Chương 1. Trạch một ngày đã được tặng thần côngChương 2Chương 3Chương 5Chương 4Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 11Chương 10Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 17. Phó Đà chủ của Tà giáo, Chết !:Chương 16. Luyện Thần đồ và Bách Đoán Luyện Thần thuật !:Chương 19 Nửa năm!Chương 18. Chủng Hồn ấn !:Chương 21 "Một người?"Chương 20 Cô nương, ngươi đây là đang rất mong chờ !Chương 23Chương 22Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39CHƯƠNG 40. HÁM THIÊN KIM BẰNG !Chương 41. Vạn Linh điển và Vạn Thiên Đan kinh !:CHƯƠNG 42. BẮT LẤY CON TRAI CỦA SỞ THU LẠC !CHƯƠNG 43. NGƯƠI LÀ SỞ THU LẠC?Chương 45CHƯƠNG 44. PHẢN SÁT NGOÀI VẠN DẶM !Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 64Chương 63Chương 65Chương 66Chương 67Chương 69Chương 68Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 75Chương 74Chương 77Chương 76Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100CHƯƠNG 101. TỬ DIỄM PHẦN THIÊN QUYẾTChương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106 Quá trâu bò !Chương 107CHƯƠNG 108. BAN THƯỞNG THẦN BINH !Chương 109. Truy Hồn Đạo Cung !:CHƯƠNG 110. NGƯƠI TRỘM LINH DƯỢC CỦA TA ?Chương 111 Có thể thấy được tiền bối rất mạnh mẽ.Chương 112 Đinh Việt chìm vào trong suy nghĩ.Chương 113 Trong đầu Đinh Việt nổ vang!Chương 114 Còn trị không được nha đầu này ?CHƯƠNG 115. TRONG LÒNG KHÔNG NÊN CÓ NỮ NHÂN!CHƯƠNG 116. CŨNG NÊN BIẾT DANH HÀO CỦA TA !CHƯƠNG 117. KHÔNG NÊN LỘ RA NGOÀI !CHƯƠNG 118. TRUYỀN THỪA SỞ GIA ĐƯỢC MỞ RA !CHƯƠNG 119. BỨC HÔN !CHƯƠNG 120. ĐOẠT MỸ NHÂN CÙNG HUYỀN TÂM THẢO !CHƯƠNG 121. HOA LÀI CẮM BÃI PHÂN TRÂU !CHƯƠNG 122. NGÀY ÁC MỘNG CỦA TỐNG BÀNG !CHƯƠNG 123. TÂM TÍNH CỦA PHỤ THÂN BỊ VẶN VẸO ?CHƯƠNG 124. NỖI THỐNG HẬN CỦA HỒ TUYỀN !CHƯƠNG 125. HỒ TUYỀN HÀNH ĐỘNG !Chương 126. Ma hồn xuất thế !:CHƯƠNG 127. TRẤN ÁP MA HỒN !CHƯƠNG 128. VỊ PHẬT ĐẦU TIÊN TRÊN THẾ GIAN ?CHƯƠNG 129. BƯỚC NHẦM CỬA !CHƯƠNG 130. ÂM MƯU CỦA TÀ VƯƠNG !CHƯƠNG 131. NGƯỜI GỖ VÀ TÔ TIÊN NHI ?Chương 132. Doạ Sợ Tà Vương !:CHƯƠNG 133. CHẤN CHỈNH TÀ VƯƠNG ĐÌNH !CHƯƠNG 134. MỌI NGƯỜI MAU TỚI ĐÂY, TÀ VƯƠNG ĐIÊN RỒI !CHƯƠNG 135. LÃO TÀ VƯƠNG XUẤT QUAN !CHƯƠNG 136. TIỂU TÀ VƯƠNG, LÃO TÀ VƯƠNG !CHƯƠNG 137. SẮP TỚI KỲ HẠN 5 NĂM !CHƯƠNG 138. TIỂU THẾ GIỚI TUỲ THÂN !CHƯƠNG 139. SƯ TÔN GIÁO HUẤN RẤT ĐÚNG !CHƯƠNG 140. TRÂN TU ĐẠI TOÀNCHƯƠNG 141. THÌ QUANG HUYỄN ẢNH !CHƯƠNG 142. THÌ QUANG CHI CHU !CHƯƠNG 143. TIỂU TÀ VƯƠNG ĐỘNG TÌNH ?CHƯƠNG 144. TA LÀ VƯƠNG LẠC, LÀ MỘT LUYỆN ĐAN SƯ !CHƯƠNG 145. KHÔNG THỂ BỊ THẤT BẠI!CHƯƠNG 146. TINH THẦN SỤP ĐỔ !CHƯƠNG 147. TIỀN BỐI, NGÀI LÀ AI ?CHƯƠNG 148. ĐAN MẠCH TIÊN THIÊN !CHƯƠNG 149. HƯ KHÔNG THIÊN HOẢ !Chương 150 "Trẻ nhỏ dễ dạy! "CHƯƠNG 151. ĐẾ TÔN ĐẠI TẦN CHUYỂN THẾ !CHƯƠNG 152. LÀ NỮ SAO ?CHƯƠNG 153. LÀM SAO ĐỐI MẶT VỚI HUYNH ĐỆ ?CHƯƠNG 154. LẠC DOANH !CHƯƠNG 155. TẨU HOẢ NHẬP MA ?CHƯƠNG 156. HÀI TỬ SẼ LẤY HỌ CỦA NGƯƠI !CHƯƠNG 157. BỊ ÁM SÁT ?CHƯƠNG 158. HY VỌNG LÀ TA NGHĨ SAI ?CHƯƠNG 159. NHÂN VƯƠNG THẾ GIA CƯỜNG ĐẠI !CHƯƠNG 160. DI TÍCH CỔ BẠCH THẮNG SƠN !CHƯƠNG 161. ĐINH VIỆT LÊN ĐƯỜNG !CHƯƠNG 162. KHINH THƯỜNG CHUYỆN Ỷ MẠNH HIẾP YẾU!CHƯƠNG 163. CHÍNH LÀ THIẾU NAM NHÂN !CHƯƠNG 164. CÁC NGƯƠI XỨNG SAO?CHƯƠNG 165. THA CHO NGƯƠI MỘT MẠNG !CHƯƠNG 166. RÚT KIẾM ĐI !CHƯƠNG 167. MỘT KIẾM ĐÁNH BẠI THIÊN KIÊU !CHƯƠNG 168. DÁM KHINH THƯỜNG TA NHƯ THẾ !CHƯƠNG 169. KIẾM Ý HOÁ HÌNH !CHƯƠNG 170. KHUY THIÊN KÍNHCHƯƠNG 171. CÔ ĐƠN SUỐT ĐỜI !CHƯƠNG 172. LÃO TẶC, ĐỪNG MƠ TƯỞNG !CHƯƠNG 173. CÒN AI DÁM ĐẾN LÀM PHIỀN, CHẾT !CHƯƠNG 174. MAU GỌI THẬP TAM THÚC !CHƯƠNG 175. CỰC ĐẠO CHI TÀI TRỜI SINH !CHƯƠNG 176. PHƯƠNG PHÁP DƯỠNG ĐAO !CHƯƠNG 177. XEM NHƯ ĂN KẸO ĐƯỜNG !CHƯƠNG 178. NAM VÔ PHẬT ĐÀ !CHƯƠNG 179. BÁN ĐẾ THÌ THẾ NÀO?CHƯƠNG 180. CÓ VỐN LIẾNG ĐỂ CUỒNG VỌNG !CHƯƠNG 181. TRẢM BÁN ĐẾ !CHƯƠNG 182. KHÔNG CHƠI CÙNG CÁC NGƯƠI NỮA !CHƯƠNG 183. DỰA VÀO CÁI GÌ MÀ TA PHẢI CHO NGƯƠI?CHƯƠNG 184. NGỌC NHAN BẤT LÃO HOA !CHƯƠNG 185. BÍ MẬT CHIẾN MA CỔ ĐỊA !CHƯƠNG 186. KHÍ VẬN CHÍ BẢO, TRANH GIÀNH NHÂN VƯƠNG !CHƯƠNG 187. ỨNG VẬN MÀ XUẤT HIỆN?CHƯƠNG 188. ĐÃ ĐẾN LÚC !CHƯƠNG 189. LỪA GẠT TẦN DOANH !CHƯƠNG 190. ĐỆ TỬ KÝ DANH !CHƯƠNG 191. ĐẾ HỒN THỨC TỈNH !CHƯƠNG 192. TIỂU NHÂN HÈN HẠ !CHƯƠNG 193. TRẢM SÁT ĐẾ HỒN !CHƯƠNG 194. THIẾU CHỦ BẠCH THẮNG SƠN !CHƯƠNG 195. VÕ Ý GIA THÂN !CHƯƠNG 196. NGƯƠI NHẤT ĐỊNH PHẢI CHẾT!CHƯƠNG 197. CẢM TẠ PHẾ VẬT THƯỢNG CỔ !Chương 198 Nhưng Hắc Nguyệt Lâu không biết gì.CHƯƠNG 199. TÔ TIÊN NHI ĐỘT PHÁ ĐẾ CẢNH !CHƯƠNG 200. THỔ LỘ LỜI TRONG LÒNG CŨNG SAI Ư ?CHƯƠNG 201. KHÍ VẬN CHI TỬ MA VỰC !CHƯƠNG 202. LỪA GẠT THIÊN KIÊU MA TỘC !CHƯƠNG 203. THU ĐỒ!CHƯƠNG 204. BÍ CẢNH THÍ LUYỆN !CHƯƠNG 205. KHIÊU CHIẾN CỰC HẠN !CHUONG 206. NGƯOI CHÍNH LÀ NGƯỜI GỖ !Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 215Chương 214Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221CHƯƠNG 222. ĐẠI THIÊN ĐẠO KHÍ THƯ CÙNG VẠN ĐẠO TRẬN ĐIỂN !Chương 223 Từ nhỏ đến lớnChương 224. Hắn có phải là người hay không ?:Chương 225CHƯƠNG 226. ĐẠI NHẬT PHẦN THIÊN QUYẾT ! Chương 227Chương 228Chương 229CHƯƠNG 230. NGƯƠI ĐI RỒI, THÌ AI HẦU HẠ TA ?Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236CHƯƠNG 237. TỪNG BƯỚC TRIỂN KHAI !CHƯƠNG 238. HUYẾT MẠCH LỘT XÁC, KHÍ VẬN THAY ĐỔI !CHƯƠNG 239. THẦN HỒN DU ĐẠI ĐẠO !CHƯƠNG 240. TRÊN ĐẠI ĐẠO CÓ NGƯỜI, HÔNG NGUYÊN SƠ !CHƯƠNG 241. LỪA BỊP KHAI ĐẠO CẢNH !CHƯƠNG 242. THU HOẠCH BẤT NGỜ !CHƯƠNG 243. ĐỘT PHÁ THẦN CẢNH, ỔN CHI ĐẠO TẮC !CHƯƠNG 244. TẶNG ĐAN !CHƯƠNG 245. ĐẠI ĐẠO GIAO LƯU HỘI (1)CHƯƠNG 246. ĐẠI ĐẠO GIAO LƯU HỘI (2)CHƯƠNG 247. KHÍ VẬN NHƯ Ý !Chương 248CHƯƠNG 249. TÔ TIÊN NHI BỊ ÁM TOÁN !CHƯƠNG 250. KHÍ VẬN CẦN TRẢ !Chương 251CHƯƠNG 254. HỔ THIÊN NHAI !CHƯƠNG 253. LẠI GẶP HỔ !CHƯƠNG 252. KHI SỢ HÃI SẼ GIẢ VỜ ĐÁNG THƯƠNG !CHƯƠNG 255. KỸ NĂNG TRUYỀN THỪA MẶT DÀY !CHƯƠNG 256. CỬU VĨ HỒ !CHƯƠNG 257. HẮC THỦ PHÍA SAU BẮC VỰC !CHƯƠNG 258. PHÁT TRIỂN !CHƯƠNG 259. TẨY NÃO HỔ THIÊN NHAI !CHƯƠNG 260. ĐỪNG KHINH THIẾU NIÊN HỔ !CHƯƠNG 261. MA VỰC BẮT ĐẦU HOÁ PHẬT !CHƯƠNG 262. TỪNG BƯỚC LAN TRUYỀN !CHƯƠNG 263. ĐẠI THIÊN HÓA THÂN THUẬT !CHƯƠNG 264. TRUYỀN HOA THÂN THUẬT !CHƯƠNG 265. BIẾN CỐ TÀ VƯƠNG ĐÌNH !CHƯƠNG 266. U TỘC !CHƯƠNG 268. GẶP ĐƯỢC ĐẠI CƠ DUYÊN !CHƯƠNG 269. HAI MẮT KHÉP LẠI, VUNG ĐAO XUỐNG!CHƯƠNG 267. TIỂU TÀ VƯƠNG GẶP NẠN !CHƯƠNG 270. CÒN MUỐN TA DẬP ĐẦU HAY SAO ?CHƯƠNG 271. TÍCH HUYẾT TRỌNG SINH, BÍ THUẬT BẤT TỬ!CHƯƠNG 274. GẶP LẠI TIÊU LƯƠNG !CHƯƠNG 272. TIỂU THẾ GIỚI LẠI LỘT XÁC !CHƯONG 273. BÍ CẢNH THỜI GIAN !CHƯƠNG 275. PHONG THÁI NHÂN VẬT CHÍNH !CHƯƠNG 276. PHẬT THỊ !CHƯƠNG 277. ÂM MƯU CỦA U TỘC !CHƯƠNG 278. TIẾN VỀ SỞ GIA !CHƯƠNG 279. SÁNG TẠO QUỶ TỘC !CHƯƠNG 280. HOÀNG TUYỀN CỔ KINH !CHƯƠNG 281. LỰA CHỌN SÁNG SUỐT !CHƯƠNG 282. PHONG ĐÔ QUỶ VƯƠNG !CHƯƠNG 284. MA ĐỒ !CHƯƠNG 283. ÂM CHI ĐẠO TẮC !CHƯƠNG 285. GIA GIA KHÔNG SO ĐO VỚI NGƯƠI !CHƯƠNG 286. MƯỜI SÁU TUỔI ĐẾ CẢNH, THÁI SƠ ĐẠO KINH (1)CHƯƠNG 287. MƯỜI SÁU TUỔI ĐẾ CẢNH, THÁI SƠ ĐẠO KINH (2)CHƯƠNG 288. ĐỘT PHÁ ĐẠO CẢNH !CHƯƠNG 289. PHẦN THƯỞNG PHONG PHÚ !CHƯƠNG 290. DUNG HỢP ĐẠO TẮC !CHƯƠNG 291. TIẾN VÀO THỜI GIAN ĐẠI ĐẠO !CHƯƠNG 292. CÓ SINH LINH TRÊN ĐẠI ĐẠO !CHƯƠNG 293. THỜI GIAN NGỌC LONG !CHƯƠNG 294. CHÀO MỌI NGƯỜI, TA LÀ LONG QUÂN !CHƯƠNG 295. HIỆN TẠI ĐÃ HỌC XONG ?CHƯƠNG 296. TẶNG CAO LƯƠNG MỸ VỊ !CHƯƠNG 297. TRÙM NỊNH HÓT ỨNG KHÔNG !CHƯƠNG 298. BƯỚC TIẾP THEO KẾ HOẠCH THIÊN ĐẠO !CHƯƠNG 299. SỞ BÌNH PHÀM LÊN ĐƯỜNG !Chương 300 Còn được địa linh tộc tôn sùng!Chương 302 Tu vi Đạo cảnhChương 301 Khí cơ phong tỏa bốn phía.Chương 304 Dư gia?Chương 303 Không giống kẻ có tiềnChương 305 Lão già áo đen rất hoảng sợ! Chương 307 Chính là Kế Thiên ThànhChương 306 Chỉ đánh một quyềnChương 308 Đao phong như ngục tù! Chương 309 Phụ mẫu ta ở nơi nào?Chương 310: Một nhà ba người !Chương 312Chương 311Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319