Thầy À ! Sao Lại Đòi Làm Chồng Em ?

Chương 141: Anh đã sống không bằng chết


Trước Sau

Tôi nghe chị Thơ kể về chuyện hệ trọng ấy xong cũng chẳng buồn nói lại gì. Chỉ muốn tóm gọn trong 2 từ: “Vừa lắm!”. Nhưng thật sự thì trong nội tâm, cũng có chút tò mò lẫn dậy sóng. Thắc mắc rằng tại sao bé Châu lại xảy ra chuyện như thế? Tại sao cũng là té cầu thang?À mà từ giờ gọi là con Châu đi cho nó thiếu tôn trọng. Nghĩ tới cảnh tượng nó chơi đểu sau lưng mình, leo lên giường làm chuyện xằng bậy với chồng mình, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở đến say xẩm. Ban đầu ý định cho nó vào nhà, tôi và thầy cũng chỉ vì lòng tốt muốn giúp đỡ nó và dì Hoà thôi. Ai ngờ đâu đến khi gần tống cổ nó đi, nó liền táp cho mình 1 vố muốn điếng người. Hay là cái ý định mua nhà cho nhỏ đó, là để anh chồng phụ bạc kia có thể gian gian díu díu mập mờ với nó ở bên ngoài. Không muốn để cho tôi bắt gặp họ tằng tịu với nhau?

Liền cắt ngang chủ đề mà chị Thơ đang đề cập, tôi khó chịu nói:

– Tự nhiên em cảm thấy mệt quá, chị đỡ em nằm xuống nghỉ với.

Trông thấy tôi dường như không muốn bàn tới những gì mình đang kể. Chị Thơ hiểu ý liền bỏ khăn tay vào chậu lại, sau đó đỡ tôi nằm xuống giường. Cẩn thận đắp chăn, chỉnh gối lại cho tôi đàng hoàng. Chị nhanh tay thu dọn đồ đạc, tắt bớt đèn rồi lui ra ngoài để cho tôi nghỉ ngơi.

Tôi nằm đó, bữa nay trằn trọc mãi vẫn chưa thể vào giấc vì có những điều lấn cấn ở trong lòng. Ngó đầu sang trái, tôi nhìn chậu cây dương xỉ đặt ngay ở cửa sổ gần bên. Nó xuất hiện vào ngày hôm qua, sau khi tỉnh giấc vào buổi chiều tôi liền trông thấy nó. Có lẽ là anh giáo đã vào phòng rồi để nó ở đấy khi tôi còn đang ngủ.

Có đôi lúc, vừa mở mắt, tôi liền ngửi thấy mùi nước hoa hương gỗ xen lẫn 1 chút bạc hà thơm mát. Cái mùi thân quen mà tôi đã từng rất đỗi quen thuộc và yêu thích. Thế nhưng giờ đây nó lại khiến tôi cảm thấy ngột ngạt lẫn không thoải mái. Mặc dù rất nhiều lần trong suốt những ngày qua, các bác sĩ cùng y tá có nói với tôi rằng chồng, ba mẹ chồng, chú Jill, cô Ái với thím Nina của tôi. Bọn họ rất muốn được vào gặp mặt tôi để hỏi chuyện. Nhưng tôi cương quyết lắc đầu từ chối. Bởi vì tôi không muốn, hay nói cách khác là không dám đối diện với họ. Không muốn mọi người cảm thông, an ủi hay xoa dịu tôi. Không cần sự thương hại hay quan tâm của ai nữa. Và nhất là vì không muốn nghe về chuyện giữa tôi và thầy.

Cũng nhiều lần, tôi cố tìm đủ lý do để thuyết phục bản thân rằng hãy cho ổng 1 cơ hội gặp mặt để nói rõ. Nhưng luôn có 1 khúc mắc, làm sao con Châu nó có thể vào phòng tôi được. Vì tôi đảm bảo chắc nịch rằng mình đã đóng cửa cẩn thận. Rồi giả dụ nó có mật khẩu để vào đi, tại sao ổng lại để yên cho nó ‘ứ ừ’ nơi đó cho đến khi tôi phát hiện ra. Ổng vốn nhạy lắm mà, nên đừng có lôi cái cớ là nhìn nhầm nó sang tôi.

Chỉ cần nghĩ tới những điều đó, lại có động lực mãnh liệt thôi thúc khiến tôi muốn từ mặt ổng, và tuyên án tử cho tình yêu lẫn cuộc hôn nhân này. Chứ đừng nói tới cả vấn để con tôi vì chuyện này mà đã ra đi mãi mãi như thế.

Bất chợt tâm trí của tôi liền nhớ ra thêm 1 việc nữa, khi tôi ngã xuống cầu thang, hình như có lực từ phía sau đã đẩy tôi xuống. Chẳng lẽ có người muốn hãm hại tôi chăng? Chẳng lẽ chuyện tôi ngã cầu thang không chỉ là tai nạn? Một chi tiết khiến tôi mở bừng mắt suy nghĩ tới lui. Chắc chắn không phải con Châu, vì khi ấy nó còn ở trong phòng. Chẳng lẽ dì Hoà hay anh Dũng? Vì trong nhà lúc ấy chỉ còn 2 người đó thôi. Mà anh Dũng là bảo vệ thường xuyên túc trực ở bên ngoài, chẳng bao giờ bước vào nhà cả. Nếu thế thì là…. Ôi! Một mớ rối rắm chứa toàn những sự khủng khiếp làm tôi điên đầu và kinh hoàng.

Stop! Tôi không muốn suy diễn hay nghĩ tới nó nữa. Chỉ càng cảm thấy cuộc sống này quá đáng sợ mà thôi. Ai làm việc ác, ai gieo nhân xấu cứ để trời trừng phạt đi. Vì tôi hiện tại đang như 1 con ốc quá yếu mềm, vừa bị người đời giẫm nát nên quyết trốn mình trong chiếc vỏ này, để không phải bị vùi dập thêm lần nữa cho thân tàn ma dại. Cũng như chẳng buồn quan tâm đến những việc ngoài kia ra sao nữa rồi.

Vài ngày nữa lại trôi qua trong căn phòng bệnh trắng tinh tươm chỉ có duy nhất mình mình. Một vòng cứ lẩn quẩn như thế, sáng trưa chiều tối, khiến tôi chẳng còn đếm nổi hôm nay là ngày thứ bao nhiêu. Sức khoẻ của tôi đã hồi phục rất nhiều, nhưng thỉnh thoảng đầu óc đôi lúc vẫn còn cảm thấy choáng váng do di chứng của tai nạn để lại. Có khi nó đau nhức như búa bổ đến nỗi, tôi phải dùng đến thuốc giảm đau để không bị nhồi cho ói mửa. Tính ra thuốc thang vào người tôi 1 ngày chắc nhiều như ăn cơm ăn cháo.

Tự ngồi dậy không cần ai phải trợ giúp, nhưng vì cả chân lẫn tay tôi đều đang trong tình trạng bó bột chờ xương lành, nên vẫn chỉ ở trên giường bệnh này thui thủi 1 mình thôi. Có thi thoảng vào các buổi sáng và buổi chiều mát mẻ, chị Thơ sẽ đỡ tôi lên xe lăn. Sau đó đẩy tôi đi dạo vài vòng trong khuôn viên của bệnh viện cho khuây khoả. Cũng như muốn cho tôi tắm nắng để da dẻ bớt xanh xao lại. Trên đầu, tôi đội chiếc nón len nhằm che đi mái tóc đã mọc đen lổm chổm như đầu đinh của mình. Che cả 1 vết sẹo dài cả mấy ‘centi’ đang đóng vảy ở trên đó nữa.1

Tôi biết thầy vẫn luôn từ xa đứng ở chỗ đó ngắm nhìn tôi. Nhưng tôi thì chưa 1 lần ngoái đầu ra đó dòm ổng lại. Cách đây 2 hôm, khi vừa chìm vào giấc ngủ đêm, tôi liền bị đánh thức bởi cảm nhận có người đang nắm lấy tay mình rất chặt. Tiếng nói quen thuộc cứ rủ rỉ bên tai đã kéo tôi trở lại thế giới thực. Liền mở mắt, tôi trông thấy anh giáo đang đặt bàn tay của tôi lên má ổng. Đôi mắt thầy ngấn lệ nhìn tôi cứ thế lải nhải 1 mình:

– Vợ ơi! Sao em không tin anh? Sao không cho anh được vào chăm sóc em chứ? Anh là chồng của em mà! Anh dám thề với trời đất, anh không hề phản bội hay làm điều gì có lỗi với em hết. Làm ơn! Hãy cho anh 1 lần được nói hết tất cả có được không em? Mấy ngày qua anh đã sống không bằng chết. Nếu em cứ tiếp tục bỏ mặc anh như thế này, anh không biết mình sẽ sống được tới lúc nào đâu.

Xung quanh ổng mùi rượu lại phảng phất khiến tôi ngộp thở. Liền giật phăng tay mình ra khỏi thầy, đầu tôi quay sang bên kia lạnh giọng xua đuổi:

– Tôi đang nghỉ ngơi, phiền anh ra ngoài dùm.

Bị tôi hờ hững, thầy nén cơn đau âm ỉ trong lòng vẫn cố chấp nói:

– Vợ ơi! Nghe anh nói! Là con Châu…

– ANH ĐI RA NGOÀI ĐI!!!

Tôi gào lên, cắt đứt những lời muốn nói tiếp theo của ổng. Kịch bản này phim nào mà chẳng có, mấy gã chồng phản bội kẻ nào chẳng sử dụng. Lại:” Nó quyến rũ anh, anh say quá không biết gì cả?” Thật nực cười! Chính ổng ngày xưa đã dạy người ta. Nếu như đi đánh ghen, thì kẻ đáng bị đánh là gã đàn ông bội bạc kia mới đúng. Vì nếu anh ta đủ cứng rắn trước những cám dỗ, người ta cho mỡ mà mình không thèm gặm thì sẽ chẳng có vụ ngoại tình nào xảy ra. Nên giờ đây, người tôi đáng giận nhất chính là ông đó. Nhà tôi 3 đời nay chung tình cho tới chết ư? Nhưng tới đời ổng là hết rồi.

Bị tôi một mực dứt khoát, lúc ấy thầy đã bất lực với đầy vẻ buồn bã, chỉ còn biết lẳng lặng đứng dậy bỏ ra ngoài. Không dám nói gì thêm vì sợ tôi bị kích thích sinh ra tình huống xấu nữa thì khổ. Đêm ấy tôi đã mất ngủ, nước mắt tưởng chừng đã cạn khô, thế nhưng 1 lần nữa nó lại cứ thế tuôn ra. Giá như khi xưa, tôi nên từ chối quyết liệt khi ba tôi đề cập chuyện tôi nên đến căn hộ của chị Thư ở tạm. Để cuộc đời của chúng tôi sẽ là 2 đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Lỡ có khó khăn khổ cực 1 chút cũng được nhưng đời nó bình yên. Còn hơn để bây giờ bị vận đào hoa của ổng dập lên dập xuống mấy lần muốn tơi tả.

Khi ánh chiều vàng bắt đầu phủ xuống, 1 vài cơn gió chiều lùa qua khiến tôi cảm thấy khá thoải mái. Chị Thơ viện cớ đi lấy nước cho tôi rồi bỏ tôi lại ở đó 1 mình. Gật đầu với chị, tôi cũng chẳng nói gì thêm. Tự mình tận hưởng không gian thoáng đãng này như bao ngày qua. Cũng như đang mừng trong lòng vì nghe nói sang tuần sau, tôi có thể tháo bột ở chân vì vết nứt xương đã lành. Còn cánh tay đang bị gãy vẫn phải cần 1 thời gian nữa để hồi phục. Bỗng:

– Em đã khoẻ nhiều chưa em gái?

Tôi ngoái cổ sang, liền thấy anh Uy đã ngồi ngay ghế đá bên cạnh tôi từ lúc nào không hay. Anh đang nhoẻn miệng nhìn tôi cười đầy dịu dàng. Không thể tránh né, tôi đành đáp lễ anh:

– Dạ, em ổn!

Và rồi anh tiếp tục hỏi:

– Em tính dày vò bản thân mình và Sếp anh đến bao giờ đây?1


Chương 141: Anh đã sống không bằng chết
Danh sách chương
Chương 3: Trùng hợp quá nhỉ ?Chương 5 Chú! Xin hãy tha cho con 1 mạngChương 6 Sự đe doạ của 1 ông thầyChương 4 Khổng Thành Vinh, hãy nhớ kỹ 3 từ này !!!Chương 2: Tảng băng cứng ngắc ngay bên cạnhChương 7 Kính già, già để tuổi cho !Chương 9 Em có thích chơi đồ cổ không?Chương 1Chương 14: Ông giáo lưu manhChương 12: Đừng cố cãi!Chương 10 Anh trai cao lớn năm ấyChương 8 Anh Jack là ai ?Chương 13: Em là mầm non của tôiChương 11: Bút mới và giấy trắngChương 15: Đố thầy bắt được emChương 16: Hãy tập yêu anhChương 17: Gần mực thì đenChương 20: Sáng dạy chữ, tối dạy hưChương 18: Người đàn ông tử tếChương 19: Hang sóiChương 21: Thầy chơi kì vậy!Chương 22: Em tin vào sự trinh trắng của thầyChương 23: Chết nửa thân!!!Chương 24: Cha truyền con nốiChương 25: Muốn bù đắp cho emChương 31: Là anh đây màChương 32: Vẫn chưa mấtChương 30: Trời sẽ tạnh mưa!Chương 28: Tôi hư rồi!Chương 26: Cỏ non ngọt và giònChương 29: Thầy ơi! EM NHỚ ANHChương 27: Vì thầy mà xả thânChương 34: Kiểu nào cũng vừaChương 35: Nhưng phải có anhChương 33: Thầy là điều kỳ diệu của emChương 36: Có thầy là có tất cảChương 37: Ốc tiêu láu cáChương 38: Con yêu thầy mình sao?Chương 39: Ốc tiêu ngu ngốcChương 40: Dù ai nói ngả nói nghiêngChương 41: Mẹ hay địch?Chương 43: Mẹ đẻ hay mẹ ghẻChương 42: Quá tàn nhẫn!!!Chương 47: Nỗi lòng người từng trảiChương 46: Cúi đầu chào vị lãnh tụChương 45: Nhà thầy toàn cực phẩmChương 51: Chuyện tình chú Jill: KHÔNG CÓ CỬAChương 52: Chuyện tình chú Jill: JILL MỚI LÀ CHÂN ÁIChương 44: Cứ khóc là thắngChương 55: Jack this, Jack thatChương 53: Chuyện tình chú Jill: THẢ CON THÚ HOANG BỊ NHỐTChương 48: Chuyện tình chú Jill: AI MỚI ĐÍCH THỊ LÀ CAO THỦ?Chương 56Chương 50: Chuyện tình chú Jill: BẠN TRAI TUYỆT HẢOChương 49: Chuyện tình chú Jill: JILL LÀ GÌ CỦA NA?Chương 58: Tất cả đều sẽ phải trả giáChương 54: Chuyện tình chú Jill: CHỈ MUỐN YÊU MÌNH ANH THÔI!Chương 61: Đanh đá ngang ngượcChương 59: Chỉ lấy lại vốn không lấy lãiChương 60: Em còn ý kiến gì nữa không?Chương 57: Đâu mới là ổ kiến lửaChương 64: Hại cho bằng đượcChương 62: Chuẩn bị lại có biếnChương 63: Anh Vinh máu chóChương 65: Những điều này dành cho em sao?Chương 67: Nhiều chuyện kì lạ đã xảy raChương 66: Trong cơn mơChương 68: Một giấc mộng dàiChương 70: Nhà Tổ linh thiêngChương 72: Dùng âm đẩy âmChương 73: Không thể để giống Đường TăngChương 71: Mạng đổi mạngChương 69: Thầy là hoạ mà cũng là phúcChương 75: Đến đây với anhChương 74: Bứt 9 cọng tóc của emChương 77: Tối ngày đe doạChương 76: Thầy bệnh rồi!!!Chương 78: Bé trai 34 tuổi đờiChương 79: Cùng chăm sóc nhau cả đờiChương 80: Chuyện tình cô Ái: TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNGChương 84: Chuyện tình cô Ái: SAO KHÔNG GẶP EM SỚM HƠN?Chương 81: Chuyện tình cô Ái: TÔI MUỐN CHÍNH CÔChương 85: Chuyện tình cô Ái: YÊU EM BẰNG CẢ TÍNH MẠNG CỦA MÌNHChương 83: Chuyện tình cô Ái: ANH HỨA SẼ NGOANChương 82: Chuyện tình cô Ái: HÃY CHO ANH CƠ HỘIChương 86: Chuyện tình cô Ái: BÁM DAI HƠN ĐỈAChương 87: Chuyện tình cô Ái: LÀM LIỀU 1 PHENChương 88: Chuyện tình cô Ái: BẮT ĐỀN EM ĐÓ!Chương 89: Chuyện tình cô Ái: MUỐN ĐƯỢC LÀM CHỒNG EMChương 90: Hãy vùng lênChương 91: Chồng là tía máChương 95: Dạy dỗ cho nên ngườiChương 96: Nước biển mặn thiệt, nhưng thầy mặn hơnChương 97: Mất tích trong tích tắcChương 92: Sinh nhật kỳ khôiChương 93: Thầy bảo kê tôiChương 94Chương 98: Cá nằm trên thớtChương 100: Chuyên gia tư vấn tình yêuChương 99: Thật may quá!Chương 101: Bắt buộc phải là emChương 102: Chị ấy đã gây tội với ai?Chương 103: Ác giả ác báoChương 104: Sếp có khoẻ không?Chương 105: Anh vẫn còn đóiChương 108: Ai nhắn tin cho em đây?Chương 106: Em có lương tâm không vậy?Chương 111: Ông chú đó, là chồng của tôi!Chương 107: Em xin lỗi, em sai rồi!Chương 112: Không muốn bị bàn tánChương 109: Chàng trai giận daiChương 113: Lần đầu được ăn giấmChương 114: Xem ai hơn aiChương 115: Anh chồng hà báChương 116: Trong cái rủi có cái xuiChương 117: Ai bạo hành ai?Chương 122: Cuối cùng cũng toại nguyệnChương 118: Công bằng ở đâu?Chương 119: HÃY MẶT DÀY MÀ SỐNGChương 123: Cũng thương ‘nó’ như anhChương 125: Nhớ lại còn thấy nảnChương 124: Như thấy mình của ngày xưaChương 126: Chẳng một ai giống được emChương 128: Cho anh thử đạnChương 127: Chồng chị ‘hiền’ lắm!Chương 110: Nói thật nhưng không tinChương 132: Anh có mệt không?Chương 129: Ám ảnh kinh hoàngChương 131: Sẽ ổn cả thôiChương 130: Biết bao hận thùChương 120: Âm mưu thâm độcChương 134: Chị có sợ không?Chương 133: Chị chị em emChương 135: Bắt đầu thấy kì kìChương 136: Em hãy bớt quyến rũ lạiChương 139: Quay về đi conChương 138: Bên kia thế giớiChương 121: Tới ngày được gặt trái ngọtChương 143: Thành một con người khácChương 137: Anh xin em đó!Chương 141: Anh đã sống không bằng chếtChương 140: Không muốn gặp aiChương 144: Thương anh!Chương 145Chương 142: Đau đớn không kém gì emChương 146: Chùa nào chứa em?Chương 147: Bị bóng đèChương 148: Lời chưa nóiChương 151: Được không anh?Chương 149: Đừng rời xa nhau nữa!Chương 152: Có phải là anh?Chương 150: Nhẫn của anh đâu?Chương 153: Đó là ý trời!Chương 154: Thấy anh già chưa?Chương 155: Lao động là vinh quangChương 157: Vì em xứng đángChương 156: Anh là một phần haiChương 158: Nàng dâu triệu đôChương 159: Mệt muốn xỉuChương 160: Đậu đã nảy mầmChương 161: Phận làm dâu lườiChương 163: Má lớn, má nhỏChương 162: Chuyến đi đẻ bất ổnChương 165: Kết thúc cho 1 khởi đầu mới (end)Chương 164: Nhất anh giáo Vinh