Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia (Cô Vợ Nhỏ Của Vương Gia)

Chương 18: Biết người biết ta


Trước Sau

Thích Vy không hề chú ý đến ánh mắt đang dần tối lại của hắn, thông qua ánh trăng ngoài cửa sổ nàng liền thấy rõ y phục của hắn lúc này.

Người này ngay cả áo khoác cũng chưa cởi, rõ ràng là cố ý đùa giỡn nàng!

Đúng là ăn no rửng mỡ!

Đường đường là một vương gia lại không đi lo chính sự, nửa đêm rảnh rỗi đến đây đùa giỡn người khác?

“Vương gia, sở thích của ngươi cũng rất rất khác biệt đó”, Thích Vy tức giận đáp: “Đi đường mấy ngày liền, bây giờ ta đã rất mệt mỏi, muốn đi ngủ, không rảnh đấu võ mồm với ngươi, xin mời ra ngoài rẽ trái, phòng của vương gia ở bên cạnh, lúc ra ngoài nhớ đóng cửa giúp ta nhé?”

“Nếu bản vương nói không được thì sao?”, Cơ Vấn Thiên chậm rãi nói: “Vương phi vẫn nên thu hồi ngân châm đi, ta và cô là phu thê, đêm đầu tiên sau khi hồi phủ cô liền mưu sát phu quân, nếu như để cho Thích gia biết thì chỉ sợ rằng ngày mai liền có người đến chịu đòn nhận tội”.

Thích gia? Thích Vy dừng một chút, lại nhớ đến thái độ của Thích gia đối với mình, suýt chút nữa còn bật cười thành tiếng.

Đám người đó chỉ sợ là đang hận sao nàng không chết ở Ninh Thành.

Bây giờ bọn họ biết nàng chẳng những khỏe mạnh mà còn sinh cho Cơ Vấn Thiên một đứa con trai, địa vị của nàng ở Dục vương phủ vững vàng như vậy, nói không chừng còn có người tức giận đến mức ăn không ngon ngủ không yên.

“Ta không quan tâm đến Thích gia”, thái độ của Thích Vy không thay đổi: “Nhưng nếu như vương gia vẫn cố ở lại…”

“Thì cô sẽ làm thế nào?”, trong lòng Cơ Vấn Thiên trở nên hứng thú.

Thích Vy híp mắt gằn từng chữ: “Nếu như ngươi dám nằm xuống thì ta liền đâm ngân châm vào yết hầu của ngươi”.

Nghe vậy, Cơ Vấn Thiên có vẻ rất chống đối.

Thích Vy cười ha hả, dám coi thường nàng? Ai bảo hắn vật phòng thân của nàng chỉ có duy nhất một cây ngân châm?

Sau thắt lưng của nàng còn cả một túi ngân châm, nếu Cơ Vấn Thiên có chút không thành thật thì nàng liền xiên hắn thành cái rổ ngay.

Cơ Vấn Thiên dường như nhìn ra được điều gì đó trong biểu hiện của nàng, hắn ngừng trêu chọc nàng, chỉ chậm rãi nói: “Yên tâm, ta sẽ không đụng vào cô, nhưng đêm nay ta phải ngủ lại”.

Thích Vy thấy bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng của hắn thì liền bật cười giận dữ: “Dựa vào cái gì mà ta phải nghe lời ngươi?” Không phải mọi chuyện đã xong rồi sao?

Cơ Vấn Thiên thản nhiên nhắc nhở: “Dựa vào việc cô là vương phi của bản vương, đêm đầu tiên hồi phủ lại ngủ phòng riêng, cô muốn ngày mai tất cả quan lại trong kinh thành đều biết chúng ta không hòa thuận sao?” Ngay cả đám hạ nhân trong vương phủ cũng khó nói, một khi phát hiện nàng không được phu quân coi trọng thì nhất định sẽ không xem vương phi nàng ra gì, hắn chỉ giúp đỡ nàng thôi.

Thích Vy và Thích Cẩm Dương dù sao cũng là hai chuyện khác nhau.

Thích Vy nhanh chóng hiểu ý của hắn, nét mặt càng lúc càng trở nên mất kiên nhẫn.

Nàng biết trở lại kinh thành không phải chuyện gì tốt, ngay cả ngủ như thế nào cũng có người theo dõi, nàng thật sự rất sợ.

Nghĩ ngợi một chút, Thích Vy đành thu lại ngân châm, nhưng nét mặt vẫn không mấy thiện cảm nói: “Ta không quen ngủ với người khác, nếu nửa đêm không cẩn thận đá ngươi xuống giường thì cũng đừng có mà trách tội ta”.

Cơ Vấn Thiên gật đầu nói: “Không cần lo lắng, cô còn chưa kịp động thủ thì ta đã đá cô xuống giường trước rồi”.

Thích Vy: “???”

Thích Vy nhìn hắn, không thể tin nổi hắn lại có thể nói ra lời này. Có phải là đàn ông không vậy?

Cơ Vấn Thiên nhướng mày: “Cô cũng có thể thử xem ta có phải đàn ông hay không”.

Thích Vy hiếm khi bị nghẹn họng như lúc này, một lúc sau nàng mới hít sâu một hơi, quyết định không dây dưa thêm với hắn nữa, liền kéo chăn lên người, lăn vào trong giường quay lưng lại, chừa đủ khoảng trống cho Cơ Vấn Thiên, không cho hắn có cơ hội làm chuyện vô sỉ.

Thích Vy không hề chú ý đến ánh mắt đang dần tối lại của hắn, thông qua ánh trăng ngoài cửa sổ nàng liền thấy rõ y phục của hắn lúc này.

Người này ngay cả áo khoác cũng chưa cởi, rõ ràng là cố ý đùa giỡn nàng!

Đúng là ăn no rửng mỡ!

Đường đường là một vương gia lại không đi lo chính sự, nửa đêm rảnh rỗi đến đây đùa giỡn người khác?

“Vương gia, sở thích của ngươi cũng rất rất khác biệt đó”, Thích Vy tức giận đáp: “Đi đường mấy ngày liền, bây giờ ta đã rất mệt mỏi, muốn đi ngủ, không rảnh đấu võ mồm với ngươi, xin mời ra ngoài rẽ trái, phòng của vương gia ở bên cạnh, lúc ra ngoài nhớ đóng cửa giúp ta nhé?”

“Nếu bản vương nói không được thì sao?”, Cơ Vấn Thiên chậm rãi nói: “Vương phi vẫn nên thu hồi ngân châm đi, ta và cô là phu thê, đêm đầu tiên sau khi hồi phủ cô liền mưu sát phu quân, nếu như để cho Thích gia biết thì chỉ sợ rằng ngày mai liền có người đến chịu đòn nhận tội”.

Thích gia? Thích Vy dừng một chút, lại nhớ đến thái độ của Thích gia đối với mình, suýt chút nữa còn bật cười thành tiếng.

Đám người đó chỉ sợ là đang hận sao nàng không chết ở Ninh Thành.

Bây giờ bọn họ biết nàng chẳng những khỏe mạnh mà còn sinh cho Cơ Vấn Thiên một đứa con trai, địa vị của nàng ở Dục vương phủ vững vàng như vậy, nói không chừng còn có người tức giận đến mức ăn không ngon ngủ không yên.

“Ta không quan tâm đến Thích gia”, thái độ của Thích Vy không thay đổi: “Nhưng nếu như vương gia vẫn cố ở lại…”

“Thì cô sẽ làm thế nào?”, trong lòng Cơ Vấn Thiên trở nên hứng thú.

Thích Vy híp mắt gằn từng chữ: “Nếu như ngươi dám nằm xuống thì ta liền đâm ngân châm vào yết hầu của ngươi”.

Nghe vậy, Cơ Vấn Thiên có vẻ rất chống đối.

Thích Vy cười ha hả, dám coi thường nàng? Ai bảo hắn vật phòng thân của nàng chỉ có duy nhất một cây ngân châm?

Sau thắt lưng của nàng còn cả một túi ngân châm, nếu Cơ Vấn Thiên có chút không thành thật thì nàng liền xiên hắn thành cái rổ ngay.

Cơ Vấn Thiên dường như nhìn ra được điều gì đó trong biểu hiện của nàng, hắn ngừng trêu chọc nàng, chỉ chậm rãi nói: “Yên tâm, ta sẽ không đụng vào cô, nhưng đêm nay ta phải ngủ lại”.

Thấy vậy, Cơ Vấn Thiên trong bóng tối yên lặng mỉm cười, chậm rãi cởi áo khoác, nằm xuống bên cạnh nàng.

Hơi thở của người khác đột nhiên tiến đến sau lưng khiến cho thân thể Thích Vy vô thức căng thẳng, mùi đàn ông khiến cô rất khó chịu.

Nàng thật sự không quen ngủ chung giường với người khác, bây giờ đứng dậy thì có vẻ làm quá, nếu không thì nàng đã ra ngủ trên chiếc giường êm ái bên ngoài rồi.

Kỳ thật Cơ Vấn Thiên cũng không quen ngủ bên cạnh người khác.

Bên tai hắn truyền đến tiếng thở của Thích Vy, rõ ràng là nàng vẫn chưa ngủ, khiến cho hắn cũng cảm thấy khó ngủ.

“…” Hai người mơ hồ cảm thấy được cả hai đều không thể hoàn toàn thả lỏng.

Đã làm ra chuyện kia rồi, sao có thể không xấu hổ?

Thích Vy lại trở mình trong bóng tối, quyết định không quan tâm đến hắn nữa.

Nàng có thể nhìn ra năm xưa Cơ Vấn Thiên dường như cũng giống như nàng, không hề tình nguyện, hôm nay cả hai đều ở trạng thái bình thường, Cơ Vấn Thiên chắc là sẽ không đói khát đến mức xông đại vào nàng.

Nếu như hắn thật sự vô sỉ như vậy thì nàng cũng chỉ có thể chịu…

…chịu con mắt hắn!

Dưới gối còn có mấy gói thuốc bột, nếu như hắn dám lộn xộn, nàng sẽ cho hắn nếm trải cay đắng ngay.

Đã trấn an được bản thân, không bao lâu sau thì Thích Vy liền cảm thấy buồn ngủ, xe ngựa thời cổ đại ngồi rất xóc nảy, đoàn hộ tống bắt nàng và Thích Tiểu Dương đi mấy ngày liền, nàng thật sự rất mệt mỏi.

Hôm nay là lần đầu tiên nàng được tận hưởng đãi ngộ này ở thế giới cổ đại. Cảm giác thật sự rất tuyệt.

Nam Tinh cùng Thanh Đại là hai nha hoàn duy nhất tiến vào tay không. Sau khi hai người tiến vào, một người giúp nàng gấp chăn, người còn lại bóp vai cho nàng để hồi phục cơ thể rã rời sau khi nàng thức dậy.

Sau khi các nha hoàn hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu xong, Thích Vy phất tay để cho những nha hoàn kia lui xuống trước, chỉ để lại hai người của nàng.

“Nói cho ta biết chuyện gì đang xảy ra?”


Chương 18: Biết người biết ta
Danh sách chương
Chương 1Chương 3: Lương tâm không cắn rứt sao?Chương 4: Không để bạn bè biết là cha taChương 2: Làm thịt dê béoChương 5: Là một tên khốnChương 6: Đón người trở vềChương 7: Khải hoàn trở vềChương 8: Còn sợ không kiếm được tiền sao?Chương 9: Mưa gió nổi lên?Chương 10: Phá cửa!Chương 11: Ra oai phủ đầuChương 12: Đứa trẻ đáng thươngChương 14: Đừng đuổi con đi!Chương 15: Nàng đang nghi ngờ quyết định của taChương 13: Gặp nhau rồiChương 16: Tiểu chủ tửChương 17: “Đùa giỡn” lúc nửa đêmChương 19: Đòi quyền quản giaChương 20: Ai chiều hư các nàng?Chương 21: Trong lòng không tự biết sao?Chương 22: Làm việc đi!Chương 18: Biết người biết taChương 23: Làm việc (2)Chương 24: Bắt đầu làm phản rồi à?Chương 26: Lao động khiến ta vui vẻChương 25: Bắt đầu tranh đấu nội bộ?Chương 28Chương 27 Cái nàng muốn chính là hiệu quả này!Chương 29Chương 31Chương 32 Thế này chẳng phải đang làm bậy sao?”Chương 30Chương 35 Ta thật sự sai rồi, xin, xin lỗi!”Chương 33 “Đứa nhỏ này, đáng yêu thật đấy”.Chương 36 Quan trọng nhất là vẻ mặt còn rất hạnh phúc!Chương 38 “Đúng là không còn sớm, quay về thôi!”Chương 37 Còn cần ta nói sao?Chương 39 Thiểu năng?”Chương 40 Thời gian vẫn còn nhiều, không vội.Chương 34 Lời to rồi!Chương 41: Đúng là xui xéoChương 42: Tranh giànhChương 43: Nẫng tay trênChương 45: Người trong thành thật biết chơiChương 44: Mua niềm vuiChương 46: Thích hợp với côChương 47: Trùng hợpChương 49: Đừng cản trởChương 48: Bệnh khó nóiChương 50: Thấy mình hơi mọc sừngChương 51: Điều may mânChương 52: Kiến thức nền tảngChương 53: Ý chỉ của thái hậuChương 54: Đặc quyền vào cungChương 55: Hoàng đế ban thưởngChương 57: Chọc tứcChương 58: Gặp mặt Hoàng hậuChương 56: Thái hậu gây khó dễChương 59: Vô cùng yêu thíchChương 60: sở thích đặc biệtChương 61: Phong Thế tủ?Chương 62: Uất ức lâm sao?Chương 63: Khắc vợChương 64: Sự thựcChương 66: Bài trí sân việnChương 65: Điều kiệnChương 67: Thuốc bổChương 68: Mua nhà bên ngoàiChương 70: Nữ chủ nhân phải tiếp quản sảnChương 71: Đi họcChương 72: Bản tính tác oai tác quáiChương 69: Lúc nào cũng phải có thuốcChương 73: Tác oai tác quái (2)Chương 74: Thu hút sự chú ýChương 75: Tô Bạch ChỉChương 77: Ngươi không saiChương 78: Trắc Phi?Chương 76: Ân ân ái áiChương 79: Trác giaChương 80: Bệnh nhân mới?Chương 81: Đề nghịChương 82: Xin vương phi giơ cao đánh khẽChương 84: E dèChương 85: Y thuặt tốt không, xem hiệu quảChương 86: Nam nữ khác biệtChương 83: Ngu hết chỗ nóiChương 87: Thánh kể chuyệnChương 89: Hỏi thămChương 88: Chia phòng? Đừng hòng!Chương 90: Có người đến phủ Trường côngChương 91: Hai Dương gặp mặtChương 92: Sao ngươi không lên trờiChương 93: Sao ngươi không bay lên trờiChương 96Chương 98Chương 97Chương 99Chương 94: Chuyện vặt không dễ làmChương 95: Trưởng công chúa phóng đãngChương 100Chương 101: Chết rồiChương 102: Tiểu bá vươngChương 104: Không vộiChương 105: Cơ Vô Song đánh tới cửaChương 103: Ta đánh!Chương 106: So thê thảm ai mà không biết?Chương 107: Ngươi muốn ai chết?Chương 108: Ngươi muốn ai chết?Chương 109: Người của bản vương không thể độngChương 110: Có bị thương gì đâuChương 111: Vào cung cáo trạngChương 113: Thế chẳng phải là sỉ nhục người ta đó à!Chương 114: Trần hoàng hậu đến rồiChương 112: Chiêu tiếp chiêuChương 115: Lật ngược tình thếChương 116: Bình tĩnh rồi nói chuyệnChương 117: Hoàng hậu ra uyChương 118: Đúng là dễ dạyChương 120: Bí kíp tuyệt đỉnhChương 119: Đúng là dễ dạy (2)Chương 122: Cơ Vô Song ngã bệnhChương 121: Sắc phong thế tửChương 124: Có ta còn chưa đủ?Chương 123: Phiền muộn của Trác phu nhânChương 126Chương 125: Bao trọn một nhàChương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 132: Có trăng quên đènChương 131: Bệnh lạChương 133: Bệnh lạChương 135: Sắp tuyển tú rồi!Chương 136: Muốn tham gia tuyển tu à!Chương 134: Châu thai ám kết*Chương 139: Chẳng có chuyện gì tốt lànhChương 138: Kiếm tiền đếm mỏi tayChương 137: Quốc Sắc Thiên Hương LâuChương 141: Trả lại đồ Cho taChương 140: Tự tin thế nhỉ?Chương 143: Kiểm kê danh sách của hồi mônChương 144: Mặt dày tranh giành đò cướiChương 142: Ghen ghétChương 145: Tầm thường thô tụcChương 146: Đòi lại hồi mônChương 147: Tra ra thủ phạmChương 149: Tiền riêngChương 150: Đại trưởng công chúaChương 148: Bắt được thủ phạmChương 151: Hồng Liên bị thươngChương 153: Lần đầu đếnChương 154: Nàng ta là ác quỷChương 152: Vội đi tìm chết!Chương 156: Quý nữ chuẩn bị vào cungChương 155: Quý nữ từng nhàChương 159: Tú nữ Hoàng Nhược LâmChương 158: Bắt đầu tuyển túChương 157: Tại sao vương phi lại phải ở đây?Chương 160: Bí mật của Hoàng Nhược LâmChương 161: Cơ hội đưa đến cửaChương 162: Bắt được chuộtChương 163: Mặt rồng giận dữChương 164: Kết cục của Hoàng Nhược LâmChương 165: Nghiệt nữChương 167: Đập phá nơi này cho ta!Chương 166: Gây rốiChương 168: Thẳng tay đẩy ngãChương 169: Nhớ kỹ cả đờiChương 170: Nói xấuChương 171: Tài nhân ngũ phẩmChương 172: Tiên đoánChương 173: Không vuiChương 175: Bị hút không ít máuChương 176: Trớ về Ninh ThànhChương 177: Kể lại ta ngheChương 178: Kẻ đáng trách nhấtChương 179: Nàng còn có hẹn với ai nữa?Chương 174: Múa may khoác lácChương 180: Ta là trượng phu của nàng ấyChương 181: Thuật lại nguyên do quen biếtChương 182: Tiền nào của nấyChương 184: Những chuyện đã xảy raChương 185: Nàng có oán hận ta không?Chương 183: Gặp lại người quenChương 186: Tiết Thiên ThuChương 187: Lánh nạnChương 190: ai dám cướpChương 188: Chẳng lẽ còn không hiếu?Chương 191: nổi tiếngChương 193: Bóng ma tâm lýChương 192: Trước yến tiệcChương 189: Còn quá sớmChương 194: Đừng để người ta vạch trầnChương 195: Tìm nơi thanh tĩnhChương 196: Không phải lỗi của taChương 197: Có người rơi xuống hồChương 198: Được cứuChương 199: Lỡ tay?Chương 200: Mặc ngươi xử lýChương 201: Nào tới cớ sự đóChương 202: Chặn họngChương 203: Không qua nổi mắtChương 204: "Phạm" ai?Chương 205: Tin dữChương 206: Lục Thanh Sương gặp chuyện không mayChương 207: Hèn yếuChương 208: Con giáp thứ mười ba lộ mặtChương 209: Chẳng đáng để tức giậnChương 210: Tra nam tiện nữChương 211: Ai ức hiếp ngươi?Chương 212: Không đáng để đau lòngChương 213: Đại ca đến rồiChương 214: Bị đánh thê thảmChương 215: Đình chỉ điều traChương 217: Sự cứng rân hiếm hoiChương 216: Chưa biết ai khó chịu đâuChương 218: Dụ dỗChương 219: Thử thì thửChương 220: Thiệp mờiChương 221: Khách quý tới rồiChương 222: Muốn yên tĩnh cũng không đượcChương 223: Còn muốn nói gì nữa?Chương 224: Đừng tỏ vẻ thông minh ở đây!Chương 225: Mục đíchChương 226: Thái độ cầu xin giúp đỡ là thế này sao?Chương 228: Không liên quan tới taChương 227: Ai mới cần lo?Chương 229: Rất đàn ông!Chương 230: Muốn uy hiếp ai?Chương 231: Mặt dàyChương 234: Nước Mạn Đà LaChương 233: Nguồn gốc cổ độcChương 235: Nguyên nhân và kết quảChương 232: Món nợ đào hoaChương 237: Không cam tâmChương 236: Giải quyếtChương 238: Thề không đội trời chungChương 239: Bùa đòi mạngChương 240: Keo da chóChương 241: Hay chúng ta cũng hẹn hò điChương 242: Anh hùng cứu mỹ nhânChương 243: Kỳ lạChương 244: Viên giải độc số một và số haiChương 245: Tức giậnChương 246: Ban lệnh điều traChương 247: Lòng dạ rắn độcChương 248: Ta thua kém nàng ta ở điểm nào?Chương 249: Bại lộ!Chương 250: Trừng phạtChương 251 : Âu yếmChương 252: Lại nổi sóng gióChương 253: Đừng nhảy vào vũng nước đục vộiChương 254: Còn một tia hy vọngChương 255: Chảng phải còn một đại nữ nhi saoChương 256: Đơn giản chỉ muốn giúp hắnChương 257: Rau chân vịtChương 258: Phẫu thuật trị liệuChương 259: Bớt dát vàng lên mặt mìnhChương 260: Xin giúp đỡChương 262: Sao không tự tranh đấu một phen?Chương 263: Kẻ chủ mưu thật sựChương 264: Người phía sauChương 261: Ẩn tìnhChương 265: Tức điênChương 266: Kẻ giật dâyChương 267: Ghép timChương 268: Sắp đến sinh nhật rồi?Chương 269: Chuẩn bị quà gì?Chương 270: Sưu tầm thi thể?Chương 272: Quyên tặng sao?Chương 271: Người tiên phongChương 273: Thị phạmChương 274: Bận rộn khắp nơiChương 276: Bị đưa điChương 275: Không thể giữ lạiChương 277: Xem diễnChương 278: Hành tung của vương giaChương 279: Kẻ ăn vụng là ai?Chương 280: Bê bốiChương 281: Đổ tộiChương 282: Thần xui quỷ khiếnChương 283: Nhất định phải điều traChương 284: Gieo gió gặt bãoChương 285Chương 286: Tặng quàChương 287: Nước chảy thành sôngChương 288: Chuyện sau đó của Trầm Van PhỉChương 289: Chuyện sau đó của Trầm Vân Phỉ (2)Chương 290: Kết quả cuối cùngChương 291: Chổng mông đứng tấnChương 292: Xin hãy thương xót cho conChương 293: Rút củi dưới đáy nồiChương 294: Mặt chàng có đau không vậy?Chương 296: Trời cao hoàng đế xaChương 295: Thích gia phải đau dầuChương 297: Ý kiến hayChương 298: Không nói nên lờiChương 299: Mất lòngChương 300: Nguy cơ cận kềChương 301: Ban thưởngChương 302: Ăn điểm tâmChương 303: Xảy ra chuyện rồi!Chương 304: Bảy Ngày Mất HồnChương 305: Bảy Ngày Mất Hồn (2)Chương 306: Sao ai gia phải chịu trách nhiệmChương 307: Bị liên lụyChương 309: Tự vẫnChương 308: Là hoàng hậu sai sử taChương 310: Ta không muốn hại hoàng thượng đâuChương 311: cảnh cáoChương 312: Bọn họ quả thật rất xứng đôi!Chương 313: Tin dồn bay nhanhChương 314: Họp mặt đại thầnChương 315: Dùng thuốc làm giảm tình trạng suy bạiChương 316: Bạo loạnChương 317: Hình ảnh thê thảmChương 318: Giết không tha!Chương 319: Ngoan cốChương 321: Đã thực sự là thuốc giải chưa?Chương 320: Tụ tập ở đây còn ra thể thống gì?Chương 323: Bại lộChương 322: Không lẽ... thất bại rồi?Chương 324: Ngươi còn gì để nói không?Chương 325: Không phải kẻ duy nhất bị thu muaChương 2: Làm thịt dê béoChương 3: Lương tâm không cắn rứt sao?Chương 9: Mưa gió nổi lên?Chương 1Chương 4: Không để bạn bè biết là cha taChương 5: Là một tên khốnChương 12: Đứa trẻ đáng thươngChương 17: “Đùa giỡn” lúc nửa đêmChương 10: Phá cửa!Chương 8: Còn sợ không kiếm được tiền sao?Chương 6: Đón người trở vềChương 13: Gặp nhau rồiChương 18: Biết người biết taChương 7: Khải hoàn trở vềChương 21: Trong lòng không tự biết sao?Chương 14: Đừng đuổi con đi!Chương 15: Nàng đang nghi ngờ quyết định của taChương 16: Tiểu chủ tửChương 22: Làm việc đi!Chương 20: Ai chiều hư các nàng?Chương 11: Ra oai phủ đầuChương 23: Làm việc (2)Chương 24: Bắt đầu làm phản rồi à?Chương 25: Bắt đầu tranh đấu nội bộ?Chương 19: Đòi quyền quản giaChương 28Chương 26: Lao động khiến ta vui vẻChương 27 Cái nàng muốn chính là hiệu quả này!Chương 29Chương 30Chương 32 Thế này chẳng phải đang làm bậy sao?”Chương 33 “Đứa nhỏ này, đáng yêu thật đấy”.Chương 34 Lời to rồi!Chương 38 “Đúng là không còn sớm, quay về thôi!”Chương 31Chương 37 Còn cần ta nói sao?Chương 44: Mua niềm vuiChương 36 Quan trọng nhất là vẻ mặt còn rất hạnh phúc!Chương 35 Ta thật sự sai rồi, xin, xin lỗi!”Chương 40 Thời gian vẫn còn nhiều, không vội.Chương 42: Tranh giànhChương 39 Thiểu năng?”Chương 43: Nẫng tay trênChương 41: Đúng là xui xéoChương 46: Thích hợp với côChương 45: Người trong thành thật biết chơiChương 47: Trùng hợpChương 49: Đừng cản trởChương 48: Bệnh khó nóiChương 51: Điều may mânChương 53: Ý chỉ của thái hậuChương 52: Kiến thức nền tảngChương 57: Chọc tứcChương 56: Thái hậu gây khó dễChương 58: Gặp mặt Hoàng hậuChương 50: Thấy mình hơi mọc sừngChương 64: Sự thựcChương 54: Đặc quyền vào cungChương 63: Khắc vợChương 59: Vô cùng yêu thíchChương 55: Hoàng đế ban thưởngChương 62: Uất ức lâm sao?Chương 61: Phong Thế tủ?Chương 60: sở thích đặc biệtChương 66: Bài trí sân việnChương 65: Điều kiệnChương 68: Mua nhà bên ngoàiChương 70: Nữ chủ nhân phải tiếp quản sảnChương 67: Thuốc bổChương 69: Lúc nào cũng phải có thuốcChương 71: Đi họcChương 72: Bản tính tác oai tác quáiChương 76: Ân ân ái áiChương 77: Ngươi không saiChương 84: E dèChương 86: Nam nữ khác biệtChương 78: Trắc Phi?Chương 80: Bệnh nhân mới?Chương 79: Trác giaChương 91: Hai Dương gặp mặtChương 82: Xin vương phi giơ cao đánh khẽChương 88: Chia phòng? Đừng hòng!Chương 89: Hỏi thămChương 73: Tác oai tác quái (2)Chương 75: Tô Bạch ChỉChương 83: Ngu hết chỗ nóiChương 81: Đề nghịChương 87: Thánh kể chuyệnChương 92: Sao ngươi không lên trờiChương 85: Y thuặt tốt không, xem hiệu quảChương 74: Thu hút sự chú ýChương 90: Có người đến phủ Trường côngChương 93: Sao ngươi không bay lên trờiChương 96Chương 94: Chuyện vặt không dễ làmChương 97Chương 95: Trưởng công chúa phóng đãngChương 98Chương 101: Chết rồiChương 102: Tiểu bá vươngChương 112: Chiêu tiếp chiêuChương 99Chương 114: Trần hoàng hậu đến rồiChương 100Chương 107: Ngươi muốn ai chết?Chương 109: Người của bản vương không thể độngChương 108: Ngươi muốn ai chết?Chương 113: Thế chẳng phải là sỉ nhục người ta đó à!Chương 116: Bình tĩnh rồi nói chuyệnChương 106: So thê thảm ai mà không biết?Chương 104: Không vộiChương 105: Cơ Vô Song đánh tới cửaChương 115: Lật ngược tình thếChương 103: Ta đánh!Chương 111: Vào cung cáo trạngChương 110: Có bị thương gì đâuChương 117: Hoàng hậu ra uyChương 121: Sắc phong thế tửChương 120: Bí kíp tuyệt đỉnhChương 118: Đúng là dễ dạyChương 119: Đúng là dễ dạy (2)Chương 122: Cơ Vô Song ngã bệnhChương 127Chương 124: Có ta còn chưa đủ?Chương 130Chương 134: Châu thai ám kết*Chương 135: Sắp tuyển tú rồi!Chương 123: Phiền muộn của Trác phu nhânChương 137: Quốc Sắc Thiên Hương LâuChương 133: Bệnh lạChương 132: Có trăng quên đènChương 128Chương 129Chương 126Chương 139: Chẳng có chuyện gì tốt lànhChương 131: Bệnh lạChương 125: Bao trọn một nhàChương 138: Kiếm tiền đếm mỏi tayChương 136: Muốn tham gia tuyển tu à!Chương 142: Ghen ghétChương 140: Tự tin thế nhỉ?Chương 144: Mặt dày tranh giành đò cướiChương 141: Trả lại đồ Cho taChương 148: Bắt được thủ phạmChương 146: Đòi lại hồi mônChương 145: Tầm thường thô tụcChương 151: Hồng Liên bị thươngChương 152: Vội đi tìm chết!Chương 150: Đại trưởng công chúaChương 153: Lần đầu đếnChương 149: Tiền riêngChương 147: Tra ra thủ phạmChương 159: Tú nữ Hoàng Nhược LâmChương 154: Nàng ta là ác quỷChương 155: Quý nữ từng nhàChương 162: Bắt được chuộtChương 163: Mặt rồng giận dữChương 157: Tại sao vương phi lại phải ở đây?Chương 161: Cơ hội đưa đến cửaChương 156: Quý nữ chuẩn bị vào cungChương 158: Bắt đầu tuyển túChương 160: Bí mật của Hoàng Nhược LâmChương 164: Kết cục của Hoàng Nhược LâmChương 165: Nghiệt nữChương 166: Gây rốiChương 167: Đập phá nơi này cho ta!Chương 169: Nhớ kỹ cả đờiChương 168: Thẳng tay đẩy ngãChương 171: Tài nhân ngũ phẩmChương 172: Tiên đoánChương 179: Nàng còn có hẹn với ai nữa?Chương 174: Múa may khoác lácChương 170: Nói xấuChương 173: Không vuiChương 175: Bị hút không ít máuChương 178: Kẻ đáng trách nhấtChương 177: Kể lại ta ngheChương 181: Thuật lại nguyên do quen biếtChương 176: Trớ về Ninh ThànhChương 180: Ta là trượng phu của nàng ấyChương 185: Nàng có oán hận ta không?Chương 183: Gặp lại người quenChương 184: Những chuyện đã xảy raChương 182: Tiền nào của nấyChương 191: nổi tiếngChương 188: Chẳng lẽ còn không hiếu?Chương 189: Còn quá sớmChương 187: Lánh nạnChương 143: Kiểm kê danh sách của hồi mônChương 190: ai dám cướpChương 194: Đừng để người ta vạch trầnChương 196: Không phải lỗi của taChương 192: Trước yến tiệcChương 195: Tìm nơi thanh tĩnhChương 193: Bóng ma tâm lýChương 201: Nào tới cớ sự đóChương 203: Không qua nổi mắtChương 206: Lục Thanh Sương gặp chuyện không mayChương 197: Có người rơi xuống hồChương 202: Chặn họngChương 198: Được cứuChương 204: "Phạm" ai?Chương 208: Con giáp thứ mười ba lộ mặtChương 199: Lỡ tay?Chương 200: Mặc ngươi xử lýChương 205: Tin dữChương 207: Hèn yếuChương 209: Chẳng đáng để tức giậnChương 214: Bị đánh thê thảmChương 212: Không đáng để đau lòngChương 211: Ai ức hiếp ngươi?Chương 210: Tra nam tiện nữChương 215: Đình chỉ điều traChương 213: Đại ca đến rồiChương 216: Chưa biết ai khó chịu đâuChương 222: Muốn yên tĩnh cũng không đượcChương 225: Mục đíchChương 218: Dụ dỗChương 217: Sự cứng rân hiếm hoiChương 219: Thử thì thửChương 221: Khách quý tới rồiChương 186: Tiết Thiên ThuChương 226: Thái độ cầu xin giúp đỡ là thế này sao?Chương 220: Thiệp mờiChương 223: Còn muốn nói gì nữa?Chương 224: Đừng tỏ vẻ thông minh ở đây!Chương 233: Nguồn gốc cổ độcChương 227: Ai mới cần lo?Chương 229: Rất đàn ông!Chương 228: Không liên quan tới taChương 231: Mặt dàyChương 235: Nguyên nhân và kết quảChương 234: Nước Mạn Đà LaChương 232: Món nợ đào hoaChương 237: Không cam tâmChương 236: Giải quyếtChương 230: Muốn uy hiếp ai?