Cả Cơ Thể Em Tôi Đều Thích

Chương 122: Anh đi


Trước Sau

Đêm nay, chỉ còn một đêm nay là anh đi rồi, thời gian sao vô tình quá, cô cảm thấy rất lạc lõng, vừa rồi cô mới nhận được tin Giản Tử Hạo cũng đưa Tuyết Liên sang Mỹ, Ngô Đồng và Tử Lộ cũng cùng theo, vậy là chỉ có mình cô ở lại. 

Tiểu Khiết nấu cho anh món canh gà, bao nhiêu tâm huyết cô dồn vào món canh, cô chỉ hi vọng anh không như những lần trước lạnh lùng hất đổ nó.

Anh đang trong thư phòng, trên tay cầm chặt tấm hình cô, Tiểu Khiết, tại sao em lại cố chấp như vậy?

Tiểu Khiết bưng cạnh vào thư phòng cho anh, anh nghe thấy tiếng mở cửa thì cau mày suy nghĩ rốt cuộc là Tiểu Khiết hay Lăng Lê đi vào?

– “Kiệt, anh hãy ăn chút canh đi.”

Anh đặt tấm hình xuống :”Cút ra ngoài, ai cho cô vào trong?”

– “Kiệt, em sẽ ra ngoài, nhưng anh hãy dừng tay ăn chút canh đã.”

Anh quay mặt đi chỗ khác, Tiểu Khiết bưng bát canh đến gần anh, anh vung tay làm bát canh đổ vào tay cô sau đó rơi xuống đất vỡ tan tành.

– “A..” Cô đau đến nỗi cau chặt lông mày lại.

Anh xót xa vội đứng dậy :”Tiểu Khiết, em không sao chứ?”

– “Anh vẫn còn quan tâm em?”

Anh quay mặt đi nơi khác không chịu thừa nhận chuyện đó, Tiểu Khiết mặc kệ vết thương đau đến điếng người, cô nắm tay anh.

– “Kiệt, rõ ràng anh yêu em nhưng tại sao lại tổn thương em?”

Anh hất tay cô ra :”Tôi chưa từng yêu cô.”

– “Anh nói dối, chưa từng yêu em, vậy tại sao anh lại có thứ này.” Cô lấy tấm hình ở bàn.

Anh định lấy lại thì cô nói :”Kiệt, em yêu anh, em biết anh cũng yêu em vậy tại sao anh lại thay đổi như vậy? Anh nói cho em biết đi, có được không?”

– “Chúng ta nói chuyện này sau anh đưa em đi xử lí vết thương.”

Cô lắc đầu :”Em không đi, em sẽ không đi nếu như anh không nói cho em biết, anh có biết trong mấy ngày nay em đau lòng, mệt mỏi đến mức nào không? Anh sẽ không hiểu được đâu, anh rất độc ác anh có biết không?” Nói đến đây bao nhiêu uất ức, đau khổ đều hóa thành nước mắt thi nhau rớt xuống.

Sao anh lại không hiểu được cơ chứ, cô đau năm còn anh đau mười, nhưng anh không thể ích kỉ đến nỗi sau này mình không tỉnh lại nữa vẫn cứ giữ cô bên cạnh mình.

– “Ngoan, nghe lời anh, để anh xử lí vết thương cho em.” 

Anh nắm nhẹ lấy tay cô lần mò đến chỗ ánh sáng tìm đồ cứu thương xử lí vết bỏng cho cô, vì đang lạc trong tâm trạng nên Tiểu Khiết không hề nhận ra sự bất thường của anh, Tiểu Khiết ngồi nhìn anh xử lí vết thương cho mình mà mắt cay cay, cô chợt cầm lấy tay anh.

– “Lại nhiều vết kim đâm hơn rồi.”

Anh thu tay lại :”Không sao.”

Anh ra ban công trong phòng ngủ đứng, nhìn bóng lưng anh hiện tại rất cô đơn và buồn, Tiểu Khiết đi đến ôm lấy anh từ phía sau.

– “Kiệt, anh hãy ở cạnh em đêm nay có được không?”

Anh nắm lấy tay cô, dù sao mai anh đi rồi, ở cùng cô một đêm coi như sự may mắn cuối cùng của anh đi. 

Đến nửa đêm, cô nằm trong lòng anh nhưng vẫn chưa thể ngủ được, anh không khác cô là mấy, bởi vì họ đang trân trọng từng phút ở cạnh nhau. Anh thì thầm gọi tên cô.

– “Tiểu Khiết.”

– “Vâng.” Cô nhỏ giọng trả lời.

– “Sau này hãy cố gắng sống tốt nhé.” 

– “Vâng, em sẽ sống tốt.” Cô nói, một giọt nước mắt lăn xuống.

– “Tìm một người đàn ông có thể yêu thương, bảo vệ em cả cuộc đời này.”

Cô cười :”Em tìm được rồi, nhưng đến lúc tìm được anh ấy lại muốn trốn khỏi em, anh nói em phải làm thế nào đây?”

– “Tiểu Khiết?” Cô gái này tại sao lại cố chấp như vậy?

Cô vẫn cười :”Em sẽ không tìm được người đàn ông nào nữa đâu, bởi vì ngày mai lúc anh đi là tim em cũng đi rồi.”

Anh cuộn chặt cô hơn, anh xin lỗi. Cứ thế họ ôm nhau đến sáng, không ai nói với ai lời nào nữa. Sáng hôm sau, Lăng Lê đã xong hợp đồng rời khỏi, tuy không được như yêu cầu ban đầu của anh nhưng tiền cô nhận được lại gấp hai lần lúc kí bản thỏa thuận.

Anh dậy sớm hơn cô, anh đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Lúc ra ngoài, “tít..tít..tít..” là thư kí Triệu gọi đến.

– “Trần tổng, anh xong chưa, tôi đang ở dưới đợi anh, mọi người đã chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi anh là có thể cất cánh.”

Ngô Đồng cùng Tử Lộ, Tuyết Liên và Giản Tử Hạo, bà Doãn đều đang ở chỗ máy bay tư nhân của Ngô Đồng. Từ tối qua đến giờ Tuyết Liên khóc mãi không ngừng vì cô bạn thân mình, làm Giản Tử Hạo thật lo lắng.

– “Xong rồi, tôi xuống ngay.” Anh nói rồi cúp máy.

Anh đi đến cạnh giường đưa tay sờ nhẹ lên má cô, một giọt nước mắt chảy ra từ mắt cô, anh cúi xuống hôn lên mắt cô.

– “Đừng khóc, ngoan, nghe lời anh, chúng ta kết thúc ở đây, hãy ngủ một giấc, khi tỉnh dậy mọi chuyện sẽ như một giấc mơ, em hãy quên giấc mơ này đi.”

Mắt cô rung rung, thật ra cô đã tỉnh từ lúc anh dậy.

Nói rồi anh đứng dậy dứt khoát mở cửa nhà bước đi ra ngoài. Tiểu Khiết nghĩ đến những ngày tháng cô và anh hạnh phúc bên nhau, rồi suy nghĩ đến chuyện sau này nếu thiếu anh cô sẽ không sống được, cô hất chăn ra chạy ra khỏi nhà.

Thang máy đều đang có người, cô sợ không kịp liền chạy cầu thang bộ xuống. Xuống đến khu nhà Cường Thịnh là lúc anh đang bước lên xe, cô mặc kệ bản thân mình đang chỉ mặc một bộ quần áo ngủ mỏng manh giữa trời lạnh này, ngay cả dép cũng không đi mà chạy về phía anh.

Nhưng…

Chiếc xe đã dần chuyển động, cô chạy theo gõ cửa kính xe.

– “Kiệt, em thật sự không thể sống nếu thiếu anh…”

– “Em không thể..”

Nhưng anh không nghe gì cả, bởi vì các giác quan của anh đều bị ảnh hưởng, thư kí Triệu sợ anh kích động sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe không dám nói gì, anh ta chỉ đạp ga, chiếc xe lao đi nhanh hơn.

Đến khi cô không thể đuổi kịp được nữa mới dừng lại, thân người mảnh khảnh của cô té xuống đường, cô ôm mặt khóc lóc rất đáng thương.


Chương 122: Anh đi
Danh sách chương
Chương 3: Trần Gia Kiệt, anh bị sao vậy?Chương 1: Đôi gian phu dâʍ phụChương 4: Nụ hôn đầu?Chương 2: Người đàn ông hoàn hảoChương 5: Vết thương này cũng là lần đầu tiên sao.Chương 6: Hình như là cảm độngChương 16: Kiềm chế (18+)Chương 17: Nụ hôn nhớ nhung.Chương 18: Kíƈɦ ŧìиɦ(18+)Chương 19: Ướt như vậy mà em nói chưa sẵn sàng(18+)Chương 20: Cái tát.Chương 22: Bị sốt(H nhẹ)Chương 23: Bước tiến công đầu tiên (18+)Chương 8: Tôi có thể về nhà anh không?Chương 7: Dọn ra ngoài.Chương 10: Cái đó của anh ta có to khôngChương 36: Trên xe(18+)Chương 9: Đây là em khiêu khích tôiChương 14: Lại phát bệnhChương 15: Chứng đau nửa đầu thật sao?Chương 11: Bị bỏng.Chương 41: Đêm nay ở lại đây với anh (18+)Chương 27: Cơm tốiChương 21: Chăm sóc cho Tiểu KhiếtChương 13: Ngủ cùng tôi.Chương 33: Hủy hôn(III)Chương 32: Hủy hôn(II)Chương 12: Lo lắng cho côChương 29: Anh muốn hạnh phúc cả một đờiChương 26: Phòng làm việcChương 31: Hủy hôn(I)Chương 24: Bó hoa hồngChương 25: Chuyển đến ESChương 34: Hủy hôn(IV)Chương 37: Hạnh phúcChương 30: Trở vềChương 28: Bệnh tình của Trần Gia KiệtChương 35: Xuống đây với anhChương 42: Cuộc hẹn tối nayChương 38: Bảo vệ cho Tiểu KhiếtChương 39: Lo lắng cho anhChương 44: Lý Nhiệm Kỳ tìm côChương 46: Chúng ta kết hôn điChương 43: Cơm tốiChương 45: Lý Nhiệm Kỳ say rượu làm cànChương 47: Lần đầu gặp mặtChương 48: Bữa cơm bốn ngườiChương 40: Người cần xuất hiệnChương 49: Trịnh LyChương 52: Khó xửChương 53: Anh ghen(18+)Chương 50: Suy nghĩ nhiềuChương 54: Sẽ giữ chặt em(18+)Chương 51: NhớChương 55: Gặp mặt bất ngờChương 57: Sảy thaiChương 56: Đến tìm gặpChương 58: Đứa bé vẫn cònChương 60: Mưu kế của Trần phu nhânChương 61: Đợi em đưa ra quyết địnhChương 59: Em không thích tư thế này(18+)Chương 63: Đi xem phimChương 62: Đồng ýChương 64: Rời xaChương 65: Lựa chọnChương 66: Dầm mưaChương 68: Chúng ta kết thúc rồiChương 69: BệnhChương 67: Say rượuChương 71: Hóa giảiChương 70: Thang máy bị kẹtChương 73: Âm mưuChương 76: Đáp ứng yêu cầuChương 74: Cuộc trò chuyện trong phòng bệnhChương 72: Anh xin lỗiChương 75: Đến tìm gặpChương 79: Hành độngChương 78: Cả hai đều có lợiChương 80: Lo lắngChương 81: Tìm đượcChương 77: Đêm kíƈɦ ŧìиɦ tại bệnh viện(18+)Chương 83: GhenChương 82: Triền miên(18+)Chương 84: Bí mậtChương 85: Đồng ý với mẹ của anhChương 86: Cơm tốiChương 93: Đêm nay(18+)Chương 92: Nước mắt ủy khuấtChương 89: Thiệp mờiChương 90: Đính hônChương 91: Vạch trầnChương 88: Tin tức lan nhanhChương 87: Mãnh liệt(18+)Chương 94: Diệp ThầnChương 95: BệnhChương 96: Trở về nhàChương 97: Buổi sáng(18+)Chương 102: Hóa raChương 100: Nhiều thời gian sao?Chương 101: Tai nạnChương 98: Đe dọaChương 104: Đêm(18+)Chương 103: Trịnh Ly hẹn cô làm gì?Chương 99: Biết sự thậtChương 105: Quyết địnhChương 107: Ngọt ngàoChương 108: Bà Doãn đồng ýChương 109: Canh mướp đắngChương 112: Qua cơn nguy kịchChương 111: Máu Rh âmChương 113: Vẫn chưa tỉnh lạiChương 115: Tuyết Liên biết chuyện?Chương 116: Buổi họp báoChương 114: Xuất việnChương 118: Anh đến bệnh việnChương 117: Tiểu Khiết bị sốtChương 121: Anh sắp sang Mỹ định cư sao?Chương 120: Đàn tiểu thư chuyển nhà rồi?Chương 106: Bùa bình anChương 119: Phản bộiChương 125: Là vì hạnh phúc của đời emChương 122: Anh điChương 124: Tiểu Khiết biết chuyệnChương 123: Tiểu Khiết đau khổChương 126: Phẫu thuậtChương 128: Hành chết anhChương 129: Trở lại thời kì xử nữChương 127: Giấu Tiểu Khiết.Chương 133: Chuẩn bị kế hoạchChương 130: Cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ôngChương 131: Chú đẹp trai là quái vậtChương 110: Tiểu Khiết bị tai nạn rồiChương 134: Buổi cầu hônChương 132: Quay lại công tyChương 135: Ngày kết hônChương 136: Đêm tân hôn(Giản Tử Hạo và Tuyết Liên)Chương 137: Đêm tân hôn(Ngô Đồng - Hạ Tử Lộ)Chương 138: Đêm tân hôn(Trần Gia Kiệt - Đàn Tiểu Khiết)Chương 139: Em sợ(18+)Chương 143: Ngoại truyện: Trịnh Ly và Diệp ThầnChương 144: Ngoại truyện: Vợ chồng nhà Tiểu KiệtChương 140: Tử Lộ mang thaiChương 141: Hồi kếtChương 142: Ngoại truyện: Trần Cẩm Dương và Trần Khả Doanh