Đô Thị Y Đạo Vô Song - Diệp Thu

Chương 61 Cô ấy thực sự tức giận


Trước Sau

“Diệp Thu, anh chờ đó cho tôi, sớm muộn gì cũng có một ngày tôi sẽ khiến anh hối hận.” Trương Lệ Lệ tức giận dậm chân tại chỗ, hét lớn vào bóng lưng Diệp Thu.

Cô ấy thực sự tức giận.

Vốn là muốn hỏi tung tích của Quách Thiếu Thông, không ngờ lại bị Diệp Thu nhục nhã một trận.

“Phế vật đúng là phế vật, không phải mình chỉ đá anh ta thôi sao, làm như mình giết mẹ anh ta vậy, thật sự là tức chết mà.”

Bỗng nhiên, Trương Lệ Lệ nhớ tới mục đích tìm Diệp Thu: “Xong rồi, mình còn chưa hỏi Thiếu Thông ở đâu, phải làm sao bây giờ?”

Diệp Thu trở lại khoa ngoại, chuẩn bị tìm Bạch Băng báo cáo tình hình. Vừa đến ngoài cửa văn phòng chủ nhiệm, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ bên trong:

“Bạch chủ nhiệm, tình hình bệnh nhân giường số 5 rất không lạc quan.”

“Mấy người chúng ta cùng nhau hội chẩn, vẫn không tìm được phương pháp trị liệu.”

“Hơn nữa hôm nay bệnh nhân đã bị sốc thuốc hai lần, đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, nếu như không tìm được biện pháp cứu chữa, vậy chỉ sợ … ”

Diep Thu duỗi đầu liec mắt một cai, phat hiện nguoi đang noi chuyen với Bạch Băng là ba chuyên gia lão làng.

“Bạch chủ nhiệm, chúng ta phải lập tức tìm ra phương pháp cứu chữa bệnh nhân, nếu không với tình hình hiện tại của bệnh nhân, không chống đỡ được bao lâu.”

“Nếu bệnh nhân chết trong khoa của chúng ta, trách nhiệm sẽ rất lớn.”

“Bạch chủ nhiệm, tôi đề nghị nên thông báo tình hình cho người nhà bệnh nhân, để người nhà chuyển viện cho bệnh nhân đi!”

Bạch Băng nhíu mày, hỏi: “Bệnh viện của chúng ta là bệnh viện tốt nhất ở Giang Châu, bây giờ để cho bệnh nhân chuyển viện, chuyển đi đâu?””

Một chuyên gia kỳ cựu cười nói: “Bệnh viện tốt của nước ta nhiều như vậy, có thể cho bệnh nhân chuyển đến bệnh viện Hiệp Hòa Kinh Thành, hoặc là bệnh viện trực thuộc Đại học Giao thông Vận tải Minh Hải cũng được. ”

“Ta cảm thấy khả thi.” Một chuyên gia kỳ cựu khác cũng nói: “Đặc biệt là Bệnh viện Hiệp Hòa Kinh Thành, là bệnh viện chuyên khoa điều trị tụ máu nội sọ, nơi có các chuyên gia có thẩm quyền hàng đầu trong cả nước, có lẽ họ có thể cứu chữa bệnh nhân.” Tóm lại, miễn là bệnh nhân không chết trong khoa của chúng ta là được. ”

Bạch Băng trầm tư không lên tiếng.

Bệnh nhân giường số 5, bởi vì chấn thương dẫn đến xuất hiện tụ máu trong não, vốn là một căn bệnh rất phổ biến, sau khi phẫu thuật tình hình cũng rất ổn định, nhưng không ngờ hôm nay lại bị sốc thuốc tính mạng vô cùng nguy kịch.

Điều đáng sợ là cả ba liên đoàn chuyên gia đều không tìm ra nguyên nhân gây bệnh.

Tại thời điểm này, một chuyên gia nói thêm: “Bạch chủ nhiệm tình hình khẩn cấp, hoặc thông báo cho gia đình bệnh nhân để làm thủ tục chuyển viện cho bệnh nhân hoặc là nói người nhà chuẩn bị tinh thần!”

“Tình trạng bệnh nhân bây giờ rất không tốt, không thể kéo dài thêm nữa.”

“Bạch chủ nhiệm, cô mau đưa ra quyết định đi!”

Bạch Băng ngẩng đầu lên, hỏi: “Nếu như lập tức làm thủ tục chuyển viện cho bệnh nhân, với tình huống hiện tại, có thể chống đỡ đến kinh thành không?”

“Không nói trước được.” Một chuyên gia trả lời.

“Không nói trước được là có ý gì?” Bạch Băng đi theo lại hỏi: “Tôi muốn biết, nếu hiện tại bệnh nhân làm thủ tục chuyển viện, xác suất còn sống khi kịp đến kinh thành là bao nhiêu?”

Ba chuyên gia nhìn nhau, không ai nói gì.

"Bạch chủ nhiệm, lời nói không thể nói như vậy, chuyển viện có ý nghĩa rất lớn." Một chuyên gia kỳ cựu phản bác Bạch Băng, nói: "Chỉ cần bệnh nhân không chết trong khoa của chúng ta, tất cả mọi người đều bình an vô sự, nếu như không chuyển viện, đến lúc đó bệnh nhân chết, ai sẽ gánh vác trách nhiệm này?"

Sắc mặt Bạch Băng có chút không vui, ánh mắt đảo qua mặt ba vị chuyên gia, mở miệng nói: "Ba vị chuyên gia, lời các vị vừa rồi nói không phải không có đạo lý, nhưng tôi muốn hỏi một câu, ý định ban đầu của các vị học y là gì?"

"Đương nhiên là muốn cứu người rồi."

"Vậy tôi lại hỏi một câu, hiện tại bệnh nhân sắp chết, các vị vì sao không cứu?"


Chương 61 Cô ấy thực sự tức giận
Danh sách chương
Chương 2 Mỹ nữ chủ nhiệmChương 3 Có thù tất báoChương 4 Long VươngChương 5 Hồ ly tinh!Chương 6: Kiểm tra vết thươngChương 7 Khẽ gật đầuChương 8 Một cỗ khí lạnhChương 9 Cậu đi ra ngoàiChương 10 Quả thật rất tinh xảoChương 11 Không đùa cậu nữaChương 12 Làm cho hắn cảm độngChương 13 Sạch sẽChương 14 Con không buôngChương 15 Xương đầu gối vỡ vụnChương 15 Dừng tay!Chương 16 Quay đầu lạiChương 17 Buồn cườiChương 18 Câm miệng lại!Chương 19 Con chỉ không muốn mẹ lo lắngChương 20 Nghe được câu nàyChương 21 Tôi không nói đùaChương 22 Quỷ dị chính làChương 23 Câm miệng lại!Chương 24 Đúng là như vậyChương 25 Hồn ma!Chương 26 Triệu Vân ở đâyChương 27 Dùng châm cứu!Chương 28 Thành công!Chương 29 Tệ quá!Chương 30 Cậu lo mà học y cho tốt đi!Chương 31 Quá đáng sợ!Chương 32 Tiện nhânChương 33 Cửa sổ xe kéo xuống.Chương 34 Tại sao?Chương 35 Đặc biệtChương 36 Tiên Thiên khí!Chương 37 Đứng lại!Chương 38 Ý cô ấy là sao?Chương 39 Không có chuyệnChương 40 Đúng lúc nàyChương 41 Không xong rồiChương 42 Tôi sợ có nguy hiểmChương 43 Sáng sớm hôm nayChương 44 Bồi thường?Chương 45 Mẹ không saoChương 46 Ngay sau đóChương 47 Nhục nhã!Chương 48 Trong đầu Lôi HổChương 49 Tại thời điểm nàyChương 50 Chôn đi!Chương 51 Không cần khách khíChương 52 Thật bất ngờChương 53 Tránh raChương 54 Cậu có ý gì?Chương 55 Lời nói của Diệp ThuChương 56 Ngẩn đầu lênChương 57 Còn đau không?Chương 58 Cô có cảm thấy mình oan ức không?Chương 59 Cô kể rõ tình hìnhChương 60 Cô nào biết đượcChương 61 Cô ấy thực sự tức giậnChương 62 Cô ấy muốn trị liệuChương 63 Kết quảChương 64 Có một cái gì đó kỳ lạ!Chương 65 Cô còn không biếtChương 66 Khi còn béChương 67 Như thế nàoChương 68 Nếu như hắnChương 69 Cậu thật không biếtChương 70 Vài năm quaChương 71 Hồn phách?Chương 72 Sao vậy?Chương 73 Mọi người khiếp sợChương 74 Giả bộ?Chương 75 Bảnh cái đầu mày!Chương 76 Quách phó viện trưởngChương 77 Tiêu Thanh Đế!Chương 78 Cậu cứ nói đi?Chương 79 Tóm lại là chị đừng như vậyChương 80 Vậy cô nói đi!Chương 81 Vì sao lại như vậy?Chương 82 Tiệc rượu gì?Chương 83 Nhưng vào lúc nàyChương 85 Nhớ lần trước tôiChương 84 Hóa ra là mối tình đầuChương 86 Trong nháy mắt đã đến thứ sáuChương 87 Chủ nhiệm BạchChương 88 Nghĩ tới đâyChương 89 Là như vầy thưa ngàiChương 90 Chưa từng nghe nóiChương 91 Tứ thiếu Giang Châu!Chương 92 Thế này thì phải làm sao?Chương 93 Anh và chó không được đi vào!Chương 94 Lời này có ý gì?Chương 95 Người giữ cửaChương 96 Nói đi!Chương 97 Tôi chờ công tửChương 98 Rốt cuộc là hoan nghênh ai đây?Chương 99 Rất đẹp traiChương 100 Bởi vì anh traiChương 101 Cả sảnh kinh hãiChương 102 Vì sao?