“Đây chẳng phải là gia chủ nhà họ Lưu Lưu Hách sao? Sao lại bị người ta ném ra ngoai thế kia?”
“Miệng ông ta còn hộc máu kìa, thảm quá!”
“Ai mà gan lớn thế, dám đánh cả Lưu gia chủ.”
…
Mọi người bàn tán xôn xao, còn Lý Quân thì đã sớm trở vào phòng đóng cửa
lại.
Lưu Hách nằm dưới đất vài phút mới bò dậy nổi, vô tình động vào vết thương khiến miệng lại phun ra một ngụm máu tươi.
Lúc ném ông ta ra, Lý Quân đã tiện tay phong bế tu vi trong người ông ta, cú ngã này không biết đã khiến ông ta gãy bao nhiêu cái xương rồi.
“Gia chủ, ngài không sao chứ?”
Mấy tên thuộc hạ từ bên trong chạy ra, đến trước mặt đỡ lấy Lưu Hách.
Lưu Hách ngoai đầu nhìn căn phòng của Lý Quân, trong mắt lộ vẻ sợ hãi.
Ông ta bực bội gắt lên: “Lão tử bị ngã thành cái dạng này rồi mà bảo không sao à? Đỡ ta về nhà!”
Lưu Hách đi khập khiễng rời khỏi đó.
Cùng lúc đó, tại bộ lạc Vu tộc.
Liệp thủ An Dông đa từ thanh Mạc Không trở về.
Vừa mới về đến bộ lạc, ông ta đã bị Tộc trưởng sai người gọi đến chỗ ở của mình.
“Thuộc hạ bái kiến Tộc trưởng.”
An Đông vội vàng hành lễ.
Lúc này Vu Hàm đang cầm một tách trà, nhấp một ngụm mới mở lời: “An Đông, nghe nói ngươi muốn lôi kéo tên Lý Quân đó nhưng đã bị từ chối.”
Vu Hàm có chút không hài lòng về sự tự ý của An Đông, giọng điệu mang vài phần chất vấn.
An Đông gật đầu: “Vâng, một thiên tài như Lý Quân, nếu có thể gia nhập bộ lạc chúng ta, Vu tộc nhất định sẽ tiến xa hơn. Đáng tiếc là hắn đã từ chối ta.”
“Hơn nữa theo ta được biết, Thanh Vân trưởng lão cũng đã chết dưới tay Lý Quân. Thực lực của người này vô cùng cường đại, Vu tộc chúng ta vạn lần không nên đắc tội hắn.”
“Ta nghĩ về chuyện của Thanh Vân, chúng ta nên chủ động tới tạ lỗi với Lý Quân.”
“Ngươi nói cái gì?”
Nghe An Đông nói vậy, mắt Vu Hàm trợn ngược lên.
Ông ta không ngờ An Đông lại có thể thốt ra những lời như thế.
Người của mình chết dưới tay Lý Quân mà còn phải đi tạ lỗi với hắn, đạo lý gì đây?
“Thực lực của Lý Quan này quả thực nam ngoai dự kiến của ta, nhưng cho dù hắn giết được Thanh Vân thì cũng đâu đến mức phải đi tạ lỗi!”
Vu Hàm chỉ cảm thấy chuyện này thật nực cười, An Đông lại đưa ra một đề nghị ngớ ngẩn như vậy.
Địa vị của bộ lạc Vu tộc trong toàn bộ Chư Thánh Địa chẳng hề kém cạnh nhà họ Tư Không chút nào.
“Lý Quân đã diệt nhà họ Tư Không, hơn nữa còn giết chết một vị Thần giáng lâm xuống Chư Thánh Địa.”
An Đông lại ném ra một quả bom kinh thiên động địa nữa.
Trong phút chốc, biểu cảm của Vu Hàm hoàn toàn đông cứng.
Nhà họ Tư Không vốn là gia tộc Thần sứ mạnh mẽ nhất, ngay cả bộ lạc Vu tộc cũng không dám khẳng định mạnh hơn họ, vậy mà lại bị Lý Quân tiêu diệt.
Và đáng sợ nhất chính là, An Đông nói Lý Quân đã giết chết Thần, đó là Thần Cảnh tầng chín đấy!
"Tộc trưởng nói vậy là có ý gì?"
"Ta vừa nhận được tin, có người từ Tiểu Ngọc Kinh đã giáng lâm xuống Chư Thánh Địa, đó là thiên tài số một trong nghìn năm qua của Tiểu Ngọc Kinh – Tiêu Phong. Hơn nữa, một thiên tài khác của Tiểu Ngọc Kinh là Trương tiểu thư của nhà họ Trương – Trương Chỉ Lan cũng đã đến đây."
"Theo ta biết, Trương Chỉ Lan hiện đang ở thành Mạc Không và ở cùng một quán trọ với Lý Quân."
"Trương Chỉ Lan chính là hồng nhan tri kỷ của Tiêu Phong. Điều này chứng tỏ Lý Quân đã bị Tiêu Phong nhắm tới. Thực lực của Tiêu Phong mạnh mẽ đến mức nào thì không cần ta phải nói thêm nữa chứ? Lý Quân mà gặp Tiêu Phong thì chắc chắn phải chết."