Ngục Long Vô Địch - Giang Thừa Thiên (FULL)

Chương 14: Rắc rối của Thẩm Gia Nghi


Trước Sau

Bỗng nhiên, Giang Thừa Thiên đang đứng giữa đám đông hóa thành một bóng mờ, thân ảnh như quỷ mị biến mất.

Liền sau đo anh bất ngo xuất hiện sau lung đám du côn, hai nắm đấm như pháo nổ nện thẳng ra!

Bốp! Bốp! Bốp!

“Á! Á !… ”

Tiếng xương gãy răng rắc vang lên lẫn trong tiếng kêu thảm.

Chỉ chưa đầy một phút, chín tên lưu manh ngã ngửa ra đất, rên rỉ vì đau đớn.

Giang Thừa Thiên vỗ vỗ tay, quay người nhìn Trương Đại Bưu, khóe môi cong lên đầy khinh bỉ.

“Nhãi con, không ngờ mày biết võ hả?” Trương Đại Bưu chẳng những không sợ, còn dậm chân lấy đà, gầm thét xông thẳng về phía Giang Thừa Thiên!

Trước kia Trương Đại Bưu từng là quán quân giải đấu võ ngầm, một mình chọi hơn chục người vẫn không hề lép vế!

Chỉ thấy quả đấm trái to như bao cát của han lao vút ra, nhắm thẳng vào mặt Giang Thừa Thiên!

Rắc

Nhưng trước khi nắm đấm của Trương Đại Bưu chạm được vào mặt Giang Thừa Thiên, anh đã chộp lấy cổ tay hắn, rồi siết một cái thật mạnh!

“Á!” Trương Đại Bưu gào lên xé ruột xé gan: xương ở nắm tay trái bị Giang Thừa Thiên bóp nát!

“Cut!” Giang Thua Thien tung mot cu đa, than the Trương Đại Bưu như diều đứt dây bắn ngược đi, rơi phịch xuống nền xi măng cách đó bảy tám mét.

Mãi một lúc lâu, Trương Đại Bưu mới khó nhọc bò dậy, mặt cắt không còn giọt máu: “Võ … võ giả! Anh là võ giả!”

Giang Thừa Thiên lau Ngụyt máu trên tay, cười như không cười: “Võ giả? Hê

hê.’

Anh không phải cái gọi là “võ giả”. Theo lời sư phụ anh, dòng phái của bọn anh là tu chân giả chính hiệu! Vừa rồi nếu anh không nương tay, Trương Đại Bưu đã thành xác chết rồi.

Trương Đại Bưu ôm lấy tay trái, tức tối chửi Nghiêm Thông: “Nghiêm Thông, đồ cẩu tạp chủng! Mày dám gọi tao tới đối phó với một võ giả à? Chuyện này tao với mày chưa xong đâu!”

Hắn vội vã lùa đám đàn em gãy tay gãy chân lên xe, trước khi đi còn buông lời đe dọa Giang Thừa Thiên: “Đừng tưởng là võ giả thì ghê gớm. Bang Nam Thắng chúng tôi cũng có võ giả. Mày cứ đợi đấy!”

Dứt lời, mấy chiếc xe van nổ máy, phóng vút đi như chạy thoát thân.

Lúc này, đám người đứng ngoài cửa khách sạn chứng kiến hết thảy đều ngơ ra như phỗng.

Trước đó họ còn nghĩ Giang Thừa Thiên chắc khó toàn mạng.

Thế mà kết cục lại hoàn toàn ngược lại: một mình anh hạ gục cả chục người của Trương Đại Bưu!

Ai nấy trố mắt nhìn Giang Thừa Thiên, như vừa thấy ma.

“Bảo sao ông Châu lại kết bạn với ông ấy, thì ra ông Giang là cao thủ võ thuật!”

“Các người có nhìn rõ anh ấy ra tay thế nào không?”

“Tôi nhìn chẳng kịp gì hết, nhanh đến nỗi chỉ còn bóng mờ!”

Đám đông xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Giang Thừa Thiên vừa khâm phục vừa dè chừng.

Giang Thừa Thiên chẳng bận tâm đến lời họ, quay người nhìn Nghiêm Thông và chị em nhà họ Ngụy.

Nghiêm Thông chạm mắt với Giang Thừa Thiên liền rùng mình hoảng hốt, giọng run rẩy: “Đừng lại gần! T … tao là cậu cả nhà họ Nghiêm đấy. Nếu mày dám động vào tao, nhà họ Nghiêm sẽ không tha cho mày!”

Sắc mặt Giang Thừa Thiên lạnh băng, từng bước áp sát Nghiêm Thông: “Không cho mày một bài học thì mày chẳng nhớ đâu.”

Bốp!

Giang Thừa Thiên tát một cái như trời giáng, hất văng Nghiêm Thông.

Nghiêm Thông thét lên, ngã sấp như chó ăn cứt, rồi “phụt” một cái nhổ ra ba chiếc răng đẫm máu.

“Mày … mày dám đánh tao? N … nhà họ Nghiêm bọn tao nhất định sẽ giết mày!” Nghiêm Thông bò rạp dưới đất, căm hận trừng trừng nhìn Giang Thừa Thiên.

“Hê hê, xem ra mày vẫn chưa nhớ.” Giang Thừa Thiên nheo mắt, nhấc cao chân phải rồi giáng mạnh xuống đầu gối Nghiêm Thông!

“Á-” Nghiêm Thông gào rú như lợn bị chọc tiết, mặt mày tái mét.

“Nhớ cho kỹ: sau này đừng có đụng vào tao, không là tao giết mày đấy.” Giang Thừa Thiên lạnh lùng cúi nhìn Nghiêm Thông, nói xong thì quay lưng rời đi giữa ánh mắt của mọi người.

Hai chị em nhà họ Ngụy run lẩy bẩy từ đầu đến cuối, sợ đến nín thở, chẳng dám ho he.

Đợi đến khi bóng dáng Giang Thừa Thiên khuất hẳn, họ mới mặc sức chửi ầm lên: “Đồ súc sinh họ Giang! Nhà họ Nghiêm tuyệt đối sẽ không tha cho mày! Mày cứ đợi đấy, tao sẽ bắt mày quỳ xuống trước mặt tao mà van xin! Đồ phế vật, đồ nghèo kiết xác!”

Bên kia, ra đến ngã rẽ, Giang Thừa Thiên tiện tay vẫy một chiếc taxi ven đường, trở về Quân Duyệt Đình.

Vừa bước vào sân biệt thự, anh thấy đèn trong nhà sáng choang, rõ là có người ở trong.

Anh đẩy cửa chính, vừa nhìn đã thấy Thẩm Gia Nghi mặc chiếc sơ mi xanh nhạt ngồi trong phòng khách; trên bàn nước đặt một chiếc laptop, cô đang gõ bàn phím liên hồi.

Ánh đèn trắng hắt lên gương mặt Thẩm Gia Nghi, càng tôn thêm những đường nét tinh tế, khiến cô trông đặc biệt cuốn hút.

Nghe tiếng mở cửa, Thẩm Gia Nghi ngẩng đầu: “Anh đi đâu vậy?”

Giang Thừa Thiên gãi đầu giải thích: “Ra ngoài ăn chút thôi. Em còn làm việc à? Khuya thế rồi vẫn chưa nghỉ?”

Thẩm Gia Nghi thở dài, mặt thoáng u sầu: “Gần đây công ty gặp chút rắc rối, biết làm sao được.”

Giang Thừa Thiên ngạc nhiên: “Rắc rối gì vậy?”

Thẩm Gia Nghi bất lực nhún vai: “Nói ra anh cũng chẳng giúp được đâu.”

Giang Thừa Thiên cười hề hề: “Em không nói sao biết tôi không giúp được?”

Vừa nói anh vừa ngồi xuống bên cạnh Thẩm Gia Nghi; mùi nước hoa dịu nhẹ thoang thoảng bên mũi anh.

Thấy Giang Thừa Thiên ngồi sát bên, cả người Thẩm Gia Nghi bỗng căng cứng, theo bản năng nghiêng về phía bên kia, vẻ mặt rõ ràng có chút căng thẳng.

Thấy vậy Giang Thừa Thiên sững một chút, nhưng nghĩ lại liền hiểu.

Dù gì họ mới quen nhau ba ngày; tuy anh đã cứu ông nội của Thẩm Gia Nghi, nhưng về mặt tình cảm thì cả hai vẫn gần như người xa lạ, nên cô phản ứng vậy cũng là điều dễ hiểu.

Thẩm Gia Nghi trấn tĩnh lại, cắn nhẹ môi: “Dù chúng ta sắp đính hôn, nhưng cũng chưa biết sau này có cưới nhau không, nên tôi mong anh có thể … ”

Đôi mày thanh tú của Thẩm Gia Nghi kh chau lại: "Tôi có một công ty tên là Công ty Dược Mỹ Nã, hiện chủ yếu kinh doanh mỹ phẩm và sản phẩm dinh dưỡng. Đối thủ lớn nhất của công ty tôi là Công ty Dược Đế Phù thuộc nhà họ Cao danh giá. Gần đây, Đế Phù vừa tung ra một loại mặt nạ làm đẹp da có hiệu quả làm trắng, xóa nhăn rất tốt, đã gây sốt trên thị trường, người ta tranh nhau mua ầm ầm.

Nhưng vì mặt hàng đó bán quá chạy nên các sản phẩm cùng loại của Công ty Dược Mỹ Nã tụt doanh số mạnh. Vì thế tôi muốn phát triển một sản phẩm mới để cạnh tranh lại với Công ty Dược Đế Phù."

Giang Thừa Thiên hơi ngạc nhiên, không ngo Thẩm Gia Nghi lại điều hành một công ty dược, đúng sở trường của anh.

Thẩm Gia Nghi xoa thái dương, nói tiếp: "Nhưng sản phẩm mới nhất chúng tôi nghiên cứu ra có hiệu quả làm đẹp kém xa hàng của Đế Phù. Vì thế tôi đang tính mua lại một bài thuốc làm đẹp để bào chế một sản phẩm mới có thành phần Đông y."


Chương 14: Rắc rối của Thẩm Gia Nghi
Danh sách chương
Chương 3: Bái kiến Thánh y Giang!Chương 4: Châm Thất Tinh Tạo HóaChương 1: Vừa ra tù đã ly hôn!Chương 2: Thừa Thiên, em sai rồi!Chương 8: Linh Chi ĐườngChương 5: Ngàn người chỉ tríchChương 9: Sớm muộn cũng phải trả giá đắtChương 6: Cha con nhà họ Thẩm đếnChương 7: Chuyện này chốt luôn vậy đi!Chương 10: Chỉ điểm Lục thần yChương 12: Giơ thẻ khách quýChương 13: Trương Đại Bưu hống háchChương 15: Cơn thịnh nộ của Cao Nham LỗiChương 14: Rắc rối của Thẩm Gia NghiChương 17 Ai mà biếtChương 16 Anh ấy điChương 18 Một số ngườiChương 20 Vừa nghe xongChương 11: Ra sức lấy lòngChương 21 Thẩm Gia NghiChương 22 Bên cạnhChương 23 Sao cậu biết mấy chuyện này?Chương 19 Nhà họ TrácChương 24 Cảm ơn Cao thiếu gia!Chương 25 Ông tuyệt đối không choChương 26 Ra tay!Chương 27 Muốn nhìn cảnh suc sinhMuốn nhìn cảnh suc sinhChương 31 Không thể tin nổiChương 29 Bảo vệ Thừa ThiênChương 28 Nhảy khỏi lồng ngựcChương 30 Dạy họ Y thuậtChương 32 Thư kí của tôiChương 33 Phát triển mỹ phẩmChương 34 Hiểu ra nguyên doChương 35 Méo mó biến dạngChương 36 Xuống sảnh tòa nhàChương 37 Không dễ ngờChương 38 Bật dậy chạy trốnChương 39 Vẫn chưa nguôiChương 40 Ngã xuống ghế sofaChương 41 Diện mạo uy nghiêmChương 42 Xin hai vịChương 43 Ông đang ở đâuChương 44 Bên anh tình hình thế nàoChương 45 Nghiên cứu và phát triểnChương 46 Đỏ phừng vì kích độngChương 47 Vội vã quay ngoắt trở lạiChương 48 Ai cho anh tới đâyChương 49 Quát ầm lênChương 50 Tỏ vẻ không tinChương 51 Tiếng bước chân ồn àoChương 53 Không gợn tình cảmChương 52 Hoàn toàn tuyệt vọngChương 57 Không thể chần chừChương 54 Đừng lên quấy rầyChương 59 Như vậy là khá lắmChương 55 Đứng bên cạnh chỉ dầnChương 61 Kèm theo vài tiếngChương 56 Võ thuật là gìChương 58 Giật mình ngơ ngácChương 60 Thấy cảnh ấyChương 62 Khóe môiChương 63 Ngay sau đóChương 64 Ngưu Anh ThầnChương 68 Nghe thếChương 65 Cha cũng không rõChương 66 Ánh đèn trắng dịuChương 67 Nghe vậyChương 72 Vốn dĩChương 69 Cửa xe mởChương 70 Hàn Vệ NguyênChương 71 Không biết lượng sứcChương 74 Đổng Bát CườngChương 75 Cần tôi giúp không?Chương 73 Cậu còn định làm gì?Chương 80 Nữ thư kýChương 76 Ngay sau đóChương 81 Thời gian lặng lẽ trôiChương 79 Trương CônChương 78 Nghe Trình Hạ báo cáoChương 77 Thật sựChương 82 Thẩm Ngọc PhiChương 86 Nghe tiếngChương 84 Vậy mà lúc nàyChương 85 Anh cảm nhận thửChương 83 Thấy nụ cười ấyChương 87 Không ai trả giáChương 88 Lời vừa dứtChương 89 Cô taChương 90 Khóe môi Giang Thừa ThiênChương 93 Tiếng trầm trồ nối tiếp nhauChương 94 Đúng là khó tinChương 91 Chỉ có cay linh chiChương 92 Thế nhưngChương 95 Thấy khuôn mặt sưng vùChương 96 Sắc mặt Hàn Ôn MậuChương 97 Nghe xongChương 99 Cô ta lập tứcChương 98 Nói xong anhChương 101 Chốc lát sauChương 100 Mã Văn ViễnChương 102 Thẩm Gia NghiChương 103 Đúng lúc họ tớiChương 104 Nói vậy thôiChương 105 Anh thu lại kim bạcChương 108 Ngay sau đóChương 107 Thế nhưngChương 109 Giang tiên sinhChương 106 Con gái chúng tôiChương 110 Cô ta bỗng ngừng một nhịpChương 111 Đồng thờiChương 112 Ngay khi đám đóChương 114 Ngay sau đóChương 115 Người đàn ông ấyChương 116 Nghe vậyChương 117 Không có tại sao cảChương 118 Vấn đềChương 119 Anh mỉm cườiChương 113 Sau đóChương 121 Đúng thế!Chương 120 Thư ký Giang?Chương 122 Không sao đâuChương 125 Cô nhìn Tống Kỳ KhảiChương 123 Không cần!Chương 124 Vừa bước vàoChương 127 Cả hai không ngờChương 126 Giang Thừa ThiênChương 128 Khụ khụChương 129 Tào Quang DânChương 130 Trong lòng côChương 131 Quen lăn lộnChương 133 Một người đàn ôngChương 134 Bình thườngChương 132 Chỉ thấy Giang Thừa ThiênChương 135 Ngay khiChương 136 Miễn lễChương 137 Nghe nữ nhân viên giới thiệuChương 138 Mọi lời anh nóiChương 139 Thôi điChương 140 Đứa khốn nào vừa dám đánh bà đây!Chương 141 Lão Thọ!Chương 142 Giang Thừa ThiênChương 144 Những gì ông đang gặpChương 143 Thường ngày ông ta chuyên chăm sócChương 145 Đợi gần nửa tiếng sauChương 146 Chẳng mấy chốcChương 147 Nhưng cô gọi mấy cuộc liềnChương 148 Cùng lúc đóChương 149 Thấy cứng không xongChương 150 Lưu Hồng gật gùChương 151 Hỏi phu nhân của anh điChương 152 Hình Gia XuyênChương 153 Thoắt chốcChương 154 Mặt Hình Gia XuyênChương 155 Sáng sớm nayChương 156 Tên Cao Nham LỗChương 157 Tên Trương kiaChương 158 Ăn xongChương 159 Lúc nàyChương 160 Anh nhất định phảiChương 161 Trong những phút tiếp theoChương 162 Cảnh Giang Thừa ThiênChương 163 Đó chính là tuyệt kỹ sở trườngChương 165 Hắn không ngờChương 164 Không thể nào!Chương 166 Mãi đến lúc nàyChương 167 Khi bóng người ấyChương 168 Lúc nàyChương 169 Mọi ngườiChương 170 Chỉ một loángChương 171 Đúng rồiChương 172 Ban đầuChương 173 Phải biếtChương 174 Thẩm Gia NghiChương 175 Lúc nàyChương 176 Mã Văn ViễnChương 177 Nếu lĩnh hội đượcChương 178 Mọi ngườiChương 179 Dù anh nói vậyChương 180 Đội trưởng Trương!Chương 182 Ba ngườiChương 183 Những kẻ khácChương 184 Ấy vậy màChương 181 Anh này quả có bản lĩnh!Chương 185 Tiếng gió rít vang trờiChương 186 Một tiếng rắc giòn tan!Chương 187 Tôi vô môn vô pháiChương 188 Dương Tùng TuyếtChương 189 Thu Vân ThươngChương 190 Khi nói vậyChương 191 Mười hai cay kimChương 192 Thủ pháp mà Giang Thừa ThiênChương 193 Tình huống gìChương 194 Trước đóChương 195 Nói chuyện thêm một lucChương 196 Gì cơ?Chương 197 Đỗ xe xongChương 198 Ngay sau đóChương 199 Đi đầu là một phụ nữChương 200 Giờ đâyChương 201 Ông chủ hóiChương 202 Chẳng mấy chốcChương 203 Hét một hồiChương 204 Trong mười ngày ấyChương 205 Sảnh lớn bày kín ghế ngồiChương 206 Thư ký GiangChương 207 Cô ta nghi ngờChương 208 Tôi thấy chắc ngoài nhàChương 209 Phải biết rằngChương 210 Quả là sáng suốt!Chương 211 Giờ vì bán hàngChương 212 Lúc này họ đều đã tẩy trangChương 213 Ông không đùa bọn tôi chứ?Chương 214 Khiến ai nấy đều ngán ngẩmChương 215 Cô quay sangChương 216 Ánh mắt Ngụy Sương SươngChương 217 Đã chọn công tyChương 218 Ba người lập tức xúc độngChương 219 Đúng vậyChương 220 Vừa nhìn đã thấyChương 221 Đồ khốn!Chương 222 Chop mắtChương 223 Danh dự của võ giảChương 224 Chớp mắtChương 225 Nghĩ vậyChương 226 Giang tiên sinhChương 227 Thì ra là hắnChương 228 Ngay cảChương 229 Ầm một tiếng!Chương 230 Anh vung tay như chớpChương 231 Nhát kiếm nàyChương 232 Khắp nơiChương 233 Xuất phát!Chương 234 Chuyện gì vậy?Chương 235 Hóa raChương 236 Các ngườiChương 237 Thế là xong rồi à?Chương 238 Tôi đã bảo cứChương 239 Trong thoáng chốcChương 240 Cuối cùngChương 241 Thẩm Gia NghiChương 242 Cả sảnh chết sữngChương 243 Hàng chục cây kim bạcChương 244 Có ai bảo không đâuChương 245 Thẩm Gia NghiChương 246 Chu HuệChương 247 Ngụy Diễm DiễmChương 248 Nghe đám người khóc thanChương 249 Mới vào giờ làmChương 250 Tạm thời chưa hủyChương 251 Thẩm Gia NghiChương 252 Nhưng bày mộtChương 253 Không bao lâuChương 254 Đúng vậyChương 255 Y thuật của Giang tiên sinhChương 256 Lão ta chính làChương 257 Nếu sư phụ ôngChương 258 Chẳng bao lâuChương 259 Thượng Hoài TâyChương 260 Nhưng ngay sau đóChương 261 Sau đó hắn lùi lạiChương 262 Thế là hắn lạiChương 263 Những cây kim nàyChương 264 Còn bát nàyChương 265 Chưa kịp dứt lờiChương 266 Thật ạ?Chương 267 Thấy vậyChương 268 Cô ta vừa nóiChương 269 Vẻ hiểm độcChương 270 Nghe vậyChương 271 Thừa Thiên!Chương 272 Bật máy lên xem điChương 274 Tránh xa tôi ra!Chương 273 Ý em là chị già à?Chương 275 Cùng lúc đóChương 276 Mọi người ngẩng lên nhìnChương 278 Cô hít sâu mấy hơiChương 277 Xung quanh nhiều ngườiChương 279 Anh đỗ xe xongChương 280 Sáng sớm hôm sauChương 281 Vạn Bảo ĐốngChương 282 Nắng rót xuốngChương 283 Chẳng mấy chốcChương 284 Tu vi của anhChương 285 Vậy anh nói thử xemChương 286 Thần y?Chương 287 Thần y Giang!Chương 288 Chưa nói dứt lờiChương 289 Nói rồiChương 290 Tình trạng của Tần Vân KiệtChương 291 Thần y GiangChương 292 Tần Vân Kiệt cũng không khách sáoChương 293 Vậy chờ mà xemChương 294 Tôi nói đấy!Chương 295 Vừa rồi anhChương 296 Vậy cắt khối này trước!Chương 297 Làm nghề cắt đa bao nămChương 298 Vu Nhược HạoChương 299 Chẳng bao lâuChương 300 Anh Tần quả là rộng rãi!Chương 301 Đừng lại gần!Chương 302 Anh nhận lấyChương 303 Con cháu trực hệChương 304 Gia chủ nhà họ VuChương 305 Xe chạy chừng mười phútChương 306 Mau xuống xe!Chương 307 Nhưng ngay khoảnh khắcChương 308 Thế nhưng bàn tayChương 310 Anh ngoảnh đầu nhìnChương 309 Vậy anh có biết aiChương 311 Tức là kẻ tớiChương 312 Anh hầm hầm bật dậyChương 313 Anh liếc quaChương 314 Anh không hề dừng tayChương 315 Còn giờChương 316 Nghe vậyChương 317 Tuy có vài thứ tiếngChương 318 Em quên mang hành lý rồiChương 319 Nói thử xemChương 320 Cái bảng Chí TônChương 321 Được thôiChương 322 Vừa dứt lờiChương 323 Thế thì tốtChương 324 Sáng sớm ngày hôm sauChương 325 Bốn người phụ nữChương 326 Vừa nghe lệnhChương 327 Người phụ nữ trung niênChương 328 Người phụ nữChương 329 Nghe câu nàyChương 330 Người phụ nữ trung niênChương 331 Họ rốt cuộc làChương 332 Quản lý vội cườiChương 333 Vừa ra lệnhChương 334 Thôi khỏiChương 335 Họ biết rõ thực lựcChương 336 Đồ lão đạo!Chương 337 Đệ tử võ quánChương 338 Cùng lúc đóChương 339 Cùng lúc ấyChương 340 Hội trưởng NgưuChương 341 Cái gì?Chương 342 Ngược lạiChương 343 Cảnh tượng ấyChương 344 Rốt cuộc còn thứ gìChương 345 Đám Cao Nham LỗiChương 346 Chung Bội ThanhChương 347 Mãi tới chập tốiChương 348 Anh quay đầu nhìn theoChương 349 Lúc nàyChương 350 Anh định làm gì?Chương 351 Linh Huệ cũng giơ chưởngChương 352 Ông là ai?Chương 353 Chỉ thấy không biết từ khi nàoChương 354 Nhưng cô không tinChương 355 Ngay khi lá phù chạm vàoChương 356 Một tiếng nổ vang trời!Chương 357 Ngồi trên xeChương 358 Vừa bước vàoChương 359 Ý anh là sao?Chương 360 Được thôiChương 361 Người phụ nữ đóChương 362 Cùng lúc ấyChương 363 Hơn nữaChương 364 Một kiếm ấy uyChương 365 Một thương bổ xuốngChương 366 Anh không sao chứ!Chương 367 Quả đúng là quốc sắc thiên hương!Chương 368 Đồ khốnChương 369 Theo sau một tiếngChương 370 Thằng nhóc hỗnChương 371 Không phải đâu!Chương 372 Được thôiChương 373 Khỏi hẳn rồiChương 374 Sau đóChương 375 Căn phòng chìm trong bóng tốiChương 376 Sáng sớm hôm sauChương 377 Cô vội đưa tayChương 378 Dù biệt thự rất rộngChương 379 Ra là làm kinh doanhChương 380 Nghe vậyChương 381 Đúng thếChương 382 Một nhân viên gọiChương 383 Chuẩn bị đồ cho nhanhChương 384 Thiết bị chuẩn bị xong chưa?Chương 385 Anh là nhân viên ở đây à?Chương 386 Vừa nghe vậyChương 387 Ngay sau đóChương 388 Trong khoảnh khắcChương 389 Viện trưởng VươngChương 390 Sau đó bà cúiChương 391 Anh ơiChương 392 Cảm ơn anh ạ!Chương 393 Cũng biết đường vềChương 394 Trên đườngChương 395 Cảm ơn gìChương 396 Khách sáo làm gìChương 397 Sao ông lại làm thế?Chương 398 Bà quay sangChương 399 Hứa Lượng ẢnhChương 400 Nếu không phải anhChương 401 Gọi xongChương 402 Đập nát bét cho tao!Chương 403 Đại thiếu giaChương 404 Trong chốc látChương 405 Cả đám đông im lặngChương 406 Anh lại ngoảnh đầuChương 407 Còn conChương 408 Lại một tiếng vỡ choang!Chương 409 Rắc một cáiChương 410 Thấy vậyChương 411 Cả hai cũng tu luyện võ đạoChương 412 Chẳng lẽ thằng nàyChương 413 Đồ nhóc ranhChương 414 Trần Trường KiềuChương 415 Không thể nào!Chương 416 Ý anh là sao?Chương 417 Tuy vậyChương 418 Cũng có lýChương 419 Cô gái xinh đẹp này là ai vậy?Chương 420 Không saiChương 421 Cây kim lao vútChương 422 Chào anh