Đô Thị Y Đạo Vô Song - Diệp Thu

Chương 39 Không có chuyện


Trước Sau

Diệp Thu từ phòng chăm sóc đặc biệt đi theo sau lưng Bạch Băng vào văn phòng chủ nhiệm.

Sau khi vào cửa, Bạch Băng liền ngồi xuống ghế làm việc, gương mặt xinh đẹp như có một tảng băng đè lên.

Thấy bộ dạng này của cô, trong lòng Diệp Thu thấp thỏm, cẩn thận từng li từng tí mà hỏi: “Chủ nhiệm, cô tìm tôi có việc?”

“Không có chuyện thì không thể tìm cậu?” Bạch Băng ngữ khí không tốt hỏi

lại.

Diệp Thu kiên trì, ngượng ngùng cười nói: “Chủ nhiệm nói đùa, cô là cấp trên của tôi, lúc nào cũng có thể gặp tôi.”

“Tôi hỏi cậu, có phải cậu có ý với Lâm Tinh Xảo đúng không?” Bạch Băng xoa xoa trán hỏi.

“Không có, chủ nhiệm cô đừng hiểu lầm … ”

“Hiểu lầm? Ý của cậu nói là mắt tôi bị mù?” Bạch Băng cả giận nói: “Đừng tưởng là tôi không nhìn thấy, cô ta đút cho cậu ăn bánh bao, còn cậu thì ngồi đấy mà hưởng thụ.”

“Chủ nhiệm, sự việc không phải như cô nhìn thấy, thật ra là … ”

“Ngậm miệng!” Bạch Băng cắt ngang Diệp Thu, nói ra: “Tôi nhắc nhở cậu, Lâm Tinh Xảo không phải là một cô gái tốt, tốt nhất cách xa cô ta một chút, nếu không cẩn thận chết mất xác lúc nào chả hay đâu.”

Diệp Thu kinh ngạc nhìn thoáng qua Bạch Băng, chả hiểu gì, Bạch chủ nhiệm tức giận như vậy, chẳng lẽ cô và Lâm Tinh Xảo có chuyện hiểu lầm gì đó?

“Nhìn cái gì! Có phải cậu cảm thấy tôi và Lâm Tinh Xảo có ân oán cá nhân đúng không? Tôi nói cho cậu biết, không có. Tôi bảo cậu cách xa cô ta một chút, hoàn toàn là vì tốt cho cậu.”

Diệp Thu càng kinh ngạc.

Tuy nói Bạch Băng trước kia đối với hắn không tồi, rất ít khi nói chuyện với nhau, thậm chí một tuần lễ cả hai cũng không nói với nhau mấy câu, nhưng hôm nay, Bạch Băng dường như nói hơi nhiều!

Rất không bình thường.

Diệp Thu nói ra: “Bạch chủ nhiệm, hiện tại tôi là hộ lý, chị Lâm là bệnh nhân của tôi, chăm sóc chị ấy là trách nhiệm của tôi.”

“Chị Lâm? Cậu thế mà gọi Lâm Tinh Xảo là chị?” Bạch Băng phẫn nộ nói: “Cậu với cô ta quen biết bao lâu? Một chút về cô ta cậu cũng không hiểu rõ vậy mà dám gọi cô ta là chị?”

“Không phải chỉ là một cái xưng hô thôi sao?”

Diệp Thu có chút không hiểu, hoàn toàn không hiểu rõ Bạch Băng vì sao lại nổi giận đùng đùng như vậy.

Ba!

Bạch Băng hung hăng đập bàn một cái, cả giận nói: “Diệp Thu, tôi nhắc nhở cậu lần nữa, không nên tới gần Lâm Tinh Xảo. Tôi là vì tốt cho cậu.”

“Bạch chủ nhiệm, tôi biết cô là muốn tốt cho tôi, nhưng cô có thể giải thích rõ ràng được không, đừng để tôi mơ hồ cái gì cũng không biết chứ?”

Bạch Băng nói ra: “Lâm Tinh Xảo mặc dù dáng dấp xinh đẹp nhưng tâm địa độc ác, cậu biết không, vị hôn phu của cô ta là do cô ta độc chết đấy.”

Cái gì?

Diệp Thu mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“Thế nào, cậu không tin tôi?” Ánh mắt Bạch Băng lườm Diệp Thu.

Diệp Thu lien vội vang lắc đầu, nói ra: “Loi của co toi đương nhiên sẽ tin, chỉ là, tôi có chút khó mà tin được chị Lâm là người như vậy.”

“Cậu còn gọi cô ta là chị?” Bạch Băng lạnh giọng nói: “Ghi nhớ, về sau trước mặt của tôi, không cho phép cậu gọi cô ta là chị.”

“Được rồi.” Diệp Thu gật gật đầu, lại hỏi: “Bạch chủ nhiệm, đến cùng là xảy ra chuyện gì? Tôi nhìn chị … tôi nhìn Lâm Tinh Xảo cũng không giống là người xấu, sao lại giết người?”

“Có một số người nhìn hình dáng là người, nhưng sau lưng ai biết là cái dạng gì, việc Lâm Tinh Xảo hạ độc chết vị hôn phu của cô ta, mấy năm trước lùm xùm dư luận một thời gian, ở thành phố cô ta sống mọi người đều biết, chỉ có điều, lúc ấy không tìm được chứng cứ, nếu không cô ta đã sớm vào tù bóc lịch rồi.”

“Cũng chính bởi vì vậy lý do này, Lâm Tinh Xảo bị đuổi ra khỏi gia tộc, chạy đến Giang Châu lập nghiệp.”

Bạch Băng nói: “Nữ nhân này rất có thủ đoạn, vừa đến Giang Châu đã trà trộn vào giới thượng lưu Giang Châu, cô ta dựa vào dung mạo và dáng người, thu hút rất nhiều người sùng bái, bất kể là đã lập gia đình hay là chưa lập gia đình đều vây quanh lấy cô ta.”

“Trong thời gian ngắn ngủi mấy năm, cô ta đã thành công đưa công ty ra thị trường, được tạp chí tài chính và kinh tế gọi là đệ nhất mỹ nữ tổng giám đốc ở Giang Châu.”

Nói đến đây, Bạch Băng cười lạnh không thôi: “Người khác không biết lai lịch của cô ta, nhưng tôi thì rất rõ, không phải chỉ là gái ngành thôi sao, có cái gì tốt mà thổi phồng.”

Diệp Thu tò mò hỏi: “Bạch chủ nhiệm, vì sao cô lại hiểu rõ việc của Lâm Tinh Xảo như vậy?”

“Bởi vì tôi và cô ta … ” Bạch Băng nói được nửa câu, đột nhiên im miệng, nói tiếp: “Dù sao cô ta cũng không phải người tốt lành gì, cậu nhớ cách xa cô ta một chút.”

“Lúc nãy ở phòng bệnh, tôi ở trước mặt cô ta nói cậu làm việc không chăm chú, chính là muốn cậu với cô ta không phải gặp nhau nữa.”

"Không cần khách khí." Bạch Băng nói tiếp: "Sau này chỉ có hai chúng ta, cậu cũng có thể gọi tôi là chị."

"A!" Diệp Thu ngây ngốc nhìn Bạch Băng, cho là mình nghe lầm.

"A cái gì mà a, vốn dĩ tôi lớn hơn cậu." Bạch Băng nghiêng mắt nhìn Diệp Thu, nhanh chóng dời ánh mắt sang chỗ khác.

Diệp Thu nhạy cảm phát hiện trong ánh mắt Bạch Băng có chút xấu hổ.


Chương 39 Không có chuyện
Danh sách chương
Chương 2 Mỹ nữ chủ nhiệmChương 3 Có thù tất báoChương 4 Long VươngChương 5 Hồ ly tinh!Chương 6: Kiểm tra vết thươngChương 7 Khẽ gật đầuChương 8 Một cỗ khí lạnhChương 9 Cậu đi ra ngoàiChương 10 Quả thật rất tinh xảoChương 11 Không đùa cậu nữaChương 12 Làm cho hắn cảm độngChương 13 Sạch sẽChương 14 Con không buôngChương 15 Xương đầu gối vỡ vụnChương 15 Dừng tay!Chương 16 Quay đầu lạiChương 17 Buồn cườiChương 18 Câm miệng lại!Chương 19 Con chỉ không muốn mẹ lo lắngChương 20 Nghe được câu nàyChương 21 Tôi không nói đùaChương 22 Quỷ dị chính làChương 23 Câm miệng lại!Chương 24 Đúng là như vậyChương 25 Hồn ma!Chương 26 Triệu Vân ở đâyChương 27 Dùng châm cứu!Chương 28 Thành công!Chương 29 Tệ quá!Chương 30 Cậu lo mà học y cho tốt đi!Chương 31 Quá đáng sợ!Chương 32 Tiện nhânChương 33 Cửa sổ xe kéo xuống.Chương 34 Tại sao?Chương 35 Đặc biệtChương 36 Tiên Thiên khí!Chương 37 Đứng lại!Chương 38 Ý cô ấy là sao?Chương 39 Không có chuyệnChương 40 Đúng lúc nàyChương 41 Không xong rồiChương 42 Tôi sợ có nguy hiểmChương 43 Sáng sớm hôm nayChương 44 Bồi thường?Chương 45 Mẹ không saoChương 46 Ngay sau đóChương 47 Nhục nhã!Chương 48 Trong đầu Lôi HổChương 49 Tại thời điểm nàyChương 50 Chôn đi!Chương 51 Không cần khách khíChương 52 Thật bất ngờChương 53 Tránh raChương 54 Cậu có ý gì?Chương 55 Lời nói của Diệp ThuChương 56 Ngẩn đầu lênChương 57 Còn đau không?Chương 58 Cô có cảm thấy mình oan ức không?Chương 59 Cô kể rõ tình hìnhChương 60 Cô nào biết đượcChương 61 Cô ấy thực sự tức giậnChương 62 Cô ấy muốn trị liệuChương 63 Kết quảChương 64 Có một cái gì đó kỳ lạ!Chương 65 Cô còn không biếtChương 66 Khi còn béChương 67 Như thế nàoChương 68 Nếu như hắnChương 69 Cậu thật không biếtChương 70 Vài năm quaChương 71 Hồn phách?Chương 72 Sao vậy?Chương 73 Mọi người khiếp sợChương 74 Giả bộ?Chương 75 Bảnh cái đầu mày!Chương 76 Quách phó viện trưởngChương 77 Tiêu Thanh Đế!Chương 78 Cậu cứ nói đi?Chương 79 Tóm lại là chị đừng như vậyChương 80 Vậy cô nói đi!Chương 81 Vì sao lại như vậy?Chương 82 Tiệc rượu gì?Chương 83 Nhưng vào lúc nàyChương 85 Nhớ lần trước tôiChương 84 Hóa ra là mối tình đầuChương 86 Trong nháy mắt đã đến thứ sáuChương 87 Chủ nhiệm BạchChương 88 Nghĩ tới đâyChương 89 Là như vầy thưa ngàiChương 90 Chưa từng nghe nóiChương 91 Tứ thiếu Giang Châu!Chương 92 Thế này thì phải làm sao?Chương 93 Anh và chó không được đi vào!Chương 94 Lời này có ý gì?Chương 95 Người giữ cửaChương 96 Nói đi!Chương 97 Tôi chờ công tửChương 98 Rốt cuộc là hoan nghênh ai đây?Chương 99 Rất đẹp traiChương 100 Bởi vì anh traiChương 101 Cả sảnh kinh hãiChương 102 Vì sao?