Thiên Địa Âm Dương Kinh - Tả Tu (FULL)

Chương 25 Cú đấm này rất mạnh! 


Trước Sau

Hửm!

Vương Tuyên Kim quay người lại, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Tả Tu, cả giận nói: “Thằng nhóc khốn khiếp, mày đang khiêu khích tao đấy à?”

Bị Đào Chính Quân ngăn cản nên anh ta vốn định tạm thời buông tha cho Tả Tu, nhưng không ngờ Tả Tu còn không biết tốt xấu như thế!

Tất cả mọi người xung quanh đều cảm thấy Tả Tu đang tìm đường chết!

Quả thực là chán sống mà!

“Tả Tu, quên đi.”

Hàn Nguyệt chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cô ấy có chút lo lắng kéo tay Tả Tu.

“Hễ là những kẻ bắt nạt thì tôi đều phải bắt anh ta trả giá thật lớn! Xã hội này không có quan thanh liêm nên bản thân tôi sẽ là quan thanh liêm!”

Tả Tu lạnh nhạt nói, anh quay đầu nhìn chằm chằm Vương Tuyên Kim, nói:

“Xúc phạm chị Tiểu Nguyệt của tao, ý đồ muốn bắt cóc để uy hiếp tao, xin lỗi, bồi thường 1 triệu! Bằng không, tao sẽ cho mày nằm lại đây!”

Lời này vừa nói ra, mọi người xung quanh đều khiếp sợ.

Ai cũng không ngờ Tả Tu lại ngang ngược như thế!

“Muốn tao xin lỗi và bồi thường ư! Mày có gan đấy à!”

Vương Tuyên Kim giận quá hóa cười, anh ta hừ lạnh một tiếng và nói với Đào Chính Quân: “Cục trưởng Đào, chính mắt ông đã thấy tất cả mọi chuyện, là anh ta muốn tìm đường chết, hôm nay mặc kệ thái độ của ông thế nào, tôi cũng phải đánh anh ta!”

Lời vừa dứt, không đợi ý kiến của Đào Chính Quân, anh ta đã vung tay lên: “Chu Liệt, đánh cho tôi! Chỉ cần không đánh chết là được!”

“Được!”

Chu Liệt quát to một tiếng, cả người có sát khí ngút trời, lập tức lao tới, nắm đấm thật lớn đập mạnh vào bả vai Tả Tu!

Cú đấm này rất mạnh!

Nếu như bị đánh trúng, ngay cả một con bò rừng cũng sẽ bị đánh gãy vai và bị liệt nửa người!

Nhưng Tả Tu không hề sợ hãi, rất tùy ý đấm trả lại!

Hai nắm đấm va vào nhau.

Chỉ nghe “răng rắc” một tiếng, nắm đấm của Chu Liệt vỡ tan, ngay cả cổ tay cũng bị gãy, máu tươi bắn tung tóe!

Chu Liệt kêu thảm thương và kinh hãi lui về phía sau.

Nhưng Tả Tu lại thừa thắng xông lên, đá mạnh một cước khiến anh ta nát đầu gối, lập tức bị tàn phế!

Sau đó anh đi tới trước mặt Vương Tuyên Kim, lạnh lùng nói: “Tao lặp lại lần cuối cùng, xin lỗi và bồi thường 1 triệu!”

Sắc mặt Vương Tuyên Kim trắng bệch, anh ta không ngờ Tả Tu lại lợi hại như vậy, nhưng với tư cách là ông trùm Giang Thành, làm sao anh ta có thể khuất phục được?

“Bảo tao xin lỗi, không thể nào!”

Vương Tuyên Kim vẫn cường thế nói!

Bốp!

Tả Tu bất ngờ tát mạnh vào mặt Vương Tuyên Kim.

“Không xin lỗi, vậy thì tao sẽ đánh cho đến khi mày xin lỗi!”

“Tên khốn kiếp, mày dám đánh tao, mày sẽ hối hận…”

Vương Tuyên Kim giận dữ gầm lên!

Bốp!

Tả Tu lại tát một cái khiến miệng anh ta đầy máu: “Nói cho tao biết, mày có cái gì đáng để tao phải hối hận?”

 Sau đó anh bóp chặt cổ họng anh ta, lạnh lùng nói: “Xin lỗi! Bồi thường! Nếu mày còn dám nói nửa chữ không nữa, tao sẽ đánh gãy chân chó của mày ngay bây giờ!” 

 Vương Tuyên Kim sợ tới mức cả người run lên. 

 Giờ phút này, anh ta phát hiện ánh mắt Tả Tu vô cùng hung tàn, trong lòng đột nhiên cảm thấy cực kỳ sợ hãi. 

 Vương Tuyên Kim không dám nói nữa, anh ta ôm lấy hai má, trong mắt tràn đầy oán hận! 


Chương 25 Cú đấm này rất mạnh! 
Danh sách chương
Chương 10 Diêm Vương!Chương 3  Tại sao lại biến mất? Chương 1: Triệu chứng vô sinh kỳ lạChương 4 Nhan Xạ tự tin khoát tayChương 5  Anh ném hai thi thể xuống hồChương 13  Có thể chữa sao? Chương 6 Hắn có thể rời đi sao?Chương 12  Hy vọng cuối cùng bị dập tắt! Chương 11 Kiều Đông ThăngChương 2 Sau đó báo thù! Chương 7 Hàn Nguyệt!Chương 8 Cậy thế hiếp ngườiChương 15 Trẻ nhỏ dễ dạy thật!Chương 16  Xung quanh chợt yên tĩnh! Chương 14 Điện não đồ bình thường! Chương 9 Có vẻ như chị đã điều tra rõ ràng tình hình của tôi rồiChương 17 Thật sự là ung thư gan!Chương 19 Nguyền rủa gì thế?Chương 22 Thằng ranh conChương 20 Anh ta chết rồi sao?Chương 18 Liễu Phi Phi! Đúng là cậu rồi!Chương 26 Đây chắc chắc chỉ là ảo giác!Chương 24  Xung quanh rất tĩnh mịchChương 21  Đây có còn là người trái đất không? Chương 25 Cú đấm này rất mạnh! Chương 23 Vậy mà mày lại là cao thủ Khí cảnhChương 27 Tất nhiên là tôi biết!Chương 28  Cuộc gọi từ Hải ThànhChương 29 Thân phận gì?Chương 30 Chẳng mấy chốcChương 31 Mùi hương dược liệu của cỏ linh chi ba trăm năm!Chương 32  Mùi thơm xộc thẳng vào mũiChương 33 Khốn kiếp!Chương 34 Hai tiếng vang rất nhỏ nhẹChương 35 Ngày mai rồi nói sauChương 43 Thối thể!Chương 37 Không cần đi!Chương 36 Vương Kiệt!Chương 40 Tả Tu nói rất dứt khoátChương 38 Xung quanh trở nên yên lặngChương 41 Sắc mặt Lữ Phương DuChương 39 Về cái tên nàyChương 42 Vương Kiệt cầu khẩn nói