Lão Tử Không Phải Kẻ Ngốc - Diệp Phong (FULL)

Chương 29 Ông lão quá khen rồi


Trước Sau

Diệp Phong chỉ vào một đàn chim nhạn trên bức tranh, nói: “Nhìn đi, những con chim nhạn này có đầu thiếu đuôi, hoặc thiếu một bên cánh, có biết ý nghĩa là gì không?”

“Chuyện này…”

Mọi người không hiểu.

Nhan Văn Cảnh hơi tò mò, đây cũng là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy bức tranh chữ này, không phải quá hiểu về nó.

Nhưng ông ta hiểu về Nghê Toản, cả đời Nghê Toản tự do không gò bó, vẽ tranh mượt mà như nước chảy, không thể vô cớ vẽ ra một tác phẩm thế này.

“Bạn học Lâm Dịch, mọi người nói tôi không hiểu tranh, vậy tôi muốn hỏi cậu, những con chim nhạn này đại diện cho điều gì?”

Diệp Phong hỏi.

“À, cái này…”

Lâm Dịch nghẹn họng, lúc anh ta tìm hiểu về tranh chữ thì chỉ nhìn ra đây là bút tích của Nghê Toản, không để ý đến những con chim nhạn trên bức tranh.

“Không biết đúng không, vậy thì để tôi nói cho cậu nghe.”

Diệp Phong ngừng lại một lúc, nói: “Mọi người đều biết, Nghê Toản là người ở cuối thời Nguyên đầu thời Minh, triều Minh chỉ tồn tại trong chín mươi tám năm, khi Nghê Toản đang ở thời thịnh, thiên hạ khá yên bình, nhưng những năm cuối đời Nghê Toản, thiên hạ lung lay, nghĩa quân nổi dậy khắp nơi.”

“Nghê Toản thân là sĩ tử, cảm thán sông núi sụp đổ, chiến tranh liên miên, làm khổ bách tính thiên hạ, nhưng lại không có một người tài lãnh đạo.”

“Khi đó người có được Giang Nam là quân phiệt Trương Sĩ Thành, em trai Trương Sĩ Tín của Trương Sĩ Thành mời Nghê Toản vẽ tranh, nhưng Nghê Toản coi thường bọn họ, không những từ chối vẽ tranh mà còn xé rách tấm lụa Trương Sĩ Tín gửi tới, còn ném chỗ tiền của ông ta vào hố phân.”

“Vì thế, sau này khi Nghê Toản du ngoạn Thái Hồ, gặp được Trương Sĩ Tín đã bị ông ta đánh cho một trận.”

“Nghê Toản không những coi thường anh em Trương Sĩ Thành, mà còn rất coi thường Minh thái tổ.”

“Cuộc đời của ông ta, không gặp được minh chủ mà ông ta muốn, ông ta cảm thán đời mình, cảm thán bách tính thiên hạ, vì thế mới vẽ ra những con nhạn vừa khiếm khuyết vừa lạc lối trong gió thu này.”

Diệp Phong vừa nói dứt lời, xung quanh chấn động.

Đây còn là cậu Diệp mà bọn họ quen không? Chỗ tri thức này cũng hơi quá rồi đó.

Đến cả Nhan Văn Cảnh cũng phải nhìn bằng con mắt khác, điều Diệp Phong nói hoàn toàn khớp với cuộc đời của Nghê Toản.

“Ai mà không biết bịa chuyện?”

Lâm Phượng Kiều lẩm bẩm.

“Bịa chuyện?”

Diệp Phong bật cười ha ha, chỉ vào câu nói ở góc dưới bên trái bức tranh, nói: “Nhất giang thu thuỷ đạm hàn yên, thuỷ ảnh minh như luyện; nhãn để ly sầu số hành nhạn, lôi thanh thiên.”

“Câu nói này của Nghê Toản, được viết bằng lệ thư của triều Hán.”

“Tham vọng chính trị của Nghê Toản là trục xuất Thát Lỗ, thu phục giang sơn nhà Hán, thứ ông ta muốn là khôi phục vinh quang thời Đại Hán.”

“Cô Lâm Phượng Kiều, cô cảm thấy câu chuyện mà tôi bịa ra như thế nào?”

Diệp Phong cười lạnh một tiếng, Lâm Phượng Kiều bị ép cho không nói được lời nào.

Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía cô ta, Lâm Phượng Kiều chỉ hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.

Đúng là gặp ma rồi, từ khi nào mà Diệp Phong trở thành người có tri thức như vậy?

Đây vốn không phù hợp với tính cách của anh ta!

“Nhất giang thu thuỷ đạm hàn yên, thuỷ ảnh minh như luyện; nhãn để ly sầu số hành nhạn, lôi thanh thiên.”

“Câu nói này, được trích từ ‘Việt điệu – Tiểu đào hồng’ của Nghê Toản.”

“Còn vế trước của câu này, là hậu đình ngọc thụ đương thời điệu, khả liên thương nữ, bất tri vong quốc, xuy hướng tử loan tiêu.”

“Cậu Diệp học thức hơn người, khiến lão già tự nhận không bằng.”

Nhan Văn Cảnh cười lớn một tiếng, bước lên, không ngừng khen ngợi Diệp Phong.

 Những người có mặt, bao gồm cả Nhan Văn Cảnh, đều không thể biết được. 

 Nhưng Diệp Phong thì khác, sở hữu kỹ năng tinh thông tranh chữ, anh biết được toàn bộ những tri thức liên quan đến tranh chữ trong vòng hai ngàn năm. 

 “Bây giờ, còn ai nói tôi làm khó bạn học Lâm Dịch nữa không?” 

 Diệp Phong cười nhìn mọi người, sắc mặt của Lâm Dịch đã trở nên gượng gạo.


Chương 29 Ông lão quá khen rồi
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên thành nhân vật phản diệnChương 2: Nhà họ Bạch của cô không xứng được đầu tư hai trăm triệuChương 3: Cố Vân TươngChương 4: Nhà giàu số một Kim LăngChương 5: Tôi muốn xem ai điên đến vậyChương 7 Cảm thấy gì?Chương 8 Bạch Tô Tô ấm ứcChương 6: Bạn gái của Diệp PhongChương 9 Con đang ở đâu?Chương 10 Kẻ bám đuôi sẽ nhận kết cục gì?Chương 11 Lượng tin tức lớn thậtChương 12 Nhà giàu xổiChương 13 Không có việc gìChương 14 Sân khấu biểu diễn của Trương Trạch HạoChương 15 Các anh không biết tôi hả?Chương 16 Lâm Dịch xuất hiệnChương 17 Năm trăm tệChương 18 Nhan Văn CảnhChương 19 Chảnh cái gì chứ! Chương 20: Trò giỏi thầy tài?Chương 21 Mọi người khen quá lời rồiChương 22 Hôn lễ trong mơChương 23 Xin lỗi thầy ạChương 24 Vận mệnh trắc trở của nam chínhChương 25 Diệp Phong phải tặc lưỡiChương 26 Ông lão này là?Chương 27 Thế nào gọi là làm khó Lâm Dịch cậu!Chương 28 Thu Nhạn Lạc Hà Đồ là cái gì?Chương 29 Ông lão quá khen rồiChương 30 Lâm Dịch suýt bị nước bọt dìm chếtChương 31 Chuyện nàyChương 32 Hệ thốngChương 33 Cứ vậy đi.Chương 34 Cậu nói cái gì!Chương 35 Thể diện của nhà họ TrươngChương 36 Người ủng hộ Diệp PhongChương 37 Chuyện lớn?Chương 38 Chỉ là hận thù cá nhân mà thôiChương 39 Tổng giám đốc LýChương 40  Diệp Phong cau mày nóiChương 41  Nhưng hôm nay có hơi kỳ lạChương 42 Diệp Long Chu bật cườiChương 43 Sao ông lại ở đây?Chương 44 Cô ấy ở hồ Huyền Vũ đúng không?Chương 45 Anh nhìn thấy em hả?