10 Triệu Một Đêm Em Đi Không?

Chương 11


Trước Sau

Tư Duệ nhìn quanh một hồi rồi lại đi theo sau cậu tài xế. Cậu ta coi vậy mà bình thản phết nhỉ? Bước chân của cậu rất bình tĩnh, bóng lưng và dáng vẻ của cậu cũng rất phóng khoáng và kiên cường. Cô dường như rất chăm chú quan sát sau lưng cậu mà không để tâm đến xung quanh.

– Đến nơi rồi! – Chợt cậu dừng lại trước một căn phòng, làm Tư Duệ không chú ý nên va đầu vào lưng cậu một phát rõ đau.

– Ay da!!! – Cô la lên đáng thương xoa xoa cái trán của mình. Lưng người gì mà như đá vậy, cứng nhắc!

Thấy cô đụng phải mình, ôm đầu rống lên làm cậu cảm thấy có lỗi vô cùng:

– Tiểu thư, cô có đau lắm không? – Cậu vội vã lại gần xem vết u trên đầu cô.

– Không sao, thật sự không sao! – Tư Duệ bất ngờ theo phản xạ liền quay mặt đi, hơi lùi bước lại về phía sau.

Trong bụng nghĩ thầm: “Làm gì mà gần quá vậy?”

Nghe cô nói vậy, cậu bớt áy náy đi một chút, đưa tay gãi đầu, người hơi cúi:

– Cô không sao là tốt rồi! Tôi xin lỗi…

Cô nhìn tệp hồ sơ bị rơi dưới đất liền vội nhặt lên:

– À! Phải đưa cái này cho anh ta! – Tư Duệ chợt nhớ ra, việc cần làm lại chưa xong.

Không cần suy nghĩ, cô thẳng tay mở cửa bước vào trong, cậu tài xế nhất thời sơ xuất không kịp cản cô hay nói cho Tư Duệ biết: Đây chính là phòng họp…

Cô cất giọng mình lên và thản nhiên bước vào phòng:

– Này anh gì đó ơi, hồ sơ của… anh… nè? – Thanh âm vang lên rồi nhỏ dần, có chút gượng gạo.

– …. – Bên trong căn phòng rộng lớn, cả chục người ngồi đó, hai mươi mấy con mắt nhìn nhau… Không ai nói câu nào, càng khiến cho không gian trở nên đáng sợ hơn. Nụ cười trên gương mặt cô, tắt hẳn!

Chỉ có duy nhất một người đàn ông, từ lúc Tư Duệ bước vào phòng, không một giây nào ánh mắt anh ta rời khỏi người cô. Mọi hành động và biểu hiện của cô, tất cả đều bị người đàn ông này tóm gọn:

– Đưa đây và lập tức ra ngoài! – Giọng nói của người đàn vang lên giữa không gian yên ắng đáng sợ. Khi được cất lên, tưởng chừng sẽ hạ nhiệt nhưng trái lại hoàn toàn.

Đối mặt với tình huống này, Tư Duệ chỉ biết run người, cười trừ mà tuân lệnh:

– Vâ…vâng! – Cô khẽ đáp, bộ dạng của Tư Duệ lúc này thật đáng thuơng làm sao!

Bước ra bên ngoài, hai cô cậu nào đó bắt đầu giở trò trách nhau. Tạo nên một cuộc tranh cãi vô cùng hài hước…

– Sao cô không hỏi tôi trước khi bước vào đó! – Cậu nhăn mặt, vò đầu, chẳng biết là đang hỏi hay mắng cô nữa!

Tư Duệ cũng không chịu mà đáp lại:

– Tất cả là tại cậu chứ! Tại cậu không nói cho tôi biết sớm hơn ở trong lại đông người đến vậy.

Cô cãi lại, khiến cậu càng ấm ức hơn:

– Nhưng mà cô cũng phải nên gõ cửa trước khi bước vào chứ! Aizz! – Cậu chán nản thở dài, đôi mắt khẽ nhắm hờ lại, khiến cho hàng lông mi cậu hiện ra rõ hơn, cong vuốt và dài tự nhiên, vô cùng đẹp…

– Tôi… – Tư Duệ á khẩu, lúc này liền bất đắc dĩ mà nhận mọi tội lỗi về phía mình:

– Haizz thôi được rồi! Là tôi sai được chưa! Nhưng… Anh ta hình như giận lắm, rồi có làm sao không? – Cô hỏi, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.

Cậu mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh, tiếp tục công cuộc vò đầu, mái tóc của cậu tài xế trẻ dù đã bị vò đến rối tít lên, vẫn không ngừng thở dài:

– Không sao đâu, chỉ bị trừ lương hoặc phạt thôi!

Thấy cậu ngồi xuống, cô cũng làm theo, như một phản xạ không có điều kiện:

– Phạt? Phạt cái gì? – Cô tròn mắt nhìn người con trai trước mặt, tò mò hỏi.

Không nhìn cô, ánh mắt cậu đang dán lên bức tường đối diện, đôi con người xa xăm như xuyên qua bức tường vạn ki – lô – mét, cậu thản nhiên đáp 1 chữ cộc lốc:

– Tùy!

Tư Duệ nghe xong như muốn hộc máu vì tức, trả lời như vậy ai mà lần được chứ? Biết thế đã không hỏi cho rồi:

– Ể? – Cô cứng họng trước câu trả lời đó của cậu, đoạn thở dài một hơi, nói tiếp:

– Mà thôi bỏ đi! Cậu tên gì vậy tài xế?

Bấy giờ cậu lúc này mới quay sang nhìn cô gái trước mặt. Ánh mắt lạnh lùng, bơ phệt:

– Cô cứ gọi tôi là A Tài… – Cậu khẽ đáp.

A Tài? Cái tên ngộ nhỉ? Mà sao cũng được, bỏ đi:

– Được rồi! A Tài… À ừm, bây giờ trở về được chưa? – cô khẩn trương hỏi, vẫn luôn chăm chú nhìn anh hóng câu trả lời thốt ra từ miệng người con trai ấy!

– Cậu chủ chưa cho, chúng ta không được phép đi đâu cả! – A Tài lại nhìn chằm chằm về phía bức tường đối diện, ở đấy có cái gì hấp dẫn mà thu hút cậu ta thế nhỉ?

Nghe A Tài nói vậy, Tư Duệ có hơi hụt hẫng:

– Hmmm… Vậy chờ biết bao giờ? – Cô ủ rũ đứng dậy đi qua đi lại. Hôm nay cô lại phải nghỉ học à? Còn cha, cô muốn quay về gặp ông ấy nữa!

Cậu vậy mà khi nhận ra trong giọng nói của Tư Duệ có chút không vui lại để tâm quan sát từng biểu hiện và cử chỉ của cô, cực kì chướng mắt:

– Được rồi tiểu thư, cô đừng đi qua đi lại nữa, để tôi đưa cô lên phòng làm việc của cậu chủ vậy! – A Tài cảm thấy khó chịu khi có người cứ đi qua đi lại trước mặt mình.

Cô khẽ gật đầu:

– Ở đâu vậy cậu?

A Tài bước không vội đáp, cậu ung dung bước

– Tầng 62…

Tư Duệ nghe xong mém vấp ngã… Lên tận trên đó, chắc cô say thang máy mà chết!

– Tiểu thư, cô ổn chứ? – Thấy mặt cô lại bỗng nhiên xanh lè giống như lúc vừa mới bước vào công ty chuẩn bị lên thang máy, cậu sốt ruột hỏi thăm.

Cám ơn các bạn đã luôn ủng hộ truyện: 10 TRIỆU MỘT ĐÊM EM ĐI KHÔNG ? của Lãnh!

Xin chào và hẹn gặp lại các bạn ở Chap kế ❤


Chương 11
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 40Chương 39Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chap 65: Chồng nhỏ đáng thương - Vợ lớn yêu nghiệtChương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 1Chương 2Chương 4Chương 3Chương 5Chương 7Chương 13Chương 12Chương 10Chương 9Chương 11Chương 14Chương 6Chương 17Chương 8Chương 21Chương 15Chương 22Chương 18Chương 16Chương 19Chương 23Chương 24Chương 20Chương 29Chương 26Chương 27Chương 25Chương 30Chương 28Chương 32Chương 33Chương 31Chương 34Chương 35Chương 37Chương 36Chương 41Chương 39Chương 40Chương 38Chương 42Chương 51Chương 43Chương 52Chương 53Chương 44Chương 46Chương 55Chương 45Chương 56Chương 57Chương 59Chương 47Chương 58Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 48Chương 49Chương 64Chương 65Chương 66Chương 54Chương 50Chương 67Chương 68Chương 69Chap 65: Chồng nhỏ đáng thương - Vợ lớn yêu nghiệtChương 70Chương 73Chương 72Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 102Chương 103Chương 104Chương 106Chương 105Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 101Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121