Bình Vương Thần Cấp - Lâm Trạch (FULL)

Chương 87: Mặt mũi của Lưu Uy 


Trước Sau

“Tôi sai rồi, hai vị đại gia xin hãy buông tha cho tôi, về sau tôi không dám như vậy nữa. Tôi dập đầu xin các anh, tôi sẽ giúp hai người liếm sạch giày, hai người muốn tôi làm chó thì tôi cũng làm chó cho hai người.”

Lâm Trạch Dương quỳ trên mặt đất, khóe miệng nhếch lên, cười như một kẻ ngốc.

Đây là hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu hai tên cảnh sát khi bọn họ nghe thấy tiếng bước chân. Bọn họ cảm thấy thời của mình cuối cùng cũng đã đến, tên nhóc con trước mặt này sẽ phải chịu sự tra tấn tàn nhẫn của bọn họ.

“Tên nhóc đáng ghét, để tôi xem anh còn điên cuồng đến mức nào. Anh không chạy thoát được đâu, đây là cục cảnh sát, anh đừng nghĩ mình có tí năng lực rồi muốn làm gì thì làm.”

Hai tên cảnh sát đồng thời đứng dậy, trong nháy mắt vẻ mặt đã trở nên hung tợn.

Bụp bụp.

Hai tiếng đập vang lên, Lâm Trạch Dương lập tức nhấc chân đá vào đũng quần hai người bọn họ.

Hai tên cảnh sát kêu lên thảm thiết, sau đó cả hai co người lại thành một quả bóng, vẻ mặt đắc ý vừa nãy lập tức biến thành vẻ mặt đau khổ. Nếu nói không thảm thì chắc chắn là nói dối.

“Đúng là nhiều lúc có vũ lực muốn làm gì cũng được mà.” Lâm Trạch Dương bình tĩnh nhìn hai người kia.

Ầm.

Đột nhiên cánh cửa phòng bị ai đó mở ra, rồi có ba người đồng thời xuất hiện ở trước cửa.

Hai tên cảnh sát thấy có người đến, kiên trì chịu đựng đau đớn tột cùng để lết tới trước mặt một người đàn ông trung niên trong số đó, nói lớn tiếng: “Cục trưởng Hoàng, tên khốn này không biết phải phép, anh ta còn dám đánh cảnh sát. Anh nhất định phải lấy lại danh dự cho cảnh sát chúng ta, cứu vãn danh tiếng của em, anh phải dạy dỗ cho tên khốn không biết trời cao đất dày này là gì đến chết thì thôi!”

Bang bang bang!

Ai không nhìn thấy cảnh này còn tưởng rằng bên trong căn phòng đột nhiên có diễn tấu nhạc giao hưởng.

Nhưng sự thật là người đàn ông trung niên mà hai tên kia gọi là cục trưởng Hoàng đã giơ tay tặng hai tên mỗi người một cái tát, sau đó lại tặng mỗi người một đá, khiến cho hai tên này hoàn toàn ngã xuống dưới đất.

“Đúng là bọn rác rưởi, các người đã làm bại hoại hết thanh danh của cảnh sát! Nếu là hai năm trước đây thì tôi đã cho hai người hai phát súng rồi!” Cục trưởng Hoàng bày ra vẻ mặt phẫn nộ, trên mặt mang đầy vẻ uy nghiêm, giống như đại tướng quân dẫn đầu hàng vạn quân lính, trên người ông tỏa ra khí thế cao ngút, giống như áp lực của đỉnh thái sơn, làm cho người ta cảm thấy nghẹt thở.

Người đàn ông trung niên này họ Hoàng, là phó cục trưởng của cục công an. Nhưng chẳng có ai lại không biết điều mà thêm chữ “phó” vào trước chữ “cục trưởng” cả.

Lúc này, phó cục trưởng Hoàng nhìn thấy Lâm Trạch Dương liền thay đổi sắc mặt, nở một nụ cười khiến cho người ta cảm thấy giống gió xuân.

Khi phó cục trưởng Hoàng đi đến chỗ của Lâm Trạch Dương, người ông còn hơi khom xuống, đầu cúi thấp một chút, muốn có bao nhiêu nịnh nọt thì có bấy nhiêu nịnh nọt, còn đâu dáng vẻ nghiêm túc chỉ thiên hạ như vừa rồi.

“Cậu là Lâm Trạch Dương à? Cậu có phải chịu ấm ức gì không, nếu như có thì tôi sẽ đòi công bằng cho cậu.” Phó cục trưởng Hoàng vừa nói vừa thay đổi thái độ, ông thật sự là một cao thủ lật mặt, nếu để cho những người kiếm cơm bằng nghề diễn nhìn thấy, có lẽ họ sẽ ngay lập tức nhảy cầu tự tử mất.

Cùng lúc phó cục trưởng Hoàng thay đổi thái độ, ông cũng đá cho hai tên cảnh sát kia mỗi người một cái.

Hai tên cảnh sát lúc này cảm thấy rất oan ức, bản thân bọn họ đã chọc phải ai mà bây giờ phải rơi vào tình cảnh thảm hại như vậy chứ. Còn nữa, nếu Lâm Trạch Dương có người chống lưng lớn như vậy, còn khiến phó cục trưởng Hoàng phải đối đãi cẩn thận thì sao anh không nói ra đi.

Con mẹ nó giả heo ăn hùm, bây giờ là thời đại gì rồi, không có chút gì mới mẻ hơn à, đừng lừa dân đen như chúng tôi được không?

“Tôi không sao. Vậy bây giờ tôi về được rồi đúng không?” Lâm Trạch Dương cũng cảm thấy hơi khó hiểu, hình như chuyện anh bị bắt đến đây chưa có nói với ai mà.

Vốn dĩ Lâm Trạch Dương muốn làm to mọi chuyện đã, sau đó anh sẽ chậm rãi thông báo cho thuộc hạ trước đây của mình, nhưng Lâm Trạch Dương cũng không ngờ rằng phó cục trưởng Hoàng sẽ vào cuộc.

“Được được được, đương nhiên không có vấn đề gì.” Phó cục trưởng Hoàng vừa nói vừa mở đường cho anh, sau đó ông làm ra động tác thể hiện rằng đang mời Lâm Trạch Dương đi.

Lâm Trạch Dương được phó cục trưởng Hoàng dẫn ra khỏi cục công an, nhìn cảnh này Lâm Trạch Dương trông không giống như bị bắt vào cục công an mà là anh đang chuẩn bị rời khỏi khách sạn, còn phó cục trưởng Hoàng chính là nhân viên phục vụ tốt nhất.

“Tôi phải nhờ người anh em Lâm Trạch Dương thay tôi nói tốt với đại ca Lưu Uy một tiếng rồi.” Vào lúc Lâm Trạch Dương chuẩn bị rời đi, phó cục trưởng Hoàng tỏ vẻ lo lắng nhìn anh.

Lâm Trạch Dương ngay lập tức hiểu ra, hóa ra là Lưu Uy giúp đỡ mình.

Lâm Trạch Dương không biết Lưu Uy lúc ấy đã đích thân liên hệ với cục trưởng cục cảnh sát nhưng ông ta vừa hay đang đi công tác nên Lưu Uy nên phải để cho phó cục trưởng Hoàng đến giải quyết việc này.

Đương nhiên những chuyện này cũng không quan trọng, Lâm Trạch Dương rời khỏi cục cảnh sát coi như giải quyết được một vấn đề.

Trong lúc đi ra ngoài, Lâm Trạch Dương nhớ đến Tạ Nghi nên anh đã gọi điện thoại cho cô.

“Lâm Trạch Dương, anh không sao rồi chứ?” Giọng nói tràn đầy nghi hoặc của Tạ Nghi vang lên.

“Ừ, tôi không sao, cô ở bên đấy như thế nào rồi?” Lâm Trạch Dương hỏi.

Bang bang bang.

“Tạ Quang Minh mày mau mở cửa cho tao, tao biết mày đang ở trong đó. Nếu mày không mở thì tao sẽ đập cửa nhà mày. Mày nghĩ mày trốn là được à, không có tác dụng gì đâu, nếu mày đã muốn không trả tiền cho tao thì mày sẽ phải trả giá đắt.”

Thông qua điện thoại, Lâm Trạch Dương có thể nghe thấy tiếng đập của và giọng nói hung dữ của Thanh đại ca.

Lâm Trạch Dương bỗng hơi cau mày, tên Thanh đại ca này vẫn dám tìm Tạ Nghi gây chuyện à.

“Tốt quá rồi, Lâm Trạch Dương, anh không sao là tốt rồi.” Vào đúng lúc này, đầu dây bên kia lại truyền đến giọng nói của Tạ Nghi, trong giọng nói của cô không còn mang theo sự lo lắng nữa mà bây giờ đã tràn ngập niềm vui.

Lâm Trạch Dương càng cau mày hơn, giờ lúc nào mà Tạ Nghi còn lo lắng cho anh, hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả của bản thân cơ chứ.

“Vậy thì Lâm Trạch Dương à, bây giờ tôi vẫn còn bân chút chuyện, ngày mai lại nói tiếp với anh nhé.” Lời vừa dứt, Tạ Nghi đã cúp máy.

Từ đầu đến cuối Tạ Nghi đều không nhờ Lâm Trạch Dương qua trợ giúp, cô thật sự sợ sẽ làm liên lụy tới anh.

Lâm Trạch Dương cũng không phải là người thích lo chuyện bao đồng, thế giới này có biết bao chuyện, Lâm Trạch Dương không muốn quan tâm nhiều như vậy.

Giọng nói của Lâm Trạch Dương trở nên lạnh sống lưng, cho dù chỉ nói qua điện thoại mà Lưu Uy cũng có thể cảm nhận được cái lạnh đó, theo bản năng ông ta gật đầu khom người xuống. 

Điện thoại kết thúc Lưu Uy mới nhận ra, vừa nãy chính Lâm Trạch Dương đã tự mình tìm đến ông ta nhờ trợ giúp, chứ không phải ông ta nhờ anh trợ giúp. 

Thế giới này bị làm sao vậy?

 


Chương 87: Mặt mũi của Lưu Uy 
Danh sách chương
Chương 1 Bất ngờ làm chaChương 2 Nhóm sáu người chếtChương 3 Nên ra tay khi cần ra tayChương 4: Nghĩ trăm lần cũng nghĩ không raChương 5: Thật là thiếu dạy dỗChương 6: Nhà tôi có ba người phụ nữ còn đượcChương 9: Bởi vì anh ấy là KingChương 7: Phụ nữ đều có bệnh tâm thầnChương 10: Không phải chỉ là đút sữa thôi sao?Chương 12: Tức chết ngườiChương 11: Cậu không thể quá đẹp trai như vậy đượcChương 13: Đừng làm xăng làm bậy, tôi không phải người tùy tiệnChương 14: Nhiệm vụ bất khả thiChương 8: Miễn cưỡng ngủ cùng giường với côChương 15: Cô có kích cỡ nào thế?Chương 16: Không bằng cậu lại đây mà sờ một cái thử xem nàoChương 18: Đúng vậy! Long VươngChương 17: Để cho tôi gọi một cuộc điện thoại trước đãChương 19: Cô đang bị lợi dụngChương 20: Hứa với bản thânChương 23: Không phải anh đã sờ qua rồi sao? Chương 24: Manh Manh có tâm sự Chương 22: Đồ nhà quê Chương 25: Lâm Trạch Dương là một kẻ lừa đảo Chương 21 Anh cái gì cũng có thể ăn đượcChương 28: Anh giúp tôi Chương 26: Lâm Trạch Dương thật sự bị lừa Chương 27: Thêm một chữ số 0 Chương 29: Lời đồn thật sự quá đáng sợ Chương 30: Cậu đã bao giờ tự soi gương chưa? Chương 32: Manh Manh bị bắt nạt Chương 31 Đó chỉ là truyền thuyếtChương 33: Lâm Trạch Dương tức giận Chương 34: Đây là phiền phức sao? Chương 35: Điên hết rồi. Chương 38 Về... KhôngChương 36: Lời tỏ tình bất ngờ Chương 41 Tôi có con gái rồiChương 40 Hy vọng xử lý tốt mọi chuyệnChương 42: Ba cháu rất giỏi đó. Chương 43: Tôi là cún con của cậu Chương 44: Tôi sẽ không! Chương 39 Bị câm àChương 45: Tôi thua rồi Chương 37: Lâm Trạch Dương là đồ không đáng tin Chương 46 Chỉ cần vẫy tay.Chương 47: Đừng động đến người này. Chương 49 Loại con trai này không đáng có bạn gáiChương 48 Lâm Trạch Dương tôi có gì mà không làm được chứChương 51 : Thật là phiền phức Chương 53: Yêu đương ngoài giá thú là chuyện rất bình thường Chương 55: Có phải vui đến choáng váng rồi không? Chương 50: Cùng lên đi, đừng lãng phí thời gian Chương 56 Lớn thật đấyChương 57: Tôi đồng ý với bất kì điều gì anh muốn Chương 58: Tôi muốn làm người hâm mộ của anh Chương 60: Coi thường Chương 59: Cướp sắc thì được nhưng cướp tiền thì không Chương 54: Đợi tôi một lát Chương 61: Mày cút ngay cho tao Chương 62: Khủng hoảng Chương 64: Nghệ thuật giết chóc Chương 65: Ánh mắt kỳ quái Chương 66: Anh có thể hẹn hò với tôi không Chương 63: Phản bội Chương 67: Phiền hức Chương 52: Là hắn, là hắn, chính là hắn Chương 69: Khoác lác Chương 70Chương 70: Bị coi thường Chương 72: Đừng lo lắng, tôi không có ý gì khác Chương 73: Rắc rối Chương 71: Ngang ngược trả lại Chương 68 Anh có khuynh hướng thích bị ngược đãi à?Chương 74: Hãy nghe tôi giải thích Chương 76: Cái gì gọi là chuyện không ngờ đến? Chương 77 Lý lẽ của Lâm Trạch DươngChương 78: Đồ cổ Chương 79: Lâm Trạch Dương cường đại Chương 80 Không có nhà, chỉ có biệt thự được không?Chương 82 Hoan lạc chốn thần tiênChương 75: Phải! Là ông đấy Chương 83: Nhân tính Chương 86: Vai diễn Chương 84: Có cho hay không? Chương 87: Mặt mũi của Lưu Uy Chương 81: Tiện nghi nhỏ không thể bỏ qua Chương 85Chương 85: Cái tên này Chương 91: Không cần tới mặt mũi Chương 90: Sự may mắn của Tần Tình Chương 89: Tần Tình rơi vào nguy cơ Chương 93: Nghĩ nhiều rồi. Chương 92Chương 92 : Trời đất ơi Chương 88: Lâm Trạch Dương chính trực Chương 95: Cô chính là người vĩ đại nhất. Chương 96: Một sợi lông là một tỉ tệ. Chương 97: Tôi có chống lưng. Chương 98: Thêm một đấm nữa Chương 99: Hiệu ứng Lâm Trạch Dương Chương 100: Cảnh giới cao nhất của sự cố chấp Chương 101: Chấn động Chương 102: Còn nói gì được nữa Chương 103: Tự tìm khổ Chương 94: Ý nghĩa quyền pháp. Chương 104: Sở Sở đang gặp phải rắc rối Chương 105Chương 105: Nỗi ám ảnh của Lâm Trạch Dương Chương 106: Nói lời phải giữ lấy lời Chương 107: Sở Sở phát điên Chương 108: Yêu cầu sa thải Chương 109: Bị Lâm Trạch Dương làm cho phát điên Chương 110: Những chuyện này là gì hả Chương 112: Tôi sẽ chờ bạn Chương 111: Tôi chỉ tùy tiện nói một chút Chương 114: Tần Quân Dao gặp nguy hiểm Chương 113: Sự vượt trội của Lâm Trạch Dương Chương 115: Hành trình kỳ diệu của Tần Quân Dao Chương 116: Mặc áo vào nên sắp không nhận ra. Chương 117: Logic của Lâm Trạch Dương Chương 118: Một chiêu Chương 119: Đúng là đáng lo. Chương 120: Đàn ông thì phải mạnh mẽ đến cùng Chương 122: Tần Quân Dao trở về Chương 121Chương 121: Bị lạc đường. Chương 123: Nguy cơ mới Chương 125: Giông bão sắp tới. Chương 124: Gia tộc ẩn sĩ Chương 127: Quá đáng sợ Chương 128: Một thế giới khác biệt Chương 126: Gia tộc ẩn sĩ bá đạo Chương 129: Lâm Trạch Dương ở đâu? Chương 130: Lâm Trạch Dương trở về Chương 131: Lâm Trạch Dương vẫn là Lâm Trạch Dương Chương 132: Sức mạnh của Lâm Trạch Dương Chương 133: Không hay rồi Chương 135: Không có giới hạn Chương 134: Hãy để tâm một chút! Chương 136: Bước qua người tôi Chương 137: Ông có bệnh Chương 138: Một lần rất xấu hổ Chương 139: Lâm Trạch Dương chữa bệnh Chương 140: Trương Liên đen đủi Chương 142: Cút đi! Chương 141: Đòi tiền Chương 143: Giúp đỡ Chương 145: Đây là lần con lợn bị nói xấu thảm nhất Chương 147: Lâm Trạch Dương không hiểu Chương 144: Điều kỳ diệu Chương 149: Trở thành bạn trai của tôi Chương 148: Ngay cả con cũng đã có Chương 146: Bị sốc Chương 150: Đừng làm như vậy vào ban đêm Chương 151: Tiệc từ thiện buổi tối Chương 152: Âm mưu của Hà Hữu Chương 153: Kỹ năng chửi thề Chương 154: Giữa người với người phải có sự tin tưởng Chương 155: Ông cụ Lâm và Lâm Trạch Dương Chương 156 Hắn ta thật kém cỏi Chương 158: Cốt truyện bị đảo ngược Chương 160: Làm vỡ đá Chương 157 Tôi là anh trai của cậu mà Chương 161 Không thể nàoChương 159: Đổ thạch* Chương 162 Lâm Trạch Dương là kẻ ngốcChương 163 Lâm Trạch Dương khôn khéo, hào phóngChương 164 Lâm Trạch Dương nói sự thậtChương 165 Tai nạnChương 166 Không biếtChương 168 Đừng quá tùy tiệnChương 167 Lâm Trạch Dương ngông cuồngChương 169 Lâm Trạch Dương tháo chạy rồi.Chương 170 Thực lực của Trương đại sư.Chương 171: Các người cứ thế mà nhận thua sao? Chương 172: Phỉ thúy Tổ Đế Mẫu Vương lục Chương 173: Chân tướng bại lộ Chương 174: Vua của thế giới ngầm cũng không được. Chương 175: Trần Xung bị sốc. Chương 176 Một cái chân rắn chắc.Chương 177 Sự thật được lộ diệnChương 178 Tiền? Không bao giờ trở thành một vấn đềChương 180 Đến đây! Đánh nhau đi!Chương 181 Cuộc sống bất đắc dĩChương 182 Lâm Trạch Dương nghiêm túcChương 183 Đại hội Võ đạoChương 179 Sự thay đổi của Sở SởChương 184 Tôi thật sự rất mạnh!Chương 185 Có nói hay khôngChương 186 Đây là Lâm Trạch Dương àChương 187 Lâm Trạch Dương thừa nhận hèn nhátChương 188 Kết thúc quá nhanhChương 189 Ông nói xem rốt cuộc có được khôngChương 191 Nhìn đĩa bay kìaChương 192 Thật phiền phứcChương 190 Nói lại một lần nữaChương 193 Cậu nên đi điChương 194 Con người đáng ghétChương 195 Cứ hét lên điChương 196 Không biết xấu hổChương 197 Gan to bằng trờiChương 198 Tao đã trở lạiChương 199 Tại sao lại đánh tôi?Chương 200 Trước đây có một ngọn núiChương 201 Lý Tuyết Tinh không phải người mà ông có thể động đếnChương 202 Đại hội võ thuậtChương 204 Bị bắt nạt nhưng lại cảm thấy vui vẻChương 205 Buồn cườiChương 206: Thủ đoạn của người Nhật Bản Chương 203 Không biếtChương 207: Còn ai khác. Chương 208: Tiền bối ra tay.   Chương 209: Trung Hoa huyền bí.  Chương 210 cao nhân phong độChương 211 Lâm tiên sinhChương 212 Chuyến đi kỳ diệu của Tần Quân Dao (đầu)Chương 213 Chuyến đi kỳ diệu của Tần Quân Dao (cuối)Chương 214 Lâm Trạch Dương làm tổng giám đốcChương 215 Biến cố lớnChương 216 Trò hềChương 218 Lâm Trạch Dương vẫn là Lâm Trạch DươngChương 217 Âm mưuChương 219 Sóng ngầm đang dâng tràoChương 221 Anh mù saoChương 220 Xảy ra chuyện lớnChương 223 Tình thế thay đổi.Chương 222 Lâm Trạch Dương chết tiệt.Chương 224 Thông minhChương 225 Mặt cười tươi như hoaChương 226 Hoàn toàn không phòng bịChương 227 Lâm Trạch Dương khác trước đây.Chương 228 Lâm Trạch Dương thật là lợi hại.Chương 231 Hoá ra không phải bao rơmChương 232 Hoá ra không phải bao rơmChương 229 Vô cùng thê thảm.Chương 230 Ăn không tiêu.Chương 233 Bắt đầu phấn khích rồiChương 234 Thật bá đạo!Chương 235 Anh thắng rồi.Chương 236 Nỗi khó xử của Triệu Cẩn DuChương 237 Vấn đề đau đầu của Lâm Trạch DươngChương 238 Từ Hữu Chân bất lựcChương 239 Sau lưng có âm mưuChương 240 Tối hôm qua anh đã làm gì tôi?Chương 241 Đến lúc bị anh bán đi, còn giúp anh đếm tiềnChương 242 Hạnh phúc đến quá đột ngộtChương 243 Sự cố không bất ngờChương 244 Quản lý Hoàng tủi thânChương 245 Ông đáng bị đánhChương 246 Có thể làm đượcChương 247 Gây khó dễChương 248 Cậu cầu xin tôi đi.             Chương 250: Băng hỏa hai trọng thiên  Chương 251 Một bụng ý xấuChương 252 Thật xấu hổChương 249 Biến tay thành mây.Chương 253 Biết thời thếChương 254 Sau này đừng liên hệ nữaChương 255 Tin lớnChương 256 Tai bay vạ gióChương 257 Phun ra một ngụm máuChương 259 Bốn người phụ nữ tranh tàiChương 258 Logic của Lâm Trạch DươngChương 263 SmithChương 261 Người thắng lớn nhấtChương 264 Ma sátChương 262 Tôi không thể chịu được thái độ nóng lạnh thất thườngChương 265 Giúp người làm vuiChương 266 Lâm Trạch Dương đào hoaChương 267 Ngủ cùng nhauChương 260 Bốn người phụ nữ tranh đấuChương 268 Xảy ra chuyệnChương 269 Luôn nằm ngoài dự liệuChương 270 Âm mưuChương 271 Tình huống trớ trêuChương 273 Mày nghĩ mày rất quan trọng à?Chương 272 Bên ngoài cuộc phỏng vấn.Chương 274 Buồn của NicoleChương 275 Bỏ trốnChương 276 Quay phimChương 277 Đây là diễn xuấtChương 278 Hết sức lợi hạiChương 281Chương 279 Hiểu lầmChương 280 Thật là bực bộiChương 282 Thể hiện sự sắc bén của mìnhChương 283 Ly rượu nàyChương 284 - Vở kịch hay sắp bắt đầuChương 285 - Rắc rối lại đếnChương 286 Lâm Trạch Dương nổi giậnChương 287 Còn có chuyện gì đã xảy ra sao?Chương 288 Các ngươi muốn chết saoChương 289 Người đứng sau màn kịchChương 290 Vấn đề lớnChương 291 Tình cờ gặpChương 292 Là do tôi cố ý.Chương 293 Là ông nên xin lỗi.Chương 294 Trần Bá Trực không nhịn đượcChương 295 Trận chiến của Lâm Trạch Dương.Chương 296 Lời nói của Lâm Trạch DươngChương 298 Và cứ thế đi.Chương 297 Hoàn cảnh khó khănChương 299 Đẹp trai đến bùng nổChương 300 Lòng có mãnh hổ ngửi tường vi*Chương 301 Làn sóng này chưa dừng làn sóng kia lại đến!Chương 303 Anh ta là quỷ dữ.Chương 304 Tôi giải thíchChương 305 Thẩm vấnChương 302 Tình huống nan giải.Chương 306 Ăn không công rồi.Chương 307 Ác giả ác báo.Chương 308 Trừng phạt.Chương 309 Sai lầmChương 310 Sự lãng mạn keo kiệt.Chương 311 Rắc rối của ông cụ LâmChương 313 Bị hoảng sợChương 312 Thành phố Quảng Bắc anh dũngChương 314 Bức xúc.Chương 315 Đó là cay đắng.Chương 316 Khủng khiếp.Chương 318 Có điều kỳ lạChương 317 Nhận nhầm đại ca rồiChương 320 Đối đầuChương 319 Chuyện gì đang xảy ra vậy?Chương 322 Sòng bạcChương 321 Tôi không làm đại caChương 323 Một phần ba mươi sáuChương 324 Mâu thuẫnChương 325 Chiến tranh bắt đầuChương 326 Đã trải qua những gìChương 327 Lấy nhiều hiếp ítChương 328 Ta đã nhận ra ngươi bằng một nắm đấmChương 330 Ai nấy đều vui vẻ, hạnh phúcChương 329 Thủ đoạn của Trương DânChương 332 Ám sátChương 333 Vua của lính đánh thuêChương 331 Không muốn điChương 334 Răng nanChương 335 Tay súngChương 336 Lưu Cung kinh ngạcChương 337 Trần ThăngChương 338 Mau đứng dậyChương 339 Anh dám ra tay sao?Chương 341 Chênh lệchChương 340 Trần LộngChương 342 Đánh cả trẻ lẫn giàChương 343 Tại sao đánh tôi?Chương 344 Công lý nhất định sẽ đếnChương 345 Tần Tình gặp nguy hiểmChương 346 Tình cảnh quả thực rất hỗn loạnChương 347 Kiêu Hùng*Chương 348 Tàu lửaChương 349 Thật là một chuyến tàu sôi động!Chương 350 Khổng MônChương 351 Màn phô diễn sức mạnh đầu tiênChương 353 Gian lậnChương 354 Chiêu thức kỳ lạ liên tiếp xuất hiệnChương 355 Thắng bạiChương 352 - Quyết đấuChương 356 Lâm Trạch Dương không còn trốn tránh nữaChương 357 Sự đáng sợ của Lâm Trạch DươngChương 358 Khiêu khíchChương 359 Đối đầuChương 360 Vòng này tới vòng khácChương 361 Tiến thoái lưỡng nan*Chương 362 Điều bất trắcChương 364 Ai là diễn viên xuất sắc nhất?Chương 363 Không hề đơn giảnChương 365 Cổ Thế GiaChương 366 Bị áp chế rồiChương 367 Thay đổi đột ngộtChương 369 Hoa Thất.Chương 370 Người không nói nhiều.Chương 368 Tiểu Hoa thần bíChương 371 Tàn nhẫnChương 373 Giải quyếtChương 374 Ra tayChương 375 Chết tiệt, xuống địa ngục điChương 376 Thân phận của Chu TườngChương 377 Đây là có lẽ là yêuChương 378 Xoá bỏ lớp ngụy trangChương 372 Sát thủ.Chương 379 Gặp mặtChương 380 Tổ chức sát thủChương 382 Rốt cuộc cậu là ai?Chương 381 Từng bước từng bước mộtChương 383 Lệnh truy sát toàn thành.Chương 384 Đồ ngốcChương 385 Khí trườngChương 386 Giao chiếnChương 387 Khởi độngChương 388 Khách sạn Hòa Bình.Chương 389 Giết chóc bắt đầu.Chương 390 Không ngờ tới.Chương 392 Tình thế tuyệt vọng của Tiểu HoaChương 391 Theo dõi.Chương 394 Âm độcChương 393 Khai mạcChương 395 Vết thương chí mạngChương 396 Chó ĐiênChương 397 Tàn nhẫnChương 398 Nước mắt của Hoa ThấtChương 399 Tai nạnChương 400 Đường đến địa ngụcChương 401 Bắt lấy con dao bayChương 402 Cú sốc lớn (Phần 1)Chương 403 Chấn động lớnChương 404 Hiệu ứng (Mở)Chương 405 Hiệu ứng (kết)Chương 406 Tình hìnhChương 407 Bất lựcChương 408 Trận chiến bắt đầuChương 410 Phía sauChương 409 Yên lặng đến đáng sợChương 411 Kẻ thù mạnhChương 412 Câu dẫnChương 414 Kế hoạch giết ngườiChương 415 Lãnh Phong sợ hãi.Chương 416 Cuộc chiến khốc liệtChương 413 Chiến trường bên ngoài chiến trườngChương 417 Cuộc chiến khốc liệt (Phần 2)Chương 418 Thánh Quang Vinh QuangChương 419 Ai buông tha cho aiChương 420 Chờ người trở vềChương 421 Lâm Trạch Dương và Cổ NhấtChương 422 Lâm Trạch DươngChương 423 Ranh giớiChương 424 Lời mời từ nhà họ CổChương 425 Rời đi