Yêu Thần Thái Cổ Hắc Long - Mục Long

Chương 4: Vô tự thiên thư


Trước Sau

“Nói thôi thì có tác dụng gì, mấy cái đó chúng tôi cũng biết!”

“Đúng đấy. Liễu Y Y à, chúng ta gọi 120 là được rồi, cô đừng có tới gần quá, nếu không đến lúc đó con trai của bà Vương sẽ đổ chuyện này lên đầu cô, cô sẽ gặp xui xẻo đấy!”

Liễu Y Y hoảng loạn vô cùng. Bình thường bà Vương rất tốt với cô, sẽ tặng cô một ít thức ăn chưa bán hết, thế nên cô không nghe lời những người xung quanh kia.

Tôn Hàn thì vừa nhìn đã có thể nhìn thấy bệnh tình của bà Vương, thế nên cô liền ngẩng đầu định hỏi anh có cách gì không thì phát hiện đã chẳng thấy anh đâu.

Cô cảm thấy tuyệt vọng, chẳng lẽ bà Vương không thể nào đợi được đến lúc xe cứu thương đến sao?

Nhưng hai phút sau, có một giọng nói truyền đến từ phía xa xa: “Tránh đường, tránh đường!”

Tôn Hàn nhanh chóng quay lại từ nhà thuốc cách đó không xa, tay anh cầm một bộ dây truyền dịch. Vì chạy quá nhanh mà trán anh chảy đầy mồ hôi.

Người xung quanh không hiểu, họ bàn tán xôn xao.

Thấy Tôn Hàn ngồi xổm xuống, Liễu Y Y cũng cảnh giác nhìn anh: “Anh định làm gì?”

“Nếu không muốn bà Vương chết thì im lặng đi!”

Tôn Hàn tiện tay lấy một con dao gọt hoa quả, cắt ống truyền dịch bốn mươi xăng ti mét ra, một đoạn cắt thành hình cánh hoa. Sau đó anh mở miệng bà Vương ra, cho ống truyền dịch vào trong miệng bà Vương.

Trong lúc đó, mày bà Vương nhíu chặt lại, trông có vẻ rất khó chịu.

Nhưng cách này có hiệu quả rất nhanh, khi ống truyền dịch luồn vào trong khí quản của bà Vương, tình trạng thở gấp của bà ấy đã giảm bớt.

Làm xong tất cả, Tôn Hàn mới thở phào một hơi rồi giải thích với Liễu Y Y: “Vừa nãy tình hình khẩn cấp nên tôi nói hơi nặng, cô đừng trách nhé”.

“Tôi đã làm một phẫu thuật luồn khí quản đơn giản cho bà Vương để bà ấy hô hấp dễ hơn. Làm thế thì bà ấy có thể kiên trì tới lúc đến bệnh viện”.

Giải thích như vậy, tất cả mọi người đều hiểu ra.

“Giỏi thật!”

“Tôi thấy bác sĩ của bệnh viện cũng không giỏi như anh bạn này!”

“Đúng vậy, chỉ một ống truyền dịch luồn vào họng bà Vương là tình trạng đã được giảm bớt rồi”.

Liễu Y Y chớp mắt: “Anh là bác sĩ sao?”

“Nếu cần bằng bác sĩ thì tôi không có!”

“Khụ khụ, cảm ơn anh, thực sự vô cùng cảm ơn anh!”

Chỉ cần hiệu quả thì Liễu Y Y cũng không quan tâm có phải bác sĩ hay không.

Xe cứu hộ khoảng mười phút sau đến. Một bác sĩ xuống xe đi tới, thấy trong miệng bà Vương có ống truyền dịch thì kinh ngạc: “Đây là tiểu phẫu luồn khí quản sao?”

“Bác sĩ, có vấn đề gì sao?”, Liễu Y Y cũng không hiểu gì, liền lo lắng hỏi.

Bác sĩ hoàn hồn, quan sát tình trạng của bà Vương thì nói: “Không sao cả, không sao cả, tôi chỉ thấy quá thần kỳ”..

“Tuy tiểu phẫu luồn khí quản không phải phẫu thuật phức tạp gì nhưng cho dù là giáo sư của bệnh viện chúng tôi e là cũng không thể dùng một bộ ống truyền dịch để làm được!”

“Bà lão này quả là có phúc, gặp được một bác sĩ ngoại khoa có tay nghề cao siêu! Nếu không có ống truyền dịch này thì e là lành ít dữ nhiều!”

“A….”

Liễu Y Y kinh ngạc a lên một tiếng, bác sĩ ngoại khoa có tay nghề cao siêu sao, anh chàng kia không phải nói rằng anh ta không có bằng bác sĩ sao?

“Không biết là bác sĩ nào đã cấp cứu vậy?”. Bác sĩ kia hỏi tiếp, thầm nghĩ xem có thể làm quen không.

“Là anh bạn kia, giỏi lắm! Ấy, đâu mất rồi?”

Có người muốn tìm anh chàng ban nãy, nhưng lại phát hiện người đó đã biến mất.

“Hình như đi rồi. Bà lão vẫn chưa qua cơn nguy kịch, đưa lên xe cấp cứu cái đã!”

Bác sĩ hơi tiếc nuối, vốn định làm quen với bác sĩ ngoại khoa giỏi giang này xem có thể mời đến bệnh viện mình không.

Bác sĩ có tay nghề cao siêu như vậy mà đến bệnh viện thì danh tiếng của bệnh viện chắc chắn sẽ tăng vọt.

Tiếc là người ta đã đi rồi.

Xe cứu hộ nhanh chóng đưa bà Vương đi tới bệnh viện cấp cứu.

Chợ thức ăn dần yên tĩnh lại. Liễu Y Y vừa quay về sạp cá của mình thì phát hiện Tôn Hàn đã ở đó chẳng biết từ lúc nào, hơn nữa còn ngồi chỗ sạp cô.

“Anh, anh…”

“Vừa nãy tôi không muốn phiền phức nên đã ra đây trốn”, Tôn Hàn nói thẳng.

Tiểu phẫu luồn khí quản tuy rất đơn giản nhưng chỉ dựa vào một ống truyền dịch đã làm được, cả Hoa Hạ này e là không quá ba người có thể làm được việc này.

Để bác sĩ đó nhìn thấy anh thì chắc chắn sẽ gặp phải phiền toái không cần thiết.

“Thế sao, vừa nãy nguy hiểm thật đấy!”

Đến bây giờ Liễu Y Y vẫn cảm thấy sợ hãi.

Đúng là một cô gái lương thiện.

Nếu như Lâm Mỹ Quyên có thể tốt bằng một nửa cô thì Tôn Hàn cũng không đau đầu như vậy.

Tôn Hàn đột nhiên lấy ra một tờ giấy: “Tôi thấy quan hệ giữa cô và bà Vương khá tốt, tôi tặng cho bà Vương một phương thuốc, nếu như dùng thuốc đúng giờ thì cùng lắm nửa năm bệnh hen suyễn của bà Vương có thể chữa khỏi. Chỉ cần nghỉ ngơi điều độ đảm bảo sẽ không tái phát!”

“Thật sao? Bệnh hen suyễn của bà Vương đã được nhiều bác sĩ nổi tiếng chẩn đoán, chỉ có thể dùng thuốc để duy trì nhưng không thể chữa khỏi!”, Liễu Y Y thấy rất khó tin.

Tôn Hàn hỏi lại: “Chẳng lẽ tôi cứu bà Vương từ tay Diêm Vương về là để hại bà ấy à?”

Cũng đúng!

Nếu không có chuyện Tôn Hàn cứu bà Vương thì chắc chắn Liễu Y Y sẽ hoài nghi, nhưng người ta đã thể hiện ra trình độ y học cao siêu đến nỗi bác sĩ ở bệnh viện lớn cũng phải kinh ngạc, nếu đã nói như vậy thì chắn chắn là có nắm chắc.

Sau khi nhận phương thuốc, Liễu Y Y đột nhiên nhớ tới bệnh tim của mẹ mình, còn phức tạp hơn so với bệnh hen suyễn của bà Vương.

Cô liền hỏi dò với tâm thế đánh cược: “Phải rồi anh này, anh có biết về bệnh tim không, có thể chữa được không?”

Tôn Hàn bật cười: “Cách nói bệnh tim cũng không chính xác. Theo như tên y học thì phải là bệnh suy tim, là giai đoạn cuối của bệnh tim”.

“Theo cách chữa chính quy của y học phương Tây, cơ bản là sẽ không thể chữa khỏi được, chỉ có thể dùng thuốc men đắt đỏ để ức chế, hoặc là làm phẫu thuật thay tim. Nhưng đừng nói là trong nước, ngay cả ở nước ngoài thì việc làm phẫu thuật thay tim cũng chưa phát triển. Không nói đến chi phí khổng lồ mà tỷ lệ thành công cũng thấp, còn vấn đề tim có tương thích hay không nữa”.

“Nhưng nếu dùng Trung y thì có thể chữa khỏi, nhưng bác sĩ Trung y thực sự hiểu được bệnh này vô cùng ít, chỉ có thể gặp tùy duyên mà không thể cưỡng cầu!”

Tôn Hàn nói một đống rất lưu loát, Liễu Y Y nghe cũng hơi hiểu, thế nên thấy rất mất mát: “Ý anh là bệnh suy tim thời kỳ cuối, thế nghĩa là không có hy vọng gì sao?”

Tôn Hàn cười nói: “Không, ý của việc chỉ có thể gặp tùy duyên chứ không thể cưỡng cầu là, cô chưa gặp được bác sĩ có thể chữa trị bệnh đó thì có tìm cũng không thể tìm được, nhưng bây giờ bác sĩ đó đang đứng trước mặt cô”.

“Đó là mẹ cô đúng không, tôi chữa được!”

Liễu Y Y ngẩn ra, chợt mừng như điên: “Anh thực sự có thể chữa cho mẹ tôi sao?”

Những bác sĩ trước kia đã tuyên bố bó tay trước bệnh của mẹ cô rồi.

Tôn Hàn gật đầu thật mạnh.

“Chờ đã, sao anh biết tôi hỏi cho mẹ tôi? Anh biết tôi sao?”. Đột nhiên Liễu Y Y phát hiện ra điều bất thường.

Lúc này nụ cười trên mặt Tôn Hàn dần biến mất, giọng anh trầm xuống: “Tôi là Tôn Hàn”.

Soạt!

Mặt Liễu Y Y sầm xuống rõ ràng tới nỗi có thể nhận ra ngay, nét mặt cô tràn đầy phức tạp, chua xót và uất ức.

Cái tên Tôn Hàn này đã từng xuất hiện vô số lần trong cơn ác mộng sáu năm nay của cô!!

“Là anh!!!”


Chương 4: Vô tự thiên thư
Danh sách chương
Chương 1: Tìm thuốc cứu chaChương 2: Liên tiếp rơi vào tuyệt cảnhChương 3: Yêu Thần thápChương 4: Vô tự thiên thưChương 5: Khôi phục tu viChương 6: Xin tha mạngChương 7: Đệ nhất thiên kiêuChương 8: Đòi lại linh dượcChương 9: Chiến Thiên Đồ LỤCChương 10: Đối kháng chính diệnChương 11: Máu mủ tình thâmChương 12: Dãy Nghi LăngChương 14: Tu vi tăng vọt!Chương 13: Đào Mị Hợp Hoan TánChương 15: Hổ vương U MaChương 16: Phúc Hải Trầm UyênChương 17: Mượn gió bẻ măngChương 18Chương 19: Hợp lực vây giếtChương 20: Huyết Ma Toàn PhongChương 22: Ngươi là ma quỷChương 21: Huyết mạch Thao ThiếtChương 23: Đói đến phát điênChương 24: Cưỡi hổ trở vềChương 25: Ma hổ xông vào tổ đànChương 26: Kỳ tíchChương 28: Quyết đấuChương 29: Che giấu tu viChương 27: Đấng nam nhi nói được là làm đượcChương 30: Mất cả chì lẫn chàiChương 32: Dấy binh hỏi tộiChương 33: Kiêu ngạo đến cùng cựcChương 31: Loại bỏ huyết rồng cho chaChương 34: Đe dọaChương 36: Nói dối trắng trợnChương 35: Tiêu Dao Thần NgọcChương 37: Lòng thamChương 38: Truyền thuyết sơn bảoChương 40: Tới núi Vạn QuậtChương 39: Tương kế tựu kếChương 41: Rơi vào vuốt yêuChương 42: Kim Tinh Quỷ ViênChương 43: Không xứng để so sánh với taChương 44: Thiên mệnh quý nhânChương 45: Sứ mệnhChương 46: Mưu kế của Mục LongChương 47: Lừa gạtChương 48: Thành côngChương 49: Âm mưu thành côngChương 50: Chẳng lẽ là đao giảChương 51: Cảnh giới Linh VănChương 52: Mục tiêu mớiChương 53: Nộ Đào Cửu Trọng PháChương 54: Ngự không mà điChương 55: Vận mayChương 56: Sơn bảoChương 57: Thần kích Như ÝChương 58: Một quyền đấm bayChương 59: Một chiêu đánh bạiChương 60: Thái Dương Ngọc ThốChương 61: Tiên Thiên Kiếm CốtChương 62: Rồng tại Hàn GiangChương 63: Thiên kiêu trổ tàiChương 64: Mục Long lên sânChương 65: Nhận tội? Đền tội?Chương 66: Tâm cơ của Mục Thiên DaoChương 67: Từ hônChương 68Chương 69: Qua cơn sóng gióChương 70: Gian tìnhChương 71: Lọt vào chung kếtChương 72: Đánh cượcChương 73: Ngươi có phục hay không?Chương 74: Con át chủ bài của Mục Thiên DaoChương 75: Thập phương huyền cung, trấn áp!Chương 76: Quỳ xuốngChương 77: Đột phá trong bước đường cùngChương 78: Không phải là không có khả năngChương 79: Không có hy vọng mới đáng sợChương 80: Như muối bỏ bểChương 81: Mục Long bị đánh lénChương 82: Mục Long khôi phục thương thếChương 83: Bắt buộc ly biệtChương 84: Đến Tiêu Dao Thần TôngChương 85: Phàm thể cũng là bá thể!Chương 86: Sóng gió trên Tiêu Dao Thiên ĐiệnChương 87: Trục xuất khỏi tông mônChương 88: Nếu ba tháng sau ta thắng thì sao?Chương 89: Quyết tâmChương 90: Đạo LưChương 91: Sóng gió mới vàoChương 92: Đối đầuChương 93: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dờiChương 94: Mập mạp ra tayChương 95: Đắc tội hội Thiên VũChương 96: Khiêu chiến hội Thiên VũChương 97: Thể hiện bản lĩnhChương 98: Bao vây hội Thiên VũChương 101Chương 100Chương 99Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 148Chương 147Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 170Chương 171Chương 169Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 183Chương 182Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 280Chương 281Chương 279Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300