Thầy À ! Sao Lại Đòi Làm Chồng Em ?

Chương 3: Trùng hợp quá nhỉ ?


Trước Sau

Tôi tranh thủ dọn dẹp hết nhà cửa, lau chùi sắp xếp mọi thứ cho gọn gàng sạch sẽ. Sau đó đổ đại gói mì tôm ăn cho qua bữa, rồi xuống đường đi xuống khu vực xung quanh chung cư của mình, để xem xét quang canh mọi thứ xung quanh nơi tôi sống ra sao. Sẵn mua 1 ít đồ gia dụng cần thiết như xà bông giặt đồ, nước rửa chén…và nhất định không thể thiếu 1 cây quạt.

Tối ấy, tôi lại ra ngoài ban công nhìn xuống cảnh vật bên dưới, và các hộ dân xung quanh trên các toà nhà đã sáng đèn trong bóng tối. Bỗng tôi thấy nhớ bà nội và Đà Lạt của tôi da diết, rồi theo mạch cảm xúc, tôi lại ngồi tủi rồi khóc 1 mình, giữa thành phố mà chỉ có tôi 1 thân 1 mình cô độc. Nhưng con đường này do chính tôi đã chọn mà, và bà nội cũng đã kì vọng rất nhiều ở tôi. Bởi thế mà tôi không được phép yếu lòng, tự nhắc nhở bản thân mình phải thật mạnh mẽ mới được. Hãy nhớ lý do mà mình bắt đầu!

Sáng hôm sau tôi dậy thật sớm, chuẩn bị giấy tờ để lên trường làm thủ tục nhập học như đã được hẹn trên giấy báo. Được cái may sao trường tôi ở gần chung cư này, đi xe bus tầm 10 phút là tới nơi rồi.

Thật ra, tôi cũng gặp 1 vài người quen ở trên đây, cùng học chung ở trường cấp 3 với tôi. Nhưng họ lại học khác khoa nên chúng tôi chỉ gật đầu chào nhau rồi thôi. Nói về bạn bè, tôi chỉ có bè chứ không có bạn. Từ nhỏ đến lớn, ngoài việc học của bản thân, tôi phụ nội trồng rau, chăm hoa và hái quả để đem ra chợ bán kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Mang tiếng ba tôi là giám đốc, nhưng nội tôi lại chưa hề xin xỏ tiền nuôi dưỡng từ ba tôi 1 đồng cắc bạc nào. Hai bà cháu cứ lầm lũi bên nhau sống từ ngày này qua tháng nọ. Vì thế tôi suốt ngày chỉ quẩn quanh bên bà, bà đi đâu là tôi theo đó. Nên gần như tôi chả có 1 đứa bạn thân nào cả. Vì bà vừa là nội, vừa là bạn thân của tôi rồi.

Nói về bạn cùng lớp, tôi nhớ những năm học cấp 2, tôi hay bị chúng nó bắt nạt lắm. Chúng nó kêu tôi là con của “Tuesday”, bởi cái tiếng của tôi vùng này ai chẳng biết. Ngay cả người nhà của tôi, vợ của ba tôi, chị và anh cùng cha với tôi, cứ gặp mặt là xỉa xói, rồi chửi xiên chửi xéo tôi hoài chứ gì. Vì thế đừng hỏi tại sao mà người ngoài, họ cũng muốn buông những lời cay đắng lên đầu tôi. Có thể nói, tôi lớn lên từ tình thương của bà nội, và cũng chính từ những lời dèm pha của tất cả mọi người xung quanh.

Nào là: “Đồ con hoang”, “Đồ chó đẻ”, ”Đồ cái thứ bị cha mẹ bỏ rơi không ai dòm ngó”, “Mốt nó chắc cũng y như con mẹ nó thôi, thứ giựt chồng người”, “Cái mặt nó giống mẹ nó như thế kia, chắc sau này, cái tính của nó cũng lẳng lơ giống y như con mẹ nó vậy”. Nghe đã cái tai ghê không?

Hồi nhỏ tôi nghe người ta chửi như vậy, tôi ôm mặt khóc nức nở ngay tại chỗ. Nhưng càng khóc, họ lại càng dè bỉu và cười vào mặt tôi thêm. Nên nghe riết đâm ra tôi quen, nhiều khi họ gặp tôi mà không chửi, tôi còn thấy thiếu thốn nữa là đằng khác. Tại bà nội tôi đã dạy:”Tu khẩu đức thực ra là tu tính khí của bản thân. Khẩu đức có tốt, vận thế mới hanh thông.” Hãy cứ tưởng tượng, những lời nói không hay không tốt mà thế nhân đang gieo lên đầu tôi, cứ như là mình đang nghe chim hót, là đàn gảy tai trâu đi cho khoẻ. Vì tôi càng chửi lại, họ lại càng muốn tìm những lời lẽ cay độc khác mà phủ tiếp lên đầu tôi. Rồi mình chửi lại họ, cũng là đang tạo nghiệp cho chính mình. Cứ thế “oan oan tương báo, dĩ hận miên miên”.

Nên thôi, “chó cứ sủa, đoàn người cứ đi thôi”. Họ chửi riết thì họ chán, họ mệt rồi cũng xong, rồi họ có sức mà chửi mình được cả đời này không? Nội dạy tôi như vậy, nên dần dà tôi phải tập tu tâm dưỡng tánh, tập nhịn, tập nhục. Chỉ là năm lớp 8, tôi bị lũ bạn học trong lớp xưng là chị đại bắt nạt, vì chúng nó nghĩ tôi không có cha mẹ nên sẽ chẳng có ai bênh. Chúng nó tạt nguyên 1 ca nước sting đỏ ngầu lên cái áo trắng tinh tươm mà nội đã đi xin người ta, để đem về giặt ủi lại thơm tho cho tôi mặc đi học. Lúc ấy, cơn thịnh nộ của tôi lên tới đỉnh điểm, sau bao nhiêu tháng ngày chịu nhịn nhục.

Chúng nó cười vào mặt tôi, cả lớp cười vào mặt tôi. Tôi không khóc, mà tôi nhắm mắt hít 1 hơi thật sâu, sau đó liếc nhìn cái con đầu đảng, đã đầu nêu ra mọi chuyện mà lao tới quýnh nó 1 trận. Quýnh như điên như dại 1 cách tàn bạo như muốn trút hết mọi cơn giận của mình bấy lâu nay. Khiến lũ bạn của nó ra can ngăn cũng không được. Xin lỗi chứ, năm lớp 2 tôi đã biết cầm cuốc cầm xẻng đi đào đất trồng cây, biết lao động là vinh quang rồi. Bởi thế tôi có phải tiểu thư đâu, vì tôi là cục đá nằm ở bên đường, vấp vào là chỉ có té bể đầu thôi. Ba cái đứa nít quỷ này, tôi tương cho vài đường là nằm rạp xuống chứ gì. Thấy tao im lại tưởng bà mày hiền à!

Việc đến thì cứ phải đến thôi, cả đám bị hốt lên phòng giám thị và bị mời phụ huynh. Do bao năm nay tôi luôn được học sinh giỏi và hạnh kiểm tốt, nên cô giáo chủ nhiệm rất bất ngờ về tôi, khi tôi lại cư xử với bạn học như thế này. Nhưng, khi nhìn cái áo trắng và đầu cổ đỏ chét của tôi, cô xót xa và cũng hiểu được phần nào. Thế là tôi bị viết bản tường trình và bản kiểm điểm. Nếu như còn tái phạm sẽ bị hạ 1 bậc hạnh kiểm.

Khi về đến nhà, nội chỉ nhìn tôi và khóc, khóc cho số phận hẩm hiu của tôi. Khóc vì những ấm ức mà tôi phải chịu đựng. Giờ chả lẽ để yên cho tụi nó đánh hoài cũng không được, hiền quá thì người ta leo lên đầu lên cổ mình ngồi. Nên bà chẳng biết phải nói hay la mắng gì về tôi hết, chỉ biết khóc thôi. Tôi cũng khóc theo nội, và cố an ủi nội rằng:

– Con chỉ quýnh nó, chứ con đâu có chửi nó câu nào đâu. Tại trước giờ nội chỉ dạy con là không được khẩu nghiệp. Nên con nghĩ mình không chửi là không tạo nghiệp từ miệng, thì mình táng nó, để cho nó bớt khẩu nghiệp lại, coi như là đang tạo phúc thôi mà!

Nghe tôi nói xong, bà nội đang nước mắt ngắn dài bỗng phì ra cười. Xoa đầu tôi và nói:

– Cha mày, mốt đừng có như vậy nữa nghe chưa? Không là bị hạ hạnh kiểm đó!

Mà thiệt, sau vụ ấy, tụi chị đại trong lớp mới để yên cho tôi học ấy chứ. Chắc thấy tôi hổ báo quá với đã bị mời phụ huynh nên chắc cũng thấy hơi ngán tôi rồi. Mỗi lần có ý muốn sinh sự gì thêm, tôi lại liếc xéo 1 cái là tụi nó câm họng ngay.

Lên tới cấp 3, do mặc áo dài với tâm tính lớn lên được 1 xíu, nên lớp tôi học không còn ai dè bỉu hay chê cười gì tôi cả. Nhưng dẫu vậy tôi vẫn 1 thân 1 mình đi học, rồi lầm lũi về nhà phụ bà nội. Ít đi giao du qua lại với ai, bởi thế người quen thì có, nhưng bạn thân lại không có 1 mống nào hết. Nhưng cũng từ năm cấp 3, khi tôi đã dậy thì và trổ ra nét thiếu nữ, nam sinh trong lớp và trong trường bắt đầu chú ý đến tôi cũng nhiều, nhưng tôi sợ lắm. Vì thế tôi chả dám nhận quà hay thư tỏ tình của bất kỳ ai hết, xin số điện thoại di động tôi cũng có đâu mà cho. Nên cứ tìm cách tránh né cho xong.

Mãi khi thi đậu đại học, bà nội gom góp mua được cho con điện thoại cũ của hàng xóm, để tôi lên Sài Gòn có điện thoại mà gọi về thăm bà, cho bà biết tình hình ra sao để bà yên tâm. Lúc này tôi mới biết đến ”Sì mác phôn” là gì.

Quay trở về với hiện tại, sau khi làm thủ tục nhập học xong, và theo thông báo sang đầu tuần sau bắt đầu nhập học. Tôi quay trở lại chung cư và đi bộ xung quanh khu vực, để xem có việc gì làm thêm không. Cứ đi tới hết ngõ này đến ngách kia, cầu mong có quán ăn hay quán uống gì đó dán thông báo tuyển nhân viên. Nhưng cuối cùng hơi thất vọng là không có, thế nên tôi lại phải về nhà để lên mạng tra cứu.

Công việc ở khu vực xa thì có đầy nhóc, nhưng phương tiện đi lại thì méo có, chậc, giờ sao đây trời? Tôi định bụng tìm các công việc buổi chiều tối để làm, do ban ngày còn phải đi học. Lỡ tối có về trễ quá thì xe bus ở đâu ra mà đi đây? Book Grab xe ôm thì mắc tiền hơn rất nhiều. Đi 1 buổi thì được, chứ đi nhiều buổi chắc lấy tiền lương mà trả cho tiền xe luôn quá. Mà để nội tôi dưới quê gồng gánh 1 mình nuôi tôi, tôi thề là tôi không cam lòng xíu nào. Chả lẽ thay vì tiền tôi định bụng mua con laptop, giờ tôi đi mua 1 chiếc xe đạp sao? Rồi lấy cái giống ôn gì mà học đây?

Cố search tới search lui, thật may, ông trời không phụ lòng tôi rồi. Tôi tìm được 1 quán cà phê đang tuyển nhân viên làm part time, đi bộ từ chung cư đến đó chắc tầm 15 phút là tới, tại chị Google đã nói vậy. Thế là tôi quyết định triển luôn còn đợi chờ gì nữa. Ráng đi làm kiếm tiền mua được con xe đạp cũ kĩ, rồi mình bỏ công đạp chạy đi làm với đi học cũng không tệ đâu nhỉ?

Đây là quán cà phê Trung Nguyên Legend, cũng rất “chanh xả” và có tiếng. Sau khi vào hỏi chuyện, quản lý kêu tôi nộp hồ sơ và nếu được nhận, thì sẽ có người gọi điện thoại báo đến nhận việc làm. Xong chuyện, tôi đi bộ tà tà về lại chung cư của mình. Đường đi bộ cũng khá xa, nhưng vì tiền nên hãy cố gắng vượt qua.

Cứ vừa đi vừa ngó đường xá, rồi ca hát vu vơ để giết thời gian và suy nghĩ lạc quan, rồi cũng sẽ về đến nhà thôi. Nhưng vô tình, tôi lại chứng kiến 1 tai nạn ngay trước mắt mình, gần khu chung cư mà tôi đang ở.

Đang đi thong dong từng bước trong vỉa hè. Lúc ấy, có 1 cụ bà đang đạp xe đạp, hình như là đi thu gom ve chai phế liệu, đang từ phía sau lướt ngang qua tôi và chạy sát mép đường lộ. Bỗng có 1 chiếc honda Vario chạy với tốc độ rất nhanh, cũng từ đằng sau lao thẳng tới, và không may quẹt trúng bà cụ. Khiến cụ lạc tay lái ngã nhoài ra đường mà đập đầu xuống đất bất tỉnh nhân sự luôn.

Chàng thanh niên vừa gây ra tai nạn trông thấy vậy, vội rồ chạy mất xác, hoà nhanh vào dòng người không để ai thấy bóng. Tôi chỉ kịp nghe cụ la “ối” lên 1 cái rồi “rầm”. Khoảnh khắc ấy, tôi nhanh tay nhanh chân chạy nhanh tới bên cụ, nhưng cụ bị chảy máu đầu và lâm vào trạng thái hôn mê rồi. Cố lay và gắng gọi:

– Bà ơi, bà có sao không? Bà ơi bà…

Nhưng cụ bà cơ bản cũng đã hơi lớn tuổi, làm sao có thể chịu đựng nổi cú va chạm mạnh này. Nên chỉ biết nằm trên tay tôi và thở thoi thóp. Điều đáng buồn, mọi người xung quanh không 1 ai để ý đến và vô tâm 1 cách đáng sợ. Họ chỉ ngoái đầu lại nhìn, rồi lướt đi nhanh vì nghĩ không phải việc của mình.

Tôi hoang mang tột độ, đưa đầu ngó ngang ngó dọc xung quanh tìm người cầu cứu để giúp đỡ bà ấy. Hay có chú xe ôm nào đó đậu ở gần đây, tôi sẽ ngoắc vào để đưa bà đi bệnh viện liền. Thật may quá, có 1 chiếc xe hơi màu đen trông rất sang trọng, đã tấp vào bên lề gần ngay chỗ tôi và bà cách mấy chục thước. Ơn giời, có người muốn cứu bà rồi, may mắn làm sao! Nhưng điều tôi bất ngờ, chủ nhân của chiếc xe hơi đó, lại chính là ông chú hàng xóm ở bên cạnh nhà tôi. Trùng hợp quá nhỉ?


Chương 3: Trùng hợp quá nhỉ ?
Danh sách chương
Chương 3: Trùng hợp quá nhỉ ?Chương 5 Chú! Xin hãy tha cho con 1 mạngChương 6 Sự đe doạ của 1 ông thầyChương 4 Khổng Thành Vinh, hãy nhớ kỹ 3 từ này !!!Chương 2: Tảng băng cứng ngắc ngay bên cạnhChương 7 Kính già, già để tuổi cho !Chương 9 Em có thích chơi đồ cổ không?Chương 1Chương 14: Ông giáo lưu manhChương 12: Đừng cố cãi!Chương 10 Anh trai cao lớn năm ấyChương 8 Anh Jack là ai ?Chương 13: Em là mầm non của tôiChương 11: Bút mới và giấy trắngChương 15: Đố thầy bắt được emChương 16: Hãy tập yêu anhChương 17: Gần mực thì đenChương 20: Sáng dạy chữ, tối dạy hưChương 18: Người đàn ông tử tếChương 19: Hang sóiChương 21: Thầy chơi kì vậy!Chương 22: Em tin vào sự trinh trắng của thầyChương 23: Chết nửa thân!!!Chương 24: Cha truyền con nốiChương 25: Muốn bù đắp cho emChương 31: Là anh đây màChương 32: Vẫn chưa mấtChương 30: Trời sẽ tạnh mưa!Chương 28: Tôi hư rồi!Chương 26: Cỏ non ngọt và giònChương 29: Thầy ơi! EM NHỚ ANHChương 27: Vì thầy mà xả thânChương 34: Kiểu nào cũng vừaChương 35: Nhưng phải có anhChương 33: Thầy là điều kỳ diệu của emChương 36: Có thầy là có tất cảChương 37: Ốc tiêu láu cáChương 38: Con yêu thầy mình sao?Chương 39: Ốc tiêu ngu ngốcChương 40: Dù ai nói ngả nói nghiêngChương 41: Mẹ hay địch?Chương 43: Mẹ đẻ hay mẹ ghẻChương 42: Quá tàn nhẫn!!!Chương 47: Nỗi lòng người từng trảiChương 46: Cúi đầu chào vị lãnh tụChương 45: Nhà thầy toàn cực phẩmChương 51: Chuyện tình chú Jill: KHÔNG CÓ CỬAChương 52: Chuyện tình chú Jill: JILL MỚI LÀ CHÂN ÁIChương 44: Cứ khóc là thắngChương 55: Jack this, Jack thatChương 53: Chuyện tình chú Jill: THẢ CON THÚ HOANG BỊ NHỐTChương 48: Chuyện tình chú Jill: AI MỚI ĐÍCH THỊ LÀ CAO THỦ?Chương 56Chương 50: Chuyện tình chú Jill: BẠN TRAI TUYỆT HẢOChương 49: Chuyện tình chú Jill: JILL LÀ GÌ CỦA NA?Chương 58: Tất cả đều sẽ phải trả giáChương 54: Chuyện tình chú Jill: CHỈ MUỐN YÊU MÌNH ANH THÔI!Chương 61: Đanh đá ngang ngượcChương 59: Chỉ lấy lại vốn không lấy lãiChương 60: Em còn ý kiến gì nữa không?Chương 57: Đâu mới là ổ kiến lửaChương 64: Hại cho bằng đượcChương 62: Chuẩn bị lại có biếnChương 63: Anh Vinh máu chóChương 65: Những điều này dành cho em sao?Chương 67: Nhiều chuyện kì lạ đã xảy raChương 66: Trong cơn mơChương 68: Một giấc mộng dàiChương 70: Nhà Tổ linh thiêngChương 72: Dùng âm đẩy âmChương 73: Không thể để giống Đường TăngChương 71: Mạng đổi mạngChương 69: Thầy là hoạ mà cũng là phúcChương 75: Đến đây với anhChương 74: Bứt 9 cọng tóc của emChương 77: Tối ngày đe doạChương 76: Thầy bệnh rồi!!!Chương 78: Bé trai 34 tuổi đờiChương 79: Cùng chăm sóc nhau cả đờiChương 80: Chuyện tình cô Ái: TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNGChương 84: Chuyện tình cô Ái: SAO KHÔNG GẶP EM SỚM HƠN?Chương 81: Chuyện tình cô Ái: TÔI MUỐN CHÍNH CÔChương 85: Chuyện tình cô Ái: YÊU EM BẰNG CẢ TÍNH MẠNG CỦA MÌNHChương 83: Chuyện tình cô Ái: ANH HỨA SẼ NGOANChương 82: Chuyện tình cô Ái: HÃY CHO ANH CƠ HỘIChương 86: Chuyện tình cô Ái: BÁM DAI HƠN ĐỈAChương 87: Chuyện tình cô Ái: LÀM LIỀU 1 PHENChương 88: Chuyện tình cô Ái: BẮT ĐỀN EM ĐÓ!Chương 89: Chuyện tình cô Ái: MUỐN ĐƯỢC LÀM CHỒNG EMChương 90: Hãy vùng lênChương 91: Chồng là tía máChương 95: Dạy dỗ cho nên ngườiChương 96: Nước biển mặn thiệt, nhưng thầy mặn hơnChương 97: Mất tích trong tích tắcChương 92: Sinh nhật kỳ khôiChương 93: Thầy bảo kê tôiChương 94Chương 98: Cá nằm trên thớtChương 100: Chuyên gia tư vấn tình yêuChương 99: Thật may quá!Chương 101: Bắt buộc phải là emChương 102: Chị ấy đã gây tội với ai?Chương 103: Ác giả ác báoChương 104: Sếp có khoẻ không?Chương 105: Anh vẫn còn đóiChương 108: Ai nhắn tin cho em đây?Chương 106: Em có lương tâm không vậy?Chương 111: Ông chú đó, là chồng của tôi!Chương 107: Em xin lỗi, em sai rồi!Chương 112: Không muốn bị bàn tánChương 109: Chàng trai giận daiChương 113: Lần đầu được ăn giấmChương 114: Xem ai hơn aiChương 115: Anh chồng hà báChương 116: Trong cái rủi có cái xuiChương 117: Ai bạo hành ai?Chương 122: Cuối cùng cũng toại nguyệnChương 118: Công bằng ở đâu?Chương 119: HÃY MẶT DÀY MÀ SỐNGChương 123: Cũng thương ‘nó’ như anhChương 125: Nhớ lại còn thấy nảnChương 124: Như thấy mình của ngày xưaChương 126: Chẳng một ai giống được emChương 128: Cho anh thử đạnChương 127: Chồng chị ‘hiền’ lắm!Chương 110: Nói thật nhưng không tinChương 132: Anh có mệt không?Chương 129: Ám ảnh kinh hoàngChương 131: Sẽ ổn cả thôiChương 130: Biết bao hận thùChương 120: Âm mưu thâm độcChương 134: Chị có sợ không?Chương 133: Chị chị em emChương 135: Bắt đầu thấy kì kìChương 136: Em hãy bớt quyến rũ lạiChương 139: Quay về đi conChương 138: Bên kia thế giớiChương 121: Tới ngày được gặt trái ngọtChương 143: Thành một con người khácChương 137: Anh xin em đó!Chương 141: Anh đã sống không bằng chếtChương 140: Không muốn gặp aiChương 144: Thương anh!Chương 145Chương 142: Đau đớn không kém gì emChương 146: Chùa nào chứa em?Chương 147: Bị bóng đèChương 148: Lời chưa nóiChương 151: Được không anh?Chương 149: Đừng rời xa nhau nữa!Chương 152: Có phải là anh?Chương 150: Nhẫn của anh đâu?Chương 153: Đó là ý trời!Chương 154: Thấy anh già chưa?Chương 155: Lao động là vinh quangChương 157: Vì em xứng đángChương 156: Anh là một phần haiChương 158: Nàng dâu triệu đôChương 159: Mệt muốn xỉuChương 160: Đậu đã nảy mầmChương 161: Phận làm dâu lườiChương 163: Má lớn, má nhỏChương 162: Chuyến đi đẻ bất ổnChương 165: Kết thúc cho 1 khởi đầu mới (end)Chương 164: Nhất anh giáo Vinh