Chiến Lang Ở Rể - Lê Văn Vân

Chương 32: Đầu bếp tính tình kì quái


Trước Sau

Trong con ngõ, mấy cái bàn gỗ được kê trên mặt đất, có bốn người đang quây quanh bàn.

Đó là Đỗ Tịch Tịch, Diệp Mộng, Vưu Tường và một cô gái ăn mặc rất già dặn.

Đỗ Tịch Tịch nhìn thấy Trần Hiểu Nguyệt thì kinh ngạc nói:

“Sao cô lại ở cùng một chỗ với Lê Văn Vân?”

Trần Hiểu Nguyệt cười cười nói:

“Anh ấy đến quán cyber coffee của tôi, thuận tiện giúp tôi giải quyết chút phiền phức, nên tôi muốn mời anh ấy đến chỗ thầy Từ ăn cơm. Mong thầy Từ có thể nấu cho chúng tôi ăn một bữa!”

Nói xong, cô nhìn vào bên trong rồi hỏi: “Thầy Từ đâu rồi?”

“Mới nãy đã báo cho học trò của ông ấy rồi. Thầy Từ vẫn đang ngủ, chắc bây giờ cũng dậy rồi.” Đỗ Tịch Tịch nói.

Lê Văn Vân bật cười rồi nói: “Bây giờ chỗ này cũng chỉ có mấy người chúng ta, hẳn là sắp được ăn rồi.”

“Cũng chưa chắc đâu.” Trần Hiểu Nguyệt thở dài nói:

“Thầy Từ có muốn xuống bếp hay không, còn phải xem ông ấy có thấy chúng ta vừa mắt hay không. Nếu như vừa mắt, ông ấy mới nấu, nếu không thì ông ấy sẽ không làm. Hơn nữa, có thể lần này ông ấy thấy anh thuận mắt nhưng lần sau thì chưa chắc đã thế.”

“Tính cách gàn dở quá đấy.” Lê Văn Vân không nói gì, âm thầm nói trong lòng: “Mẹ kiếp, thấy tính tình còn gàn dở hơn đám ông bà già Người Gác Đêm kia.”

Vưu Tường ngồi bên cạnh bĩu môi nói: “Chẳng phải chỉ là một đầu bếp thôi sao, chỉ cần đưa tiền đủ nhiều, tôi không tin ông ta không làm!”

Anh ta vừa nói xong, sắc mắt mọi người đều thay đổi, Đỗ Tịch Tịch vội vàng nói:

“Anh Vưu Tường đừng nói như vậy mà, thầy Từ không phải loại người hám tiền của đâu, hơn nữa ông ấy cũng không thiếu tiền…”

Vưu Tường cười nhạo, nhưng mà anh ta vẫn nể mặt Đỗ Tịch Tịch nên không nói tiếp nữa.

“Vốn dĩ nghe Tịch Tịch nói hôm nay đưa mấy người bạn đến chỗ tôi ăn cơm, tôi còn định chuẩn bị cho mấy người một bữa thịnh soạn.” Đúng lúc này, một giọng nói hào sảng vang lên.

Ngay sau đó, một ông già tóc hoa râm nhưng gương mặt hồng nhuận đi ra từ một căn phòng nhỏ bên cạnh.

Ông ấy mặc một bộ quần áo đầu bếp màu trắng, đi bên cạnh còn có người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi, tuy rằng ở trong ngõ như vậy, nhưng quần áo đầu bếp của ông lại tương đối sạch sẽ, trắng tinh không tì vết.

Sắc mặt Đỗ Tịch Tịch hơi đổi, cô vội vàng cười nói: “Ông ơi, anh bạn này của cháu không hiểu quy tắc của ông, ông cũng đừng tính toán với anh ấy!”

Thầy Từ nhìn thoáng qua Vưu Tường, nói với giọng điệu hờ hững: “Quán tôi hôm nay không mở, mời các vị về cho!”

“Năm mươi nghìn!”

Đúng lúc này, Vưu Tường giơ năm ngón tay ra, thản nhiên nói: “Ông nấu cho tôi bữa này, tôi cho ông năm mươi nghìn.”

Thầy Từ đột nhiên quay đầu nhìn anh ta.

Vưu Tường lộ ra vẻ châm chọc, thấy thầy Từ tức giận lại nói: “Một trăm nghìn!”

“Thằng ngu ngốc này!” Lê Văn Vân ngồi bên cạnh không nhịn được âm thầm mắng trong lòng một câu.

Vưu Tường là con nhà giàu, cảm thấy trên thế giới này, không có ai là không tham tiền, tiền có thể đối phó hết tất thảy mọi việc, chỉ là anh đưa có đủ hay không thôi.

Hai người Đỗ Tịch Tịch và Trần Hiểu Nguyệt cau mày.

Nghe được câu nói của Vưu Tường, cả người thầy Từ phát run.

“Hai trăm nghìn!” Vưu Tường tiếp tục tăng giá.

Đồng thời anh ta cũng khiêu khích nhìn về phía Lê Văn Vân, giống như muốn nói rằng: “Anh có thể đưa được nhiều tiền như vậy không?”

“Đúng là miệng còn hôi sữa, khinh người quá đáng!” Thầy Từ đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, đi thẳng về phòng bên.

Người đàn ông trung niên vẫn đứng bên cạnh ông ấy thản nhiên nhìn Vưu Tường rồi nói:

“Thầy tôi đi nghỉ, hôm nay không mở quán, cũng không nấu ăn, mời các vị về cho. Hơn nữa, những người hôm nay, sau này cũng đừng đến quán ăn cơm nữa. Từ hôm nay trở đi, chỗ chúng tôi sẽ không tiếp đãi bất kì ai trong nhóm các vị.”

Nói xong, ông ta nhìn sang Vưu Tường, rồi nói: “Nhóc con, có thể cậu là người có tiền, nhưng trên thế giới này, có rất nhiều chuyện mà tiền không giải quyết được, chúng tôi không dám trêu chọc mấy người có tiền, nhưng chúng tôi có quyền lựa chọn nấu cho ai ăn.”

Mấy người Đỗ Tịch Tịch biến sắc!

Vưu Tường chế giễu nói: “Chẳng phải chỉ là một đầu bếp thôi sao? Không ăn thì không ăn, chúng ta đi thôi, chẳng phải đổi chỗ khác ăn cũng giống nhau sao.”

Đỗ Tịch Tịch và Trần Hiểu Nguyệt đều nhíu mày, Đỗ Tịch Tịch nhìn thoáng qua Vưu Tường, nói: “Anh Vưu Tường, câu này của anh hơi quá đáng rồi đấy.”

Trần Hiểu Nguyệt cũng thở dài một hơi mà nói: “Lê Văn Vân, chúng ta đi thôi, xem ra hôm nay không được may mắn lắm.”

Vưu Tường vẫn giữ nguyên bộ dáng chẳng có gì to tát. Đúng vậy, trong mắt anh ta, một đầu bếp thôi mà, vờ vịt thanh cao trước mặt anh ta làm gì chứ.

“Có lẽ, tôi có cách để thầy Từ nấu cho chúng ta.” Đúng lúc này, Lê Văn Vân đột nhiên nói.

Mấy người còn lại đều nhíu mày nhìn anh.

Vưu Tường cười giễu cợt một tiếng: “Tôi đập hai trăm nghìn mà ông ta còn chẳng chịu làm, anh thì có cái gì đây? Lúc trước anh ở Giang Thành khiêng gạch, chẳng lẽ bây giờ anh nghĩ khiêng mấy khối gạch trong phòng ông ta là được hả?”

Đôi mi thanh tú của Diệp Mộng khẽ nhíu lại, nhìn sang Lê Văn Vân.

Đỗ Tịch Tịch vội vàng nói: “Lê Văn Vân, bỏ đi vậy, bây giờ thầy Từ đã gai mắt với chúng ta rồi, anh đừng làm mọi thứ rối thêm nữa, có được không?”

“Dù sao thì bọn họ cũng đã nói rằng sau này không bao giờ tiếp đãi mấy người các cô nữa, kết quả tệ nhất cũng chỉ đến thế là cùng.” Lê Văn Vân tủm tỉm cười nói: “Đúng rồi, vừa nãy tôi thấy tay phải của thầy Từ cứ run mãi,, có phải hồi còn trẻ bị thương gì không?”

Người đàn ông trung niên đứng cạnh cửa nghe thấy lời nói của Lê Văn Vân thì lông mày nhíu lại.

Đỗ Tịch Tịch thở dài một tiếng nói: “Ừ, lúc trước thầy từ làm đầu bếp chính trong một quán ăn Trung Quốc ở Michelin, sau này quen với bố tôi, rồi hai người trở thành anh em kết nghĩa, sau đó bố tôi mời ông ấy vào khách sạn Vạn Hào làm việc…”

Khách sạn Vạn Hào là một trong những sản nghiệp trong nhà Đỗ Tịch Tịch.

“Sau khi đến khách sạn, với khả năng làm bếp của ông ấy, sản nghiệp nhà chúng tôi ngày một phát triển, hoàn toàn không có đối thủ cạnh tranh. Cũng là lúc ấy, sản nghiệp ngành ăn uống của nhà Trịnh Hòa bị tác động nên bọn họ sẵn sàng chi rất nhiều tiền để cướp được thầy Từ về tay…”

Đỗ Tịch Tịch nói đến đây thì cười khổ một tiếng: “Đương nhiên là thầy Từ không chịu. Sau này tay phải của ông ấy bị thương, cuối cùng không cầm được dao nữa… ông ấy nản lòng thoái chí, lui về ở ẩn, thi thoảng ở ngõ nhỏ này nấu ăn…”

Lông mày Lê Văn Vân hơi gợi lên.

“Ông ta đã không cầm được dao, hẳn là cũng không nhấc nổi nồi.” Vưu Tường khinh miệt nói: “Anh chẳng tin ông ta có thể nấu được món gì ngon.”

Đỗ Tịch Tịch nhíu mày nói: “Hiện giờ, tất cả nguyên liệu những món ăn ở đây đều do thầy Từ tự mình phối hợp và chế ra, sau đó đầu bếp Tần sẽ đến làm, đầu bếp Tần Hoa là học trò giỏi nhất của thầy Từ…”

Dứt lời, cô ấy liếc nhìn về người đàn ông trung niên đang đứng ở cửa.

Người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

Vưu Tường nhìn thoáng qua ông ấy một cái, sau đó cười như không cười nhìn Lê Văn Vân và nói: “Không phải anh nói có cách để chúng ta được ăn cơm sao? Anh hỏi một câu như thế này chẳng khác nào xé vết sẹo của người ta ra.”

Lê Văn Vân không để ý đến anh ta, anh tiến lên một bước đến trước mặt người đàn ông trung niên, đủ gần để hai người có thể nghe thấy lời anh nói:

“Tay phải của thầy Từ bình thường vẫn ổn phải không, chỉ là không thể dùng sức được, càng dùng sức càng không được.”

Tần Hoa nhìn Lê Văn Vân rồi hỏi ngược lại: “Nếu vậy thì đã sao?”

“Ông có thể vào nói với thầy Từ rằng, tôi có cách giúp ông ấy có thể cầm dao trở lại. Không chỉ cầm mà chặt chém khắp nơi cũng không vấn đề gì.” Lê Văn Vân tủm tỉm nói.

Phản ứng đầu tiên của Tần Hoa là ngẩn ra, sau đó nở một nụ cười rất lạnh, nói: “Sau khi thầy Từ bị thương, chúng tôi đã tìm đến tất cả các bệnh viện lớn nhỏ ở trong nước, cũng tìm đến nhiều danh y giấu mình. Tất cả bọn họ đều không có cách nào để chữa trị, có nghe được một phương pháp có khả năng hồi phục, nhưng cách chữa này quá mơ hồ, vốn không…”

“Quỷ môn mười ba châm.” Lê Văn Vân bình tĩnh mở miệng.

Nghe thấy câu này, đồng tử Tần Hoa co rút lại. Nhìn về phía Lê Văn Vân rồi hỏi: “Làm sao cậu biết?”

“Trường hợp của ông ấy, là do kinh mạch bị thương tổn, mà về việc chữa trị vấn đề này, đương nhiên thứ ấy là thứ thần kỳ nhất.” Lê Văn Vân thấp giọng nói.

Sắc mặt Tần Hoa không biểu hiện gì, ông nhìn Lê Văn Vân rồi nói: “Anh có thể làm được à?”

“Tất nhiên là tôi không biết rồi, nhưng mà tôi quen một người biết. Hơn nữa còn chắc chắn mười phần, có thể chữa khỏi cho ông ấy.” Lê Văn Vân tủm tỉm đáp lại.


Chương 32: Đầu bếp tính tình kì quái
Danh sách chương
Chương 1: Ly hônChương 2: Thẻ kim cươngChương 3: Con số dài không tưởngChương 4: Chị emChương 5: Nhớ kỹ lời cô nóiChương 6: Anh bị đuổi việc rồiChương 7: Bác sĩ xinh đẹpChương 8: Khôi phục ký ứcChương 9: Cậu! CÚT ĐI!Chương 10: Gặp anh là thấy xui xẻoChương 11: Nguyễn Thị Lệ khiếp sợChương 12: Oan gia ngõ hẹpChương 13: Người giàu nhất Giang ThànhChương 14: Tâm tư nhỏ của Đỗ Tịch TịchChương 15: Uy hiếpChương 16: Công ty của bọn cháu đổi chủChương 17: Không thể nàoChương 18: Lê Văn Vân ra tayChương 19: Kế hoạch của Phạm Nhược TuyếtChương 21: Hiện trường tỏ tìnhChương 20: Phẫn nộChương 23: Chuyện cũChương 24: Đuổi ra ngoàiChương 22: Hoa Hồng ĐỏChương 25: Gặp lại Diệp MộngChương 26: Quỳ xuống nói chuyệnChương 27: Tàn nhẫnChương 28: Chia tayChương 29: Chuyện này tôi quyết định rồi!Chương 30: Chúng ta… đánh không lại!Chương 31: Âm hồn bất tánChương 32: Đầu bếp tính tình kì quáiChương 34: Vợ cũ hối hậnChương 33: Cô ấy là bác sĩ giỏi nhất trên thế giới nàyChương 36: Chia tayChương 37: Người nối nghiệp?Chương 35: Vợ trước lại khócChương 38: Xem thường người khácChương 40: Thực lực khủng khiếpChương 39: Âm mưu hiện lênChương 41: Người đàn ông đáng sợChương 43: Rất hài lòng với cậuChương 42: Khiêm tốnChương 45: Bị hốChương 44: Nghĩ cách mang thai đứa con của anhChương 46: Vạch trầnChương 48: Phá sảnChương 47: Dì ơi, cháu không muốn nỗ lực nữaChương 49: Quà sinh nhậtChương 50: Vòng ngọcChương 51: Vu oanChương 52: Rượu ngon đắt đỏChương 53: Hình như tôi đã gặp anh ta ở đâu rồiChương 54: Theo dõiChương 55: Sát thủ lại đến rồiChương 56: Kẻ thù tìm đến cửaChương 57: Xin lỗi anh ta?Chương 58: Gả con gáiChương 59: Vợ cũ tìm đến cửaChương 60: Rốt cuộc thì cậu ta là nhân vật ghê gớm đến mức nào?Chương 61: Về quê cũChương 64: Cô không xứng với người anh em của tôiChương 62: Anh em gặp phiền phứcChương 63: Đề nghị chia tayChương 66: Hiểu lầmChương 65: Bạn học cũChương 67: Anh đang uy hiếp tôi à?Chương 69: Bạn họcChương 68: Gặp gỡ hoa khôi của lớpChương 70: Lương một năm là năm triệuChương 71: Cút giùm tôi có được không vậy?Chương 72: Cô gái nằm trên lưng Lê Văn VânChương 73: Tin tức về số 2Chương 74: Họp lớpChương 75: “Người tốt” Vưu ChíChương 76: Ngày mai đến tập đoàn Hãn Vũ làm việcChương 77: Chúng ta nói chuyện riêng chút đi!Chương 78: Em tin anhChương 79: Đối chọi gay gắtChương 80: Tai bay vạ gióChương 81: Hoa Hồng Đỏ mang tin tức đếnChương 82: Lướt qua nhauChương 83: Sao lại là cô ta?Chương 84: Không tìm đường chết sẽ không phải chếtChương 85: Không biết điềuChương 86: Anh là chủ của Tập đoàn Hãn Vũ sao?Chương 87: Đồ CỦA TÔI RƠI TRONG SÂN NHÀ CÁC NGƯỜIChương 88: Thằng ngốc, tôi và anh ta là cùng một giuộcChương 89: Người Gác Đêm Số Mười BaChương 90: Cách tốt nhất để đối phó với kẻ vô lạiChương 91: Tôi cảm thấy chúng ta rất có duyênChương 92: Một ngày đau khổ của Tôn HúcChương 93: Một ngày đau khổ của Tôn Húc (2)Chương 94: Tôi có tính nóng nảy khi rời giườngChương 95: Có lẽ tôi có thể giúp đỡChương 96: Căn cứ tạm thời của Người Gác ĐêmChương 97: Nhất định là chuyện tốt do Lê Văn Vân làm (Bổ sung thêm)Chương 98: Không phải ngay cả một chút tiền này anh cũng không bỏ ra nổi đấy chứChương 99: Nỗi khổ không nói nên lờiChương 100: Cậu đang ghen tịChương 101: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi độngChương 102: Vu oanChương 103: Tặng một căn nhàChương 104: Ngả bàiChương 105: Tìm việc choChương 106: Đặng Hân Hân gặp chuyện không hayChương 107: Ai dám động!Chương 108: Tôi là… Số Không!Chương 109: Tôi có thể tìm được anh ấyChương 110: Người nhà họ Lê đếnChương 111: Uy hiếpChương 112: Cuối cùng cũng gặp lạiChương 113: Ăn hàng!Chương 114: Mời bọn họ ra ngoàiChương 116: Nhà họ Lê mờiChương 117: Tôi không chấp nhận đề nghị của ôngChương 115: Hoặc là xin lỗi, hoặc là cút ra ngoàiChương 118: Thẻ hội viên hắc kimChương 119: Thêm wechat điChương 120: Anh giơ thẻ thử xem?Chương 121: Anh muốn tặng tôi?Chương 122: Chất lượng của cây gậy bóng chày này kém quáChương 123: Mẹ, con có bạn gái rồiChương 124: Xem mắtChương 125: Cặp song sinh xinh đẹpChương 126: Ai có thể chịu nổi chứ?Chương 127: Anh không biết anh ta là ai saoChương 128: Tôi muốn nhà họ Lê xong đờiChương 129: Căn cứ Người Gác ĐêmChương 130: Nói đến đây thôiChương 131: Anh có nổi một vạn tệ không?Chương 132: Ra tay với nhà họ Lê điChương 133: Kẻ phản bội của Người Gác ĐêmChương 134: Tình cờ gặp mặtChương 135: Cô đang giấu tôi điều gì đóChương 136: Đúng, chỉ dựa vào tôiChương 137: Điện thoại reo không ngừngChương 138: Cô em xã hội đen, cô đừng quá đángChương 139: Sự ngạc nhiên của Trần PhiChương 140: Tôi là “ẩn giả”Chương 141: Còn hai ngày nữa!Chương 142: Đưa Đỗ Tịch Tịch về nhàChương 143: Vì Sao Sa MạcChương 144: Đêm trước bữa tiệc của nhà họ LêChương 145: Gia nô ba họChương 146: Mấy người không đủ tư cách ngồi ở đâyChương 147: Đại hội tổng kết cuối năm bắt đầuChương 149: Ông đang sợ à?Chương 150: Chân tướng rõ ràngChương 148: Có thể đưa vào rồiChương 151: Chỉ sợ Lê Văn Vân mới là người chủ đạoChương 152: Giọt nước mắt của số 2Chương 153: Có tôi ở đây, không ai có thể tổn thương côChương 154: Nếu không thể thuyết phục được anh, tôi sẽ tham gia cùng anh!Chương 155: Hẹn với Diệp MộngChương 156: Anh không xứng với cô ấy!Chương 157: Tai nạn xeChương 158: Đồ GIẢ TẠOChương 159: Năm phútChương 160: Anh thật sự làm đượcChương 161: Chai rượuChương 162: Lê Văn Vân, chạy mau!Chương 163: Cảnh cáoChương 164: Tạ Vân sụp đổChương 165: Thay ông nội cậu dạy dỗ cậu một chútChương 166: Lưu Giai sửng sốtChương 167: Người Gác Đêm số bốnChương 168: Lần nhậm chức sóng gióChương 169: Chuyện nhặt tiền mà không ai làm sao?Chương 170: Đòi nợChương 171: Hoàng Tông ThựcChương 172: Bùi Nghênh Tùng sắp xuất hiệnChương 173: Bạn cũ?Chương 174: Phong sát!Chương 175: Cậu có thể vào sao?Chương 176: Mười vũ khí lớn trong buổi đấu giá!Chương 177: Hào khí ngút trờiChương 178: Nguy cơ của Đỗ Tịch TịchChương 179: Huân chương đến trễ ba nămChương 180: Đỗ Tịch Tịch mất tíchChương 181: Chất vấnChương 182: Trở lại Giang Thành lần nữaChương 183: Cái xương kỳ dịChương 185: Quá xui xẻo rồi!Chương 186: Chú giao Tịch Tịch cho cháuChương 184: Tôi đưa cô về nhàChương 187: Phiền phức của Trần VũChương 189: Tặng nhà, tặng cổ phầnChương 188: Người phụ nữ vô liêm sỉChương 190: Bốc xương cốt mười tám đời tổ tông của ông lênChương 191: Gặp lại Vương Giai KỳChương 192: Anh bạn thânChương 193: Anh đang cười nhạo tôiChương 195: Danh sáchChương 196: Tôi đi thử anh ta một chútChương 194: Thử thì thửChương 198: Anh ta là ai?Chương 199: Bốn cậu chủ Yến Kinh tập hợp đầy đủChương 197: Anh là siêu cấpChương 201: Xin lỗi!Chương 202: Kết thúcChương 200: Anh đừng có mà quá đáng!Chương 203: Tiểu đội 11762Chương 204: Ông cụ Hoàng bệnh tình nguy kịchChương 205: Vị bác sĩ giỏi nhất?Chương 206: Linh Môn thập tam châmChương 207: Tình cờ gặp Lưu GiaiChương 208: Quy tắc ngầmChương 209: Hai cuộc điện thoạiChương 210: Lấy lại xươngChương 211: Lời mời của Tam GiaChương 212: Giao dịchChương 214: Hai người có thể gọi tôi là... SỐ 0Chương 213: Tôi không hợp việc nàyChương 215: Hình như tôi không thể nào hấp thụ đượcChương 218: Bí mật của xương rồng (2)Chương 216: Tình cờ gặp lại trong lúc đi mua xeChương 217: Bí mật của xương rồng (1)Chương 219: Tôi cho phép cậu ngồi đây chưa?Chương 220: Luận bànChương 221: Giết trong giây látChương 222: Mọi người có mặt đều khiếp sợChương 223: Lời căn dặn của ông cụ LongChương 224: Tiểu đội mới có bốn ngườiChương 225: Lâm Nhã thảm thươngChương 227: Người của gia tộc Demps tớiChương 226: Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnhChương 228: Người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địchChương 229: Thỏa mãn nguyện vọng của các ngườiChương 230: Cho anh một cơ hội cuối cùngChương 231: Tình huống khẩn cấpChương 233: Quá xứng đôiChương 232: Long Nhã Lâm đơn thuầnChương 234: Người có tên, cây có bóngChương 235: Thật là một thanh đao có tốc độ nhanhChương 236: Một điều kiệnChương 237: Tự mình chạy về điChương 238: Bạn “thân” chân chínhChương 239: Long Nhã Lâm đến thăm!Chương 240: Sự cố!Chương 242: Nhớ kỹ cái tên của tôiChương 241: Bọn họ sắp ra tay?Chương 243: Tôi không thích đàn ông yếu kém hơn tôiChương 244: Tình cảnh hết sức căng thẳngChương 246: Chiến đấu đến hơi thở cuối cùngChương 245: Tìm một nơi vắng vẻ rồi chôn sống bọn họChương 247: Lấy một địch haiChương 248: Kết thúcChương 249: Rắc rối của Trần HiChương 250: Lợi ích của quần là áo lượtChương 251: Do ai đánh?Chương 252: Muốn đánh lại?Chương 253: Ngày tháng còn dàiChương 254: Bọn họ đừng hòng một ai chạy thoát!Chương 256: Chia liChương 255: Kết cục của Bùi Nghênh TùngChương 257: Anh ấy là người sẽ bảo vệ tôi cả đờiChương 258: Cảnh cáoChương 259: Cưỡng hôn?Chương 260: Ông chủ Tam Hợp Lâu thần bíChương 261: Gặp lại Đặng Hân HânChương 262: Dựa vào mày mà cũng xứng gặp ngài Minh Sùng ư?Chương 263: Gặp mặtChương 264: Một yêu cầuChương 265: Nhân viên bên ngoài của Hồng NguyệtChương 266: Đàm phánChương 268: Có phải xảy ra vấn đề rồi không?Chương 267: Ai không phải là siêu cấp chứ?Chương 269: Cầu hôn?Chương 270: Lời cảm ơn của nhà họ VươngChương 272: Cảm ơn tổng giám đốc Lam đã chiêu đãi nồng hậuChương 271: Nếu muốn thì có thể có ngay bây giờChương 273: Đáng để ra tayChương 274: Hai yêu cầuChương 275: Hù dọa?Chương 276: Thần bắn tỉaChương 278: Đánh bọn họ phát tiết một trậnChương 279: Lý Đông Dã mờiChương 277: Chừng nào anh rời khỏi Yên KinhChương 281: Giữa đường gặp chuyện bất bìnhChương 282: Long Nhã Lâm bộc lộ tình cảmChương 283: Một mình đi đến nơi hẹnChương 280: Bầu không khí kỳ lạ của nhà họ QuáchChương 284: Hồng Môn YếnChương 285: Phạm Nhược Tuyết bất anChương 286: Đường cùng!Chương 287: Chiến đấu không đường luiChương 288: Nơi đường cùng gặp đường sống, nguy mà không thất bại!Chương 289: Anh ấy... LẠI MẤT TÍCHChương 290: Tôi không phải người xấu!Chương 291: Chú ấy thiếu các người bao nhiêu?Chương 292: Mày muốn trả tiền cho họ à?Chương 293: Đỡ anh dậyChương 294: Hai thanh đao này phải dùng đầu của ông mới có thể đổiChương 295: Tôi là... NGƯỜI GÁC ĐÊMChương 296: Giải thíchChương 297: Tặng thẻ ngân hàngChương 299: Tin tức đến từ khu Tội ÁcChương 298: Đại thọ bốn mươi của Lý VânChương 300: Xung độtChương 301: Tra namChương 302: Trở vềChương 303: Gặp lại đồng độiChương 304: Lời căn dặn của Minh SùngChương 305: Thứ tư trong Thiên Bảng Chương 307: Bị chặn lại Chương 306: Người phụ nữ từng đi xem mắt với Lê Văn VânChương 308: Ngoan ngoan xin lỗi Lê Văn Vân điChương 309: Nổi giận rồiChương 310: Xin lỗi!Chương 311: Không thể khôi phục chân khíChương 312: Để tôi định thần đãChương 313: Liễu Ngọc mất tíchChương 315: Quay trở lại Lâm HảiChương 314: Tư liệu của Doãn Thi ĐanChương 316: Flore DempsChương 317: Ông cảm thấy tôi sẽ bỏ qua cho lão ta ư?Chương 319: Xuất phát đi khu Tội ÁcChương 318: Dặn dòChương 320: Tự sinh tự diệtChương 321: Đến nơiChương 322: Vẫn có người tốtChương 323: Vào ởChương 324: Thứ hai Thiên bảngChương 325: Dạ Lai HươngChương 326: Cuối cùng cũng gặp lạiChương 327: Sẽ không bỏ qua cho cô taChương 328: Giới thiệu công việcChương 329: Anh Đao BaChương 330: Nhập bọnChương 331: Đi làm và tiền tipsChương 332: Thu hoạch một đêmChương 333: Làm người không thể tham quáChương 334: Sống cẩn thận dè dặtChương 335: Phạm Nhược Tuyết ra tayChương 336: Độc Thủ HộiChương 337: Người hâm mộ xinh đẹp của Lê Văn VânChương 338: Cho anh năm ngàn, buổi tối ở bên tôiChương 339: Người thu tiền đếnChương 340: Sóng gió nổi lên Chương 341: Sóng gió nổi lên(2)Chương 342: Anh Đao Ba sụp đổChương 343: Anh ta tên là Lê Văn Vân?Chương 344: Sau này bọn họ sẽ không đến nữaChương 345: Tổ hợp kỳ lạChương 347: Kết thúc trong chớp mắtChương 348: Người phụ nữ váy đenChương 346: Đỉnh cấp, lại là đỉnh cấpChương 349: Rắc rối lại đến?Chương 351: Miêu nữChương 350: Kết thúcChương 353: Nguy cơChương 352: Chuyện xưa của người đàn ông lưu lạcChương 355: Thỉnh cầu của miêu nữChương 354: Đến cuộc hẹnChương 356: Bà có thể đánh cược một vánChương 358: Tin tức của Doãn Thi ĐanChương 359: Mười Hai TrâmChương 360: Cho cô ta thời gian năm phútChương 357: Bọn bịp bợm giang hồChương 361: Mình xong rồiChương 362: Giữ lại vẫn còn tác dụngChương 363: Người phụ nữ làm mất conChương 364: Tình huống tương tựChương 365: Kẻ lang thang tới hỏi thămChương 366: Phương pháp khôi phục chân khíChương 367: Nước ở thành phố này rất sâuChương 369: Vậy thì sao chứChương 371: Bố, cứu con!Chương 370: Anh ta thật sự không nên sốngChương 368: Biến cốChương 372: Bố con nhà họ Lâm khiếp sợ!Chương 373: Đề tài bên trong quán barChương 374: Dùng mạng đi đánh cược một vánChương 375: Đi ăn với bọn tôi một bữa cơm!Chương 376: Anh là con chó của anh ta sao?Chương 377: Một cái tát này, đánh được mấy điểmChương 378: Thời khắc sinh tửChương 379: Tôi sẽ sinh cho anh một thằng nhóc mập mạpChương 380: Hodges bị bắnChương 381: Không chừa đường luiChương 383: Hậu trường sàn đấuChương 382: Ai là người câu cá còn chưa biết được đâuChương 385: Đấu võChương 384: Thu hoạchChương 386: Khiếp sợChương 387: Đã trở lại, tất cả đã trở lạiChương 389: Lão già Lục Khiêm, xuống đây đánh một trận!Chương 388: Lão già Lục Khiêm, xuống đây đánh một trận!Chương 390: Yên Kinh xảy ra chuyệnChương 391: Huyết Sắc LệnhChương 392: Eddie Hodges mờiChương 393: Thật sự bị đuổi rồiChương 395: Tập thể cùng rút khỏiChương 394: Tin tức về đám người Khương VĩChương 396: Lê Văn Vân bị bắt cóc sao?Chương 397: Anh Đao Ba uy vũChương 398: "Nhân Đồ" Đao Ba!Chương 399: Vương bài chân chính của Người Gác ĐêmChương 401: Gặp chuyện bất bìnhChương 403: Đã nghĩ đến việc rời khỏi thành phố này chưa?Chương 402: Rút đao tương trợChương 404: Gió giục mây vầnChương 405: Long cốt tới tayChương 406: Làm bạn trai của "chúng tôi"Chương 400: Khương Vĩ bi thảmChương 407: Quyết định của Doãn NhuChương 409: Trận chiến này, không có đường lui!Chương 408: Để họ có đi không có vềChương 410: Sắp bắt đầu rồiChương 411: Chạm là nổ ngayChương 413: Hodges kinh sợChương 412: Nguỵ siêu cấp! Một đánh bốnChương 415: Giao phía sau lưng cho tôiChương 417: Khu Bắc đổi chủChương 416: Khát vọng sống sót của Bùi Nghênh TùngChương 418: Trao đổiChương 414: Ông cũng xứng nói câu này à?Chương 419: Nhà khoa học điên rồChương 420: Hodges mờiChương 421: Ba ngày sau gặpChương 422: Đây là gả chồng theo chồng?Chương 423: Những người sẵn sàng rời điChương 424: CảngChương 425: Hoa sen màu tímChương 426: Rời điChương 427: Câu chuyện của Doãn NhuChương 429: Giao dịch?Chương 428: Xung độtChương 430: Rắc rối lớnChương 431: Anh đã từng nghe nói về Người Gác Đêm chưa?Chương 433: Người quen cũChương 434: Bị lừa gạt?Chương 435: Không một chút thay đổiChương 436: Đến EuropaChương 432: Đây mới là ác đồ CHÂN CHÍNHChương 437: Cho họ một cơ hộiChương 438: Chỉ có một người giữa tôi và Demps có thể sống sótChương 439: Đoàn tụChương 440: Tạm biệt Hồng Mai QuếChương 441: Đàm phánChương 442: Tôi cũng thích cô ấyChương 443: Lạt mềm buộc chặtChương 444: Con không xứng với cậu ấyChương 445: Tôi hy vọng cậu gia nhập cùng chúng tôi! Chương 446: Cẩn thận Nhan TamChương 447: Còn một tháng nữaChương 449: Xuất phát! Địa điểm thăm dò thứ haiChương 448: Giáo sư của đại học Yên KinhChương 450: Demps, ra nhận cái chết điChương 451: Động thủChương 453: Tử chiếnChương 452: Đánh không đường luiChương 455: Chúng ta đua xem mạng ai lớn hơnChương 454: Nắm bắt thời gianChương 456: Cẩn thận Nhan TamChương 457: Còn một tháng nữaChương 458: Giáo sư của đại học Yên KinhChương 459: Xuất phát! Địa điểm thăm dò thứ haiChương 461: Động thủChương 460: Demps, ra nhận cái chết điChương 462: Đánh không đường luiChương 464: Nắm bắt thời gianChương 465: Chúng ta đua xem mạng ai lớn hơnChương 463: Tử chiếnChương 466: Một chiêu này sẽ phân định thắng bại!Chương 467: Linh trảmChương 469: Kết thúcChương 468: Vị trí thứ ba trong Thiên Bảng, đã chết!Chương 471: Bùi Nghênh Tùng mất tíchChương 470: Kẻ thù của Doãn NhuChương 473: Hình như tôi đã trở thành siêu cấp rồiChương 472: Những thay đổi của Người Gác ĐêmChương 474: Nguy cơ của Lưu Vân PhongChương 475: Một cú điện thoại là có thể quyết địnhChương 476: Nhà họ Đồng biến mấtChương 477: Đại ca, làm một điếu đi!Chương 478: Tin tức của nhà họ ĐồngChương 479: Biệt thự nhà họ ĐồngChương 480: Người nhà họ Đồng đều không phải là hạng người tốt lành gìChương 481: Từ giờ trở đi, ai dám cử động, chết ngayChương 482: Tôi, Lê Văn Vân!Chương 484: Chúng tôi sẽ cho ông một câu trả lời hợp lýChương 483: Giết trong một chiêuChương 485: Trở lại Yên KinhChương 486: Ăn vạChương 487: Bây giờ nhận sai là muộn rồiChương 488: Quà của Từ đại sưChương 489: Trong vòng ba phút, cút ra khỏi nhàChương 490: Chuyện mình làm thì tự đi mà thu dọnChương 491: Hồng Nguyệt tập hợpChương 492: Mấy người đang uy hiếp tôi à?Chương 493: Biến cố của khu Tội ÁcChương 494: Biến cố của khu Tội Ác (2)Chương 495: Lai lịch của khu Tội ÁcChương 496Chương 497: Tập hợpChương 498: Sứ mệnh của Người Gác ĐêmChương 499: Vì mọi thứ đang hô hấpChương 500: Hội nghịChương 501: Xưa nay chưa từng cóChương 502: Đi xaChương 503: Kế hoạch tác chiếnChương 504: Chúng ta là Người Gác Đêm!Chương 505: Ngàn quân xuất phátChương 506: Cậu có sợ chết không?Chương 507: Tôi là vợ chưa cưới của anh ấyChương 508: Bị tính kế rồiChương 509: Tình huống tuyệt vọngChương 510: Bùng nổ, chiến tranh trực diện!Chương 511: Chờ vài ngày nữa, tao sẽ chém chết màyChương 512: Viện binhChương 513: Bạo phát! Tần Tử Cuồng DũngChương 514: Ông đây mới là người gác đêm số khôngChương 515: Tôi ngủ một látChương 516: Hạ màn!Chương 517: Giản Hưng đưa đồ đếnChương 518: Bùi Nghênh Tùng! Chết đi!Chương 519: Giác ngộ?Chương 520: Khiêu khích?Chương 521: Đi thăm dòChương 522: Chọc phải ổ tiêm quỷChương 523: Bị áp chế rồiChương 524: Tôi đã không còn là Người Gác Đêm nChương 525: Lời ủy thác của Trác Nhất MinhChương 526: Tôi cần một lời giải thíchChương 527: Tô NghiênChương 528: Tôi sẽ không để ông lão chếtChương 529: Trận chiến mái vòmChương 530: Đêm trước quyết chiếnChương 531: Vì mọi thứ đang hô hấpChương 533: Liên tục đến chếtChương 534: Bảo vệ một người như vậy, đáng khôngChương 532: Chuẩn bị chếtChương 535: Lê Văn Vân, chúng tôi tới yểm trợ cậu!Chương 536: Ranh giới sống chết!Chương 537: Một nhát đao mở cánh cổng thiên đàn, thế gian lại mất đi một ngườiChương 538: Hội nghị tiến sĩ TChương 539: Rút đao trảmChương 540: Chiến thắng thảm thươngChương 541: Trở vềChương 542: Xin lỗi, tôi đã đến muộnChương 543: Tỉnh lạiChương 544: Lôi Bân gặp rắc rốiChương 545: Ảnh cưới Lý ThuChương 546: Không tiếp đãi người của tập đoàn Hãn VũChương 547: Chúng ta đánh cược đi?Chương 548: Nguyên doChương 549: Thời buổi rối loạnChương 550: Tìm giúp MC đám cướiChương 551: Anh đi được sao?Chương 552: Chúng ta tới đại náo một trận!Chương 553: Hôn lễ của người anh em tốt nhất (1)Chương 554: Hôn lễ của người anh em tốt nhất (2)Chương 555: Hôn lễ của người anh em tốt nhất (3)Chương 556: Phỏng đoán của tiến sĩ TChương 557: Phải tin tưởng khoa họcChương 558: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi độngChương 559: Chờ mong giao thủ với anhChương 560: Độc thủ sau lưngChương 561: Đừng sợ, tôi đưa cô về nhàChương 562: Rốt cuộc cậu là loại người gì?Chương 563: Qua loaChương 564: Nhảy xuống điChương 565: Cho ông ba sự lựa chọnChương 566: Chính là coi thường ôngChương 567: Bán Bộ Viêm HủChương 568: Sẽ có màu tím đếnChương 569: Vị trí thứ hai trong Thiên Bảng! ChếtChương 570: Nhan Tam và Ngô NghiêuChương 571: Vị hoà thượng kỳ lạ (1)Chương 572: Vị hoà thượng kỳ lạ (2)Chương 573: Diễu hành trong thành phốChương 574: Bầu trời của khu Tội Ác đã thay đổiChương 575: Vận mệnhChương 576: Chiêu mộ