Tổng Tài Thần Bí Chống Lưng Cho Tôi

Chương 13: Nếu anh không chịu chống nạng, vậy thì tùy anh thôi.


Trước Sau

Khoé môi Tần Nhã Linh một lần nữa co rút, nhưng lần này lại co rút vô cùng mãnh liệt.

Cái bầu không khí mờ ám này sao giống như hai người đang yêu nhau thắm thiết mà phải chia xa ấy nhỉ?

Thực tế thì, cô và hắn mới chỉ là ngày đầu gặp nhau thôi đấy, làm ơn đừng liên tưởng đến những chuyện không thực tế có được hay không?

Cô quay lưng bước về phía người nào đó đang bày ra bộ mặt đưa đám, dừng lại cách hắn khoảng một sải tay, cô chìa tay đến trước mặt hắn, lạnh lùng nói: “Điện thoại.”

Tề Phong ngẩng đầu nhìn cô, tự giác lấy điện thoại đặt trong túi quần ra đưa cho cô.

Cô nhận lấy, quẹt quẹt trên màn hình cảm ứng, bĩu môi một cái sau đó trả lại cho hắn: “Mật khẩu.”

Hắn lại nhe răng cười, chạm ngón tay vào màn hình điện thoại, màn hình chính ngay lập tức mở ra.

Tần Nhã Linh thu về, ấn ngón tay vào màn hình vài cái, liền sau đó điện thoại trong túi cô vang lên hồi nhạc chuông.

Ngắt cuộc gọi, cô trả lại điện thoại cho hắn, lạnh nhạt nói: “Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”

Dứt lời, cô quay lưng rời khỏi nhà Tề Phong mà không hề quay đầu lại. Nếu như cô chịu quay lại nhìn thêm một chút, có lẽ cô sẽ thấy hối hận vì hành động vừa rồi của mình cũng không chừng.

Vì sao ư?

Trên mặt hắn lúc này nụ cười gian xảo không nửa điểm che giấu. Hắn còn đang không biết làm sao để có được số điện thoại của cô, vậy mà bây giờ cô tự động cho hắn mà không cần mất một chút công sức nào.

Chậc, thỏ con bị sói xám dẫn dụ vào tròng mà vẫn vui vẻ bước vào không cần suy nghĩ, sói xám dĩ nhiên phải thật cao hứng rồi.

Xem ra những ngày tháng tiếp theo của hắn sẽ vô cùng thú vị cho mà xem.

Ngả lưng về ghế sofa, hắn nhìn vào màn hình điện thoại lẩm bẩm dãy số đang hiện trên đó, khoé miệng lại cong lên sau đó lưu lại với cái tên LiLy.

Nhìn thêm một lần nữa, hắn mới mở danh bạ bấm gọi cái tên Jason phân phó công việc. Kết thúc cuộc gọi, hắn nằm soài trên sofa, nhắm mắt dưỡng thần.

Không biết qua bao lâu, tiếng chuông cửa vang lên đánh thức người nào đó đang trong cơn mộng mị.

Hắn chậm rãi bò dậy, nhìn đồng hồ nơi cổ tay. Vậy mà hắn lại có thể thiếp đi gần một tiếng rồi. Có lẽ thời gian gần đây cường độ làm việc quá cao, bây giờ hiếm khi thảnh thơi như vậy, cho nên mới bắt đầu cảm thấy mệt mỏi chăng?

Tiếng chuông cửa một lần nữa vang lên, hắn đưa mắt nhìn về phía cửa chính, khoé miệng bất giác cong lên.

Cô ấy đến rồi, lại rất đúng giờ.

Cố gắng vực dậy chính mình từ ghế, hắn lê từng bước nặng nề đi ra phía cửa.

“Cạch” một tiếng, cửa chính mở ra, Tần Nhã Linh xách theo túi lớn túi nhỏ đứng trước mặt hắn, mày liễu nhăn lại thấy rõ.

Ấn chuông cửa liên tục mà bên trong không hề có chút động tĩnh nào, cô lo lắng cũng là điều hiển nhiên. Người nào đó một mình ở căn nhà lớn như vậy, đi đứng lại bất tiện, cô chính là sợ hắn bất cẩn mà té chết lúc nào không hay.

Ài, chết thì không chết được, nhưng mà bệnh tình nặng thêm thì trách nhiệm của cô lại thêm một bậc đấy, ai hiểu cho nỗi lòng của cô đây?

Thấy người đến vẫn đứng yên bất động nhìn mình chằm chằm, Tề Phong lên tiếng hỏi: “Làm sao vậy?”

Thu hồi tầm mắt, cô nhẹ giọng nói: “Anh đứng yên ở đây đi, chờ tôi một lát.”

Hắn nhìn cô bằng ánh mắt nghi hoặc nhưng cũng không hỏi gì thêm, gật đầu: “Ừm.”

Tần Nhã Linh nhanh chóng cầm theo đống đồ trên tay đi về phía nhà bếp, sau đó lại nhanh chân trở lại nơi vừa rời đi.

Cầm hai cây nạng đang dựa vào tường ở bên cạnh cô vừa mang tới đưa đến cho hắn, cất giọng: “Anh chịu khó chống nạng cho dễ đi lại.”

Hắn nhìn thứ đồ trên tay cô bằng ánh mắt ghét bỏ. Không thấy thì thôi, giờ thấy rồi bỗng nhiên cảm thấy bản thân giống như tên tàn phế vậy.

Đám bạn bè của hắn mà thấy hắn trong bộ dáng này, không biết chừng sẽ cười ba ngày ba đêm không khép miệng được mất.

Thật cmn mất mặt chết đi được. Hắn tuyệt đối sẽ không dùng đến nó.

Ai đó định quay lưng rời đi, Tần Nhã Linh giống như hiểu được suy nghĩ của hắn, nhanh chóng đặt hai cây nạng hai bên vào tay hắn, lạnh lùng nạt nộ: “Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn suy nghĩ trẻ con như vậy hả? Anh muốn mất mặt hay là muốn sau này thành tàn phế?”

Hắn tỏ ra ủy khuất: “Em không thể dìu tôi được à?”

Tần Nhã Linh trên trán xẹt qua ba vạch đen, âm thầm chửi hắn tám trăm lần. Bao nhiêu tuổi rồi mà còn giở cái thói khó ưa, còn khó ưa hơn cả thằng em trai chết bằm Tần Trọng Hải của cô nữa.

Nhìn cái tướng cao to lực lưỡng của hắn mà xem, so với cái thân hình mảnh mai của cô, cô mà đỡ được hắn có mà gẫy lưng chứ chẳng chơi.

Thật cmn, cô thật sự muốn tiến lên đá hắn một phát cho tàn phế luôn cho rồi.

Hít sâu một hơi áp chế cơn tức giận trong lòng xuống, Tần Nhã Linh khoé miệng khẽ cong lên, lả giả cười: “Nếu anh không chịu chống nạng, vậy thì tùy anh thôi.”

Dứt lời, cô không thèm đếm xỉa gì tới hắn nữa, đi thẳng vào phòng bếp chuẩn bị làm bữa sáng.

Người nào đó bị bỏ mặc cứ đứng như trời trồng nhìn xuống cặp nạng trên tay, mặt nhăn như đít khỉ.

Thở dài một hơi, lắc đầu một cái, hắn cuối cùng cũng chịu chống vào nách, tập tễnh nối gót theo sau.

Xem ra kiêu ngạo thật sự không có tác dụng, tỏ ra khổ sở một chút mới khiến ai kia mềm lòng được.

Khi xưa hắn cứ khinh bỉ ba hắn suốt ngày bày ra dáng vẻ ủy khuất với mẹ hắn, bây giờ hắn dường như đã hiểu vì sao rồi.

Chậc, nếu mà ba hắn biết có một ngày hắn cũng phải nối gót học theo, chắc sẽ còn khinh bỉ hắn thêm bảy bảy bốn mươi chín lần.

Bước vào phòng bếp, Tề Phong đứng dựa người vào tường, chăm chú nhìn từng động tác của Tần Nhã Linh.

Căn biệt thự này hắn đã mua được ba năm mà trong ba năm này cũng chỉ có mình hắn một mình đi ra đi vào.

Có đôi khi hắn cũng chẳng muốn trở về nơi này, thà rằng ở công ty tăng ca cho đếm đêm muộn rồi ở lại đó luôn nhưng vì thói quen chạy bộ buổi sáng, hắn lại lê tấm thân không có nửa điểm sức sống trở về.

Biết bao lần hắn âm thầm tưởng tượng mỗi lần tan sở mệt mỏi trở về trong nhà sẽ có ánh đèn thắp lên của ai đó đang đợi hắn với mâm cơm nóng hổi trên bàn, nhưng thực tại thì chỉ có không gian tối đen như mực, lạnh lẽo không một bóng người. Hắn thật sự có cảm giác bản thân chính là một gã cô hồn đang phiêu bạt giữa chốn âm u không thấy ánh sáng.

Nói ra thật sự chẳng ai tin, nhưng ngôi nhà này chưa từng xuất hiện một người phụ nữ nào ngoại trừ những ngày cuối tuần người giúp việc theo giờ đến để làm vệ sinh nhà cửa. Ba mẹ hắn, kể cả gia đình em gái hắn cũng chưa từng đến nơi này một lần. Có chăng cũng chỉ vài người bạn thi thoảng ghé qua đưa tài liệu mà thôi.

Ba mươi năm sống trên đời không có lấy một mảnh tình vắt vai, mà mẹ hắn không ít lần hối thúc, mai mối đủ kiểu, ấy vậy mà hắn vẫn cứ nhởn nhơ, tìm đủ mọi lí do thoái thác, nào là phải lo công việc không có thời gian hẹn hò, nào là tính cách không hợp, rồi thì nói người ta thế này thế kia, vân vân và mây mây.

Đôi lần hắn còn chịu cùng đối phương gặp mặt, riết rồi hắn cũng không thèm đến nữa và để đối phương leo cây khiến cho người mẹ đáng kính không biết phải nói xin lỗi nhà gái bao nhiêu lần. Có khi bà còn lâm vào bế tắc và cho rằng con mình có bệnh “khó nói”, hoặc là đồng tính chưa biết chừng.

Nhìn bóng lưng Tần Nhã Linh tất bật trong bếp, khoé miệng Tề Phong lại cong lên. Mùi vị cùng hơi ấm của gia đình là như thế này có phải không? Hắn chưa lúc nào khao khát khoảnh khắc này nhiều đến như thế!

Đúng là cảm nhận của cô không sai, gã đàn ông tính tình trẻ con kia đang ôm cặp nạng dựa vào tường.

Được, xem như anh biết điều, tôi đây không thèm tính toán với bệnh nhân.

Chỉ tay về phía bàn ăn, cô lạnh nhạt nói:

Dứt lời, cô tiếp tục bận bịu với công việc của mình.


Chương 13: Nếu anh không chịu chống nạng, vậy thì tùy anh thôi.
Danh sách chương
Chương 1: Bị cưỡng bức (18+)Chương 4: Nhất định phải khiến hắn trả giáChương 9: Đến L'AmourChương 21: Tôi không phải chị dâu nhỏ của anhChương 6: Trịnh Ân về nướcChương 5: Hồng môn yếnChương 10: Đề xuất kế hoạch mới - Người đàn ông bá đạoChương 16: Lão đại mặt lạnh cùng chị dâu mặt lạnhChương 11: Tôi tên Tề Phong, rất vui được quen biết em.Chương 19: Tôi không ổnChương 12: Em sẽ quay lại chứ?Chương 17: Cá cượcChương 27: Là hắnChương 32: Tôi thích cô ấyChương 34: Tìm đếnChương 33: Tự vấnChương 2: Trọng sinh, lại bị khinh bạc (18+)Chương 20: Em lại tính bỏ mặc tôi nữa có phải không?Chương 40: Em ở đâu thì anh ở đóChương 25: Khách hàng lớnChương 23: Anh rốt cuộc nói với bọn họ tôi là ai?Chương 31: Cháu đến chậm một bước rồiChương 24: Em vẫn còn giận tôi sao?Chương 35: Thổ lộChương 48: Ở bên anh một ngày được không?Chương 28: Xem mắtChương 50: Một ngày làm tình lữChương 36: Cho chúng ta một cơ hội có được không?Chương 13: Nếu anh không chịu chống nạng, vậy thì tùy anh thôi.Chương 42: Cô ấy đã từng xảy ra chuyện gì có phải không?Chương 15: Anh không sợ tôi khiêng cả nhà anh đi à?Chương 52: Gặp ác mộngChương 3: Tự cứuChương 37: Anh sẽ không để em rời đi nữaChương 44: Con cứ theo nó gọi bà nội là được rồiChương 54: Vợ chồng các người đúng thật là biến tháiChương 46: Cùng anh nhảy điệu này được chứ?Chương 51: Không kiềm chế được hôn côChương 64: Trở vềChương 55: Tôi muốn biết mục đích của cô ấyChương 65: Thư cô để lạiChương 59: Tôi không cần một người vợ hữu danh vô thựcChương 57: Nếu tôi nói tôi muốn em thì sao?Chương 7: Giáo huấn Tần Trọng Hải - Đi MỹChương 38: Em và anh ta chỉ là bạnChương 63: Quyết định rời điChương 53: Máy chủ bị công kíchChương 39: Cần người mẫuChương 30: Giáo huấnChương 26: Bị "bán"Chương 47: Trong mắt con nó là người thế nào?Chương 66: Bị bệnhChương 73: Tần Nhã Linh, đâu mới là con người thật của em?Chương 69: Kể chuyệnChương 84: Sát hạchChương 43: Anh thật sự muốn mang em giấu điChương 76: Cùng nhau trở về, chúng ta công khai quan hệChương 61: Nhã Nhã, cho anh, để anh yêu em! (18+)Chương 60: Mượn rượu giải sầuChương 56: Em muốn cùng tôi thực hiện giao dịch gì?Chương 71: Mục đích của côChương 41: Buổi tối có party chúc mừng, cháu sẽ đến chứ?Chương 75: Cuối cùng em cũng trở về bên anh rồiChương 74: Em có yêu anh không?Chương 72: Nhã Nhã, anh đến rồi!Chương 83: Tần Trọng Hải đeo bámChương 80: Công khai quan hệChương 77: Đến gặp gia đình côChương 18: Nhã Nhã! Tôi có thể gọi em như thế hay không?Chương 86: Thăm dòChương 78: Chúng con hiện tại đã là vợ chồng hợp phápChương 22: Mong em cho tôi chút mặt mũiChương 14: Chúng ta có chị dâu rồiChương 85: Phát hiện sai sótChương 58: Hợp đồng hôn nhânChương 98: Mất khống chếChương 89: Em rất vui vẻ hạnh phúcChương 87: Sự thậtChương 101: Chuyện xưaChương 88: Âm thầm lên kế hoạchChương 68: Tôi muốn đi tìm cô ấyChương 108: Đêm tân hônChương 97: Người cũ xuất hiệnChương 107: Cầu hônChương 67: Giãy dụaChương 104: Thomas ăn bị cẩu lươngChương 100: Anh sẽ chờ em mở lòngChương 103: Lột xácChương 102: Sự thật sau cùngChương 70: Nhã Nhã giỏi IT, anh biết không?Chương 8: Ngày đầu tiên nơi đất kháchChương 105: Tần Trọng Hải lắm chuyệnChương 109: Cuộc họp nửa đêmChương 82: Em muốn khi nào ngồi vào vị trí kia?Chương 111: Tuyên bố tổ chức hôn lễChương 115: Giúp Trọng Hải giải quyết rắc rốiChương 114: Tần Trọng Hải gặp rắc rốiChương 113: Con gái chu đáo, con rể chu toànChương 81: Đánh giá con rểChương 49: Là ai gây thương tổn cô ấy?Chương 120: Đến SLCChương 116: Ra mắt bà nộiChương 90: Lên kế hoạch nghỉ dưỡngChương 94: Người cũ tìm đếnChương 127: Tiết lộ thân phận cùng Tần Trọng HảiChương 92: Nếu thật sự muốn cảm ơn anh thì đổi cách xưng hô điChương 124: Tra xét đến cùngChương 99: Đối mặtChương 96: Bình yên trước cơn sóng lớnChương 131: Người đàn ông đơn phươngChương 125: Lời tôi nói, anh nhất định phải làm theoChương 110: Cưới vợ phải cưới liền tayChương 130: Cùng nhau làm loạnChương 138: Vì yêuChương 137: XeChương 135: Phản kíchChương 146: Đáp lễChương 106: JK náo loạnChương 79: Em trai của côChương 140: Đi du lịchChương 141: Đè nénChương 91: Lần đầu tiên bước vào phòng côChương 139: Vì anh, vì em, vì chúng taChương 119: Vị trí Giám đốc điều hành chi nhánh Hoa quốc, em còn muốn hay không?Chương 118: JK đến nhà cô náo loạnChương 143: Buông bỏChương 62: Em nhớ lại rồi, cho nên hối hận rồi sao?Chương 128: Lại cá cượcChương 129: Cả ba đều thuaChương 150: Những gì em muốn, anh sẽ giúp em có được tất cả (18+)Chương 145: Anh mãi mãi chống lưng cho emChương 155: Tôi cho anh toàn quyền quyết địnhChương 151: Cùng nhau xuất hiệnChương 148: Liên tục gặp sự cốChương 153: Chạm mặtChương 157: Dự đoánChương 142: Cậu có tin vào tiếng sét ái tình không?Chương 117: Đây gọi là duyên phậnChương 158: Mặt dày tìm đếnChương 122: Thanh traChương 95: Anh rể rất có tiềnChương 132: Chuyện của ThomasChương 159: Cầu tìnhChương 165: Sập bẫyChương 136: Rước dâuChương 154: Đàm phánChương 166: Lại bị cưỡng báchChương 152: Nhậm chứcChương 123: Bắt đầu tra xétChương 133: Phát giácChương 149: Lại có người giở tròChương 171: Cái giá phải trảChương 144: Ranh giớiChương 172Chương 164: Cuộc gặp ngoài dự đoánChương 162: Em không có gì muốn nói với anh à?Chương 174Chương 173: Tin vuiChương 175: Đại kết cục (END)Chương 112: Ba vợ con rể nói chuyện riêngChương 168: Giúp cô trút giậnChương 170: Tiếp nhận CMCChương 161: Muốn cô (18+)Chương 169: Tuyệt đối tin tưởngChương 93: Em thật sự biết cách dày vò anhChương 160: Bàn chuyện hợp tácChương 163: Tôi muốn hai người họ ly hônChương 167: Được cứuChương 126: Chiếc ghế Giám đốc điều hành chi nhánh Hoa quốc, em sẽ ngồiChương 156: Bọn họ thật sự không có nãoChương 45: Lần đầu tiên trong đời nếm mùi bất lực, cảm giác thế nào?Chương 147: Thay đổi kế hoạchChương 121: Thừa nhận Tần Trọng HảiChương 134: Nhắc nhởChương 29: Con có nói không chịu đâu