36 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 231: Cô muốn kích thích? Tôi sẽ cho cô ấy kích thích


Trước Sau

“Cậu Kỳ, cậu Kỳ, cậu sao vậy?” Y tá vừa kiểm tra xong liền đi qua để làm kiểm tra trước khi ngủ, đứng trước cửa gõ hồi lâu mà không thấy ai trả lời, lo lắng cho sức khỏe của bệnh nhân, cô ấy dùng chìa khỏa mở cửa phòng bệnh, mới đi vào phía bên ngoài khu tiếp khách, liền nhìn qua ô cửa kính, thấy được trong phòng bệnh Kỳ Minh Viễn đang ngã lên giường Lăng Tử Yên, trên cơ thể cô có đắp một chiếc chăn bông mỏng màu trắng, còn có vài vết máu loang lổ trên đó.

Y tá sợ hãi, vội vã ấn nút thông bóng nguy hiểm trong phòng bệnh, sau đó đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy chai rượu trên bàn, liền hiểu được gì đó, nhanh chóng nâng Kỳ Minh Viễn dậy, rất nhanh những y tá và bảo vệ khác đã vội vàng đi vào, sau khi nhìn thấy cảnh tượng trên giường, mọi người cùng nâng Kỳ Minh Viễn lên, đồng thời gọi điện thoại cho Đường Uyển Dư.

Đường Uyển Dư vừa đến Hương Lan Uyển, liền nhận được điện thoại của bệnh viện, nghe thấy bên kia nói Kỳ Minh Viễn hộc máu, lập tức căng thẳng hỏi: “Chuyện gì vậy hả, đang yên đang lành, sao lại hộc máu rồi?”

“Cậu ấy uống rất nhiều rượu trong phòng bệnh, chắc là xuất huyết dạ dày, bà chủ bà có thời gian thì qua xem chút đi.” Y tá cung kính mà trả lời.

“Tôi đến liền đây.” Đường Uyển Dư cúp điện thoại, không khỏi oán trách: “Cứ từng việc từng việc thế này, sao không thể làm tôi yên tâm chút nào vậy?”

Oán trách thì oán trách nhưng bà ấy vẫn lái chiếc xe vừa tắt máy của mình ra khỏi Hương Lan Uyển.

Lúc Đường Uyển Dư đến bệnh viện Lam Tinh, Kỳ Minh Viễn đã đi ra khỏi phòng cấp cứu, bà ấy sốt ruột lôi lấy tay bác sĩ, hỏi: “Bác sĩ, con tôi sao rồi? Có nghiêm trọng không?”

“Trong khoảng thời gian này cậu Kỳ đã chăm sóc dạ dày không tệ, cho nên vấn đề cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng xuất huyết dạ dày thì vẫn là không tốt, sau này phải cố gắng không được để cậu ấy uống rượu nữa, nếu không sẽ chuyển thành ung thư dạ dày, thế thì không ổn đâu.” Bác sĩ nói với Đường Uyển Dư.

“Vâng, cảm ơn ông.” Đường Uyển Dư gật đầu, lúc này mưới đi đến phòng viện của Kỳ Minh Viễn.

“Được lắm, vợ chồng hai người đều nằm viện, mấy đứa thực sự là có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu đấy.” Đường Uyển Dư nhìn con trai trong phòng bệnh, cho dù là ngủ rồi, nhưng vì trên quai hàm còn sót lại vết máu cùng với sắc mặt anh vô cùng tiều tụy.

Đêm nay, Đường Uyển Dư ở lại bệnh viện trông hai người, ngày hôm sau, trời vừa sáng Kỳ Minh Viễn đã tỉnh giấc, vừa mở mắt ra liền đi tìm Lăng Tử Yên, phát hiện ra chỗ bên cạnh của mình trống trơn, sau đó mới chú ý chỗ mình nằm cũng không phải là trong phòng giường tròn lớn, mà là trong phòng bệnh của bệnh viện, từ trang trí của phòng bệnh, đây chính là bệnh viện Lam Tinh nhà mình.

Kỳ Minh Viễn nhíu mày, xốc chăn lên bước xuống giường, đi ra bên ngoài, lập tức có y tá bước lên nói: “Cậu Kỳ, cậu tỉnh rồi, xin hỏi là cần gì không?”

“Tôi không sao.” Kỳ Minh Viễn khoát tay, cất bước đi đến phòng bệnh của Lăng Tử Yên, một số tầng của bệnh viện Lam Tinh có phòng bệnh, không phải sắp xếp theo khoa, giống như nhân vật nhà mình như là Kỳ Minh Viễn, đương nhiên phòng bệnh được sắp xếp ở trong tầng đặc biệt, Kỳ Minh Viễn chỉ đi vài bước, liền tìm thấy phòng của Lăng Tử Yên, đẩy cửa ra nhìn vào, sau cửa kính, Lăng Tử Yên đang nằm trên giường, vẫn giữ bộ dạng như trước.

“Tử Yên.” Kỳ Minh Viễn đẩy cửa đi vào, chợt nghe thấy trong phòng bệnh vang lên tiếng điện thoại, là hôm qua anh đặt điện thoải ở đầu giường, Kỳ Minh Viễn đi qua, cứ để cho điện thoại reo, hy vọng có thể đánh thức được cô.

Nhưng đợi đến khi điện thoại tự tắt tiếng, cô vẫn không tỉnh lại, Kỳ Minh Viễn cũng không quan tâm là ai gọi đến cho mình, đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh giường Lăng Tử Yên, đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt bên má mình, cảm nhận được sự mịn màng của tay cô: “Tử Yên, em ngủ lâu lắm rồi đấy, cũng nên tỉnh rồi chứ? Em muốn chạy trốn đến lúc nào đây? Tử Yên? Em thực sự muốn sau này không nhìn thấy anh nữa sao?”

“Ù… Ù…” Lúc này, điện thoại của anh lại vang lên, Kỳ Minh Viễn không muốn nghe, mặc kệ cho nó kêu.

Hình như đối phương vô cùng có kiên nhẫn, sau khi điện thoại tự động tắt thì mười giây sau lại gọi đến, gọi cho Kỳ Minh Viễn thấy có chút phiền, mới cầm lấy điện thoại, nhìn thấy một dãy số lạ, trong lòng càng khó chịu, định tắt máy đi thì điện thoại tự động tắt mất.

Ngay sau đó, có một tin nhắn gửi đến, tin nhắn không dài, bởi vậy anh liếc qua một cái liền nhìn thấy được nội dung: “Kỳ Minh Viễn, em là Phương Ái Vi, em muốn gặp anh.”

Kỳ Minh Viễn nhìn thấy số điện thoại lạ, vẻ mặt liền tràn ngập lạnh lẽo, trực tiếp tắt nguồn điện thoại.

“Bác sĩ nói, phải nói sự thật cho em biết, phải từ lập trường của em, suy nghĩ về lý do em trốn tránh, Tử Yên, vậy anh sẽ nói sự thật cho em biết, Vivi không phải là Phương Ái Vi, chắc chắn em không tin, nhưng anh có thể khẳng định mà nói với em rằng cô ta không phải.

Trước đây em xem cô ta là chị ruột của em, nên muốn hủy bỏ cuộc hôn nhân của chúng ta, sau này lại bởi vì cô ta là Phương Ái Vi, mà cảm thấy sức khỏe của cô ta khỏe mạnh có thể sinh được con cho anh, nên muốn bỏ trốn, bây giờ cô ta không phải là Phương Ái Vi, em vẫn muốn chạy trốn sao?

Tử Yên, em không thể chấp nhận được chuyện này, anh biết, anh cho em thời gian, cho em từ từ suy nghĩ thông suốt, nhưng em lại chọn chạy trốn? Em muốn cứ ngủ không tỉnh như thế này sao?

Tử Yên, tình cảm của anh và Phương Ái Vi đã là quá khứ rồi, em mới là vợ của anh, cho dù em không thể sinh con, anh cũng không ghét bỏ, Tử Yên, em ngoan nào, mau tỉnh lại đi!”

Nguyên cả sáng, Kỳ Minh Viễn vẫn luôn nắm lấy tay Lăng Tử Yên, liên tục nhắc lại những lời này, cho đến buổi trưa khi Ngải Tịnh Kỳ và Dư Hoài Anh đến, hai người đã biết được Lăng Tử Yên phải nhập viện rồi, tối qua lúc gọi điện đến Hương Lan Uyển liền được chú Đàm nói cho, hai người liền tìm đến bệnh viện Lam Tinh.

Đường Uyển Dư nhận ra bọn họ, biết được bọn họ đến gặp Lăng Tử Yên, liền nói tình hình của Lăng Tử Yên và Kỳ Minh Viễn nói cho hai người họ biết.

“Bác sĩ nói ngủ say về mặt tâm lý sao? Người bệnh như vậy thì cần nhất chính là sự kích thích!” Sau khi Ngải Tịnh Kỳ nghe thấy Đường Uyển Dư nói xong, không khỏi lầm bầm mà nói, sau đó nắm chặt bàn tay bên người mình: “Tôi có biện pháp, Hoài Anh, đi, chúng ta đi xem Tử Yên.”

Nói xong, lôi lấy Dư Hoài Anh vào trong phòng bệnh của Lăng Tử Yên, sau khi đi vào, liền nhỏ giọng nói với Kỳ Minh Viễn: “Kỳ Minh Viễn, tôi có biện pháp cho cậu ấy tỉnh lại, nhưng mà cần anh phối hợp.”

Kỳ Minh Viễn nghe thấy Ngải Tịnh Kỳ nói như vậy, liền đứng bật dậy.

Lúc này Ngải Tịnh Kỳ mới nói: “Kỳ Minh Viễn, tôi đến xem Tử Yên, cậu ấy sao rồi?”

Nói xong, Ngải Tịnh Kỳ dùng khẩu hình để bảo cho Kỳ Minh Viễn nói to lên một chút.

“Cô ấy chưa tỉnh.” Trong lòng Kỳ Minh Viễn có chút nghi ngờ, nhưng mà anh không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào làm cho Lăng Tử Yên tỉnh, liền rất phối hợp với Ngải Tịnh Kỳ mà ngã trên mặt đất, còn chuyển cả ghế đến, âm thanh vô cùng lớn.

Ngải Tịnh Kỳ khoa trương mà hét to: “Ây da! Kỳ Minh Viễn, anh sao vậy? Đang yên đang lành sao lại ngã rồi? Tụt huyết áp hả? Sao anh lại tụt huyết áp rồi? Anh có chút tiền đồ được không hả? Tử Yên hôn mê còn cả tuần, anh liền không ăn cơm một tuần, anh không muốn sống nữa à, cổ anh sao vậy? Sao lại chảy máu như thế này rồi? Trên sàn sao lại có thủy tinh vậy? Ây da, thủy tinh đâm vào trong cổ anh rồi, người đâu, mau đến đây, có người sắp chết rồi, Kỳ Minh Viễn sắp chết rồi, bác sĩ, y tá, các người mau đến đây đi…”

Ngải Tịnh Kỳ là diễn viên được giới giải trí công nhận diễn xuất thuộc phái thực lực, một vở kịch độc diễn, diễn vô cùng sinh động, giống như Kỳ Minh Viễn sắp chết đến nơi thật vậy!. Ngôn Tình Sủng

“Ngón tay con bé động rồi, mí mắt cũng vừa động rồi… Ây da, Tử Yên tỉnh rồi!” Đường Uyển Dư kích động mà nhìn Lăng Tử Yên đang nằm trên giường, cô ấy đã mở mắt rồi.


Chương 231: Cô muốn kích thích? Tôi sẽ cho cô ấy kích thích
Danh sách chương
Chương 1: Là ai phái cô đến bên cạnh tôiChương 2: Người phụ nữ độc ác nàyChương 3: Con khốn, cô dám cắm sừng tôiChương 5: Bây giờ cô là vợ tôiChương 7: Lại chạy nữa thử xemChương 6: Ái Vi, có phải là em khôngChương 9: Tên cặn bã anh còn dám tớiChương 8: Đây mới thực sự là khiêm tốn lại xa hoaChương 10: Vại dấm to 1Chương 4: Lăng Tử Yên, chúc mừng cô thành công tính kế tôiChương 11: Vại dấm to 2Chương 12: Vại dấm to 3Chương 13: Vại dấm to 4Chương 16: Sáng sớm lau súng cướp cò 2Chương 14: Tử Yên, rất xin lỗiChương 15: Sáng sớm lau súng cướp cò 1Chương 17: Lăng Tử Yên, cô đứng lại đó cho tôiChương 18: Tránh sang một bên chơi cho chị 1Chương 20: Tránh sang một bên chơi cho chị 3Chương 19: Tránh sang một bên chơi cho chị 2Chương 21: Cậu đăng ký kết hôn với cậu ba nhà họ Kỳ rồi hả 1Chương 22: Cậu đăng ký với cậu ba nhà họ Kỳ rồi hả 2Chương 23: Cậu đăng ký kết hôn với anh ba nhà họ Kỳ rồi hả 3Chương 24: Xuỵt, lúc chúng ta ở bên nhau, đừng nói chuyện khácChương 26: Em hôn anh một cái, anh sẽ nói cho em biếtChương 25: Cưng chiều độc nhất vô nhị trên đờiChương 27: Anh đủ rồi đấyChương 28: Đợi, tắm xong anh đếnChương 29: Vợ, chào buổi sángChương 30: Cổ đông thần bíChương 31: Ừ, người thần bí kia là người tốtChương 33: Chọc vào người không nên chọc 2Chương 32: Chọc vào người không nên chọc 1Chương 34: Chọc vào người không nên chọc 3Chương 35: Con dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồngChương 37: Vợ ngoanChương 38: Hôn nhân của cháu và cô ấy, được luật pháp bảo vệChương 40: Tôi làm sai chỗ nàoChương 39: Ngoan, đừng khócChương 42: Hôm nay mượn vợ anh dùngChương 41: Cuộc hôn nhân này, tôi đồng ýChương 43: Còn có một chiêu, gọi là mượn đao giết người 1Chương 44: Còn có một chiêu, gọi là mượn đao giết người 2Chương 45: Còn có một chiêu, gọi là mượn đao giết người 3Chương 47: Vợ anh tới đâyChương 46: Cô bé ngốc, sợ hãi đúng khôngChương 48: Đừng sợChương 49: Vợ dạy rất đúngChương 50: Anh ba Kỳ ngược chóChương 51: Bé Yên có tôi là đủ rồiChương 52: Bé Yên có tôi là đủ rồi(2)Chương 54: Một buổi chiều dàiChương 53: Lome trở vềChương 55: Nhìn bộ dạng nhỏ bé này, ghen tị lắm sao?Chương 56: Nhìn bộ dạng nhỏ bé này, ghen tị lắm sao? (2)Chương 57: Phong cảnh không tồiChương 58: Có phải là không thoải mái hay không?Chương 59: Hóa ra cậu Kỳ của chúng ta săn sóc như vậyChương 60: Cô Lạc thật đáng thươngChương 61: Vợ à em vất vả rồiChương 63: Vợ ơi đừng khóc, anh sẽ rất đau lòngChương 62: Vợ à em đừng khóc, anh sẽ đau lòngChương 64: Giấu diếmChương 65: Đáng hận nhưng cũng đáng thươngChương 66: Lúc bộc phát thật đáng sợChương 68: Hừ, anh có thể làm gì em chứChương 67: Cẩn thận không anh đánh em đấyChương 69: Chồng à anh có mệt không?Chương 70: Bà xã bé nhỏ ngốc nghếch của anhChương 71: Bà xã bé nhỏ ngốc nghếch của anh (2)Chương 73: Chúc hai người trăm năm hảo hợp, hạnh phúc vô biênChương 72: Bà xã bé nhỏ ngốc nghếch của anh (3)Chương 74: Cảm ơn anh cho thật tốt nhéChương 75: Hửm? Muốn chạy đi đâu đấy?Chương 76: Bà xã của tôi đẹp hơn rất nhiềuChương 77: Phải vào lớp rồiChương 78: Nước đi sai lầmChương 80: Thích chỗ này không?Chương 79: Tôi cũng không quen với người nàyChương 81: Đừng gọi điện thoạiChương 82: Liệu có cô độc hay không?Chương 84: Giả vờ mãi thì sớm muộn cũng gặp báo ứng(2)Chương 83: Giả vờ mãi thì sớm muộn cũng gặp báo ứng(1)Chương 85: Ông xã, bế emChương 86: Có thể làm bạn trai của tôi không?Chương 88: Kỳ Minh Viễn, em với anh phải ngủ riêngChương 90: Tạm biệt ông xãChương 87: Anh chọn em bởi vì em là chính emChương 89: Em đừng hòngChương 91: Đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽChương 92: Thỏa thuận vợ chồngChương 93: Cảm giác hạnh phúcChương 97: Ngoan, nghe lời, anh bế emChương 96: Bà dì đến rồiChương 94: Người trẻ tuổi có trí nhớ tốtChương 95: Bị thế giới bỏ rơiChương 98: Đây là vợ cháuChương 99: Vợ tôi thật thông minh!Chương 100: Chúc mừng anh, người đổ vỏ!Chương 101: Hóa ra anh ta lại cặn bã như thếChương 102: Tranh thủ thời gian xin nghỉ, chúng ta đến bệnh việnChương 105: Cô ta nói dối con tôiChương 106: Cô ta nói dối con tôi (2)Chương 107: Cô ta nói dối con tôi (3)Chương 108: Ba ngày sau chúng ta sẽ tổ chức hôn lễChương 109: Không có quy tắc, không có tiêu chuẩnChương 110: Sinh con cho anhChương 103: Tranh thủ thời gian xin nghỉ, chúng ta đến bệnh viện (2)Chương 104: Tranh thủ thời gian xin nghỉ, chúng ta đến bệnh viện (3)Chương 112: Huênh hoang đấy thì làm sao?Chương 111: Huênh hoang đấy làm sao?Chương 113: Cô mau ly hôn với anh ấy đi, tôi mới có thể gả cho anh ấy đượcChương 114: Lăng Tuyết Lan, tôi chịu đựng cô đủ rồiChương 115: Yên của anh không phải là người như vậyChương 116: Yên của anh không phải là người như vậy (2)Chương 117: Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấyChương 118: Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy (2)Chương 119: Ông xã, em ở nhà chờ anhChương 120: Kết quả kiểm tra sức khỏe của côChương 121: Cha, cha muốn cắt đứt quan hệ cha con với con sao?Chương 122: Cha, con cũng là con gái của chaChương 123: Lăng Tử Yên, em vẫn còn có anhChương 125: Lăng Tử Yên, đừng sợ, có anh ở đâyChương 124: Lăng Tử Yên, em vẫn còn có anh (2)Chương 126: Lăng Tử Yên, đừng sợ, có anh ở đây (2)Chương 127: Lăng Tử Yên, đừng sợ, có anh ở đây (3)Chương 128: Lăng Tử Yên đừng sợ, có anh ở đây (4)Chương 131: Cô ấy là em gái của Ái Vi (3)Chương 130: Cô ấy là em gái của Ái Vi (2)Chương 129: Cô ấy là em gái của Ái ViChương 133: Hửm? Anh uống rượu nữa?Chương 132: Cô ấy là em gái của Ái Vi? (4)Chương 134: Hửm? Anh uống rượu nữa? (2)Chương 135: Hửm? Anh uống rượu nữa? (3)Chương 136: Hửm? Anh uống rượu nữa? (4)Chương 138: Ngoan ngoãn đọc sách, không được nhìn đàn ông khác (2)Chương 139: Ngoan ngoãn đọc sách, không được nhìn đàn ông khác (3)Chương 141: Anh rất nhớ emChương 140: Ngoan ngoãn đọc sách, không được nhìn đàn ông khác (3)Chương 142: Anh rất nhớ em (2)Chương 144: Anh rất nhớ em (4)Chương 143: Anh rất nhớ em (3)Chương 137: Ngoan ngoãn đọc sách, không được nhìn đàn ông khácChương 146: Phải cảm ơn tôi (1)Chương 145: Anh rất nhớ em (5)Chương 147: Phải cảm ơn tôi (2)Chương 148: Phải cảm ơn tôi (3)Chương 149: Phải cảm ơn tôi (4)Chương 152: Ái Vi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em (2)Chương 151: Ái Vi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em (1)Chương 150: Phải cảm ơn tôi (5)Chương 154: Ái Vi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em (4)Chương 153: Ái Vi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em (3)Chương 155: Ái Vi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em (5)Chương 156: Nói em sẽ không rời xa anh (1)Chương 157: Nói em sẽ không rời xa anh (2)Chương 158: Nói em sẽ không rời xa anh (3)Chương 161: Chuyện này không liên quan gì đến Lạc Thanh Nhã, đừng trách cô ấy (1)Chương 159: Nói em sẽ không rời xa anh (4)Chương 162: Chuyện này không liên quan gì đến Lạc Thanh Nhã, đừng trách cô ấy (2)Chương 163: Chuyện này không liên quan gì đến Lạc Thanh Nhã, đừng trách cô ấy (3)Chương 168: Nhìn thấu cô taChương 164: Chuyện này không liên quan gì đến Lạc Thanh Nhã, đừng trách cô ấy (4)Chương 165: Chuyện này không liên quan gì đến Lạc Thanh Nhã, đừng trách cô ấy (5)Chương 160: Nói em sẽ không rời xa anh (5)Chương 167: Người chồng chu đáoChương 166: Trên đời này thiếu gì cỏ thơmChương 169: Tử Yên, anh đã vềChương 171: Đẹp quá!Chương 170: Tôi họ Phương!Chương 172: Dạo phố có được khôngChương 174: Vợ, đã đến lúc phải về nhà rồiChương 173: Bà nội sao rồiChương 175: Đừng tức giận có được khôngChương 176: Đàn ông cặn bã kết hợp với cô gái tham tiềnChương 177: Để Ái Vi đến tham gia hôn lễ của anhChương 178: Chơi chán chưa? Đến giờ về nhà ăn cơm trưa rồi!Chương 179: Anh và Ái Vi sắp gặp nhau rồi sao? (1)Chương 180: Anh và Ái Vi sắp gặp nhau rồi sao? (2)Chương 181: Anh và Ái Vi sắp gặp nhau rồi sao? (3)Chương 182: Anh và Ái Vi sắp gặp nhau rồi sao? (4)Chương 183: Tôi tìm Phương Ái ViChương 184: Tôi phải xác định em có phải là Ái Vi thật hay không (1)Chương 185: Tôi phải xác định em có phải là Ái Vi thật hay không (2)Chương 186: DNA của bọn họ giống nhau y hệtChương 187: Ái Vi, sao em lại thành ra bộ dạng này?Chương 188: Tử Yên dậy đi, em phát sốt rồiChương 190: Xin chào bà chủ!Chương 191: Dậy đi, dẫn em đi gặp chị em!Chương 192: Dậy đi, dẫn em đi gặp chị của em (2)Chương 194: Tử Yên thật sự có chị sinh đôi? (2)Chương 193: Tử Yên thật sự có chị sinh đôi? (1)Chương 189: Đây là vợ của tôiChương 195: Tử Yên thật sự có chị sinh đôi? (3)Chương 196: Tử Yên thật sự có chị sinh đôi sao? (4)Chương 197: Tử Yên thật sự có chị sinh đôi? (5)Chương 199: Mà hai người sẽ cãi nhau?Chương 198: Chị Vi, xin chị đừng nói linh tinhChương 202: Minh Ưu thực sự nói dối sao? (2)Chương 201: Minh Ưu nói dối thật sao?Chương 200: Ngoài ý muốnChương 203: Con gái ruộtChương 204: Bữa tối lãng mạn của hai ngườiChương 205: Không có hứng ănChương 207: Kỳ Minh Viễn chỉ đỡ chị 2Chương 206: Kỳ Minh Viễn chỉ đỡ tôiChương 208: Có phải là Vivi có gì đó với anh ba khôngChương 209: Chị, em là vì tốt cho chịChương 210: Tử Yên, chuyện của Vivi cậu nhịn trước đãChương 211: Kỳ Minh Viễn, em đâm xe rồiChương 212: Cô ấy đúng là ngoan ngoãn, cái gì cũng nói với anhChương 213: Không muốn giới thiệu bạn traiChương 214: Tất cả đều nên thuộc về cô taChương 216: Em có chứng bệnh không thể mang thai? Sao em lại không biết?Chương 215: Bởi vì chị bị chứng vô sinhChương 217: Tử Yên, em không cần anh nữa sao? 1Chương 219: Em đồng ý với anh, em sẽ không rời bỏ anhChương 220: Em đồng ý với anh, em sẽ không rời bỏ anh 2Chương 222: Người làm tổn thương Vivi năm đó hóa ra là Kỳ Minh Viễn?Chương 221: Cô là cái thá gì, quản nổi tôi sao?Chương 218: Tử Yên, em không cần anh nữa sao? 2Chương 223: Vivi lại nói gì với em vậy?Chương 225: Vivi, vốn dĩ cô không phải là Phương Ái ViChương 226: Vivi, cô vốn không phải là Phương Ái Vi 2Chương 224: Cô đừng có hòng!Chương 227: Tử Yên thức rồi, anh dẫn em về nhàChương 228: Tử Yên, trời sáng rồi, tỉnh thôi!Chương 229: Cô đang trốn tránh hiện thựcChương 230: Anh sẽ say chết nếu em còn không tỉnh lạiChương 231: Cô muốn kích thích? Tôi sẽ cho cô ấy kích thích