Nữ Hoàng Đế Và Thái Giám Giả - Triệu Tuấn Hào (FULL)

Chương 23 Tiểu Triệu Tử!


Trước Sau

Cây cối kết đầy trái, đó là những cái xác bị

dây mây quấn kín treo ngược.

Thi thể bị gặm nhấm lỗ chỗ, máu thịt thối đen, từng con cổ trùng một mắt ngắn nhỏ trắng mềm đang bò qua bò lại.

Dưới tán cây có hai ông lão, trước mặt có đặt một cái giỏ tre, trong giỏ tre đựng đầy lá cây xanh đậm.

“Vật chủ của con thứ 73, chết rồi.”

“Chết thì chết thôi, có mỗi một con thôi mà, thu con 73 về kịp là được”

“Nhưng… Con cổ trùng kia, hình như là bị người khác ép hỏi chết…”

“Thế 73… Chẳng phải cũng chết fôỉ? Thôi, chỉ là 73, không quan trọng gì… Đúng rồi, vật chủ của con thứ 73, là aỉ?”

“Trần Chính Hoa, một tên thái giám”

“Thếthì đúng là… Chà, đáng tiếc, con số 9 trong cơ thể Triệu Trường Nguyên ở Bắc Cảnh không thấy đâu nữa.”

“Hay là để bọn họ tra xem?”

“Thôi, chuyện lớn làm đầu, không nên bại lộ quá nhiều.”

“Cộp!

Triệu Tuấn Hào đóng chặt hộp gỗ, cẩn thận cất cổ trùng Lâu Lan rút ra được từ trong cơ thể Thái giám Đại tổng quản.

Tuy nói đêu là cổ trùng, nhưng Triệu Tuấn Hào có thể cảm nhận được rõ ràng rằng, con cổ trùng này còn yếu hơn hẳn so với con rút ra từ trong cơ thể Triệu đại tướng ở Bắc Cảnh.

Hắn được truyền thừa y thuật của Tam thúc công Triệu Thủ, hơn nữa trò giỏi hơn thầy, thực hiện kỹ thuật gia truyền thái y huyền châm đến độ xuất thần nhập hóa, chỉ là hắn ngày thường lựa chọn ẩn dật, đồng thời cũng không tiện thể hiện, bây giờ vận dụng để phong ấn một con cổ trùng thì cực kỳ trôi chảy.

Hắn cất hộp gỗ, rời khỏi phòng bên.

Đi qua mấy gian phòng, Triệu Tuấn Hào trở lại tiểu viện, Độc Cô Nhã Băng vẫn còn đang suy nghĩ, Thanh Nhi thì ngồi bên cạnh.

“Xong rồi à?”

Thanh Nhi thấy Triệu Tuấn Hào trở về, đôi mắt sáng rỡ, vừa mới lộ vẻ vui mừng thì chợt nhớ ra nương nương ngồi bên cạnh bèn kiềm chế lại.

“ừ.”

“Nương nương tìm ngươi.’

Triệu Tuấn Hào gật đầu, đi đến bên cạnh Độc Cô Hoàng Hậu, hắn đã đoán trước rằng Hoàng Hậu sẽ hỏi, dù sao thì gần đây mình chính là người đàn ông đứng giữa sóng gió hậu cung.

“Nô tài tham kiến nương nương.”

Độc Cô Nhã Băng ngẩng đầu, “Ngồi đi.”

Triệu Tuấn Hào ngồi bên bàn đá, cũng không câu nệ, lựa trái cây trên bàn, chọn quả chuối, thong thả bóc vỏ.

Vẻ ngoài khôi ngô tuấn tú của Triệu Tuấn Hào phản chiếu trong đôi mắt Độc Cô Nhã Băng, nhưng cái vẻ yên tâm thoải mái này lại khiến Độc Cô Nhã Băng thoáng lộ vẻ tức giận:

“Tiểu Triệu tử, vì sao ngươi kiến nghị Hoàng Thượng sủng hạnh Liếu Chiêu nghi?”

ờ… đẹp trai nhưng hơi nghẹn lời, Triệu Tuấn Hào khẽ cắn một miếng chuối, không chút để ý:

“Bẩm nương nương, Hoàng Thượng là thiên tử đương triều, người muốn làm cái gì thì sao một thái giám nho nhỏ như ta có thể can thiệp?”

“Ngươi là nói, là Hoàng Thượng muốn gặp Liêu Mị Nhi?”

“Chắc chắn rồi, Hoàng thượng chỉ là hỏi sức khỏe nàng ta khỏe chưa… Nô tài cũng không thể không nói đúng không.”

Triệu Tuấn Hào tỏ vẻ vô tội.

Độc Cô Nhã Băng khẽ nheo mắt.

Để tránh nàng ta lại trách mình, dù sao thì như Hiên Viên Bình nói, về sau sẽ phải sủng hạnh rất nhiều phi tử hậu cung, Triệu Tuấn Hào quyết định mớm cho Độc Cô Nhã Báng viên thuốc an thần tiếp theo.

“Nương nương, nô tài có lời này muốn nói”

“Nói!”

“Nương nương nghĩ xem có khi nào việc Hoàng thượng không liên tục sủng hạnh nương nương, vấn đề không phải ở nô tài hay Hoàng thượng? Nương nương chẳng lẽ không có một chút vấn đề nào sao?”

Độc Cô Nhã Băng nhìn động tác ăn chuối của Triệu Tuấn Hào, không khỏi nhớ tới dáng vẻ ‘cần cù cày cuốc’ của mình đêm trước, nhoáng cái cả mặt ửng đỏ, lại nghe câu nói cuối cùng của Triệu Tuấn Hào thì đầu óc đặc quánh lại.

“Bổn cung có gì sai?”

Triệu Tuấn Hào khẽ thở dài một hơi.

“Chuyện này thì nô tài cũng không biết, nương nương có thể thử ngẫm lại xem sao.

Có phải là do nương nương muốn nhiều quá, làm Hoàng Thượng mệt mỏi hay chăng?

Có phải lúc chào đón Hoàng Thượng nương nương đã không được nhiệt tình cho lắm?

Đôi mắt đẹp của Độc Cô Nhã Băng sáng bừng lên, nở nụ cười tươi tắn!

“Thanh Nhi, chuẩn bị để bổn cung tắm gội, đêm nay bổn cung sẽ lại đi tìm Hoàng thượng.”

/zVâng nương nương, đêm nay nương nương muốn mặc chiếc yếm nào?”

“Khônq mặc qì hết.”


Chương 23 Tiểu Triệu Tử!
Danh sách chương
Chương 1: Bí mật của Hoàng đếChương 2: Hoàng hậu đếnChương 4: Đại Hạ loạn trong giặc ngoàiChương 3: Ta sẽ ngủ với Hoàng hậuChương 5: Mọi chuyện không ai nói cũng hiểuChương 6: Mưa phùn thấm đềuChương 7 Xong rồi!Chương 8 Liễu ái khanh nói có lýChương 9 Ngươi vất vả rồiChương 10 Lui xuống điChương 12 Làm nhiều thì mang thai thôiChương 11 Đa tạ ta cái gì chứ?Chương 13 Triệu công công nào?Chương 15 Có chuyện như vậy sao?Chương 14 Bằng hữu nể mặt mà thôiChương 16 Triệu công côngChương 17 Chuyện Triệu công công giúp đỡ con gáiChương 18 Kẻ uy hiếp ngươi là ai?Chương 19 Ta đi trướcChương 20 Không đángChương 22 Vì sao lại giết Tam thúc công của ta?Chương 21 Cũng không phải người ngoàiChương 23 Tiểu Triệu Tử!Chương 24 Điện Dưỡng TâmChương 25 Điều kiện là gì?Chương 26 Ngươi cái gì mà ngươiChương 27 Có người nuôi cổChương 28 Thoải mái như vậy cơ à?Chương 30: Người đứng sau Trần Chính HoaChương 29 Ngoại hình thế nào?Chương 31: Kiếm tiềnChương 32: Công chúa cải trang thành nam giớiChương 33 Sau này đừng bất cẩn như thếChương 35 Sứ đoàn nước Bái Nguyệt tới!Chương 34 Tại sao chứ?Chương 36 Liệu ngươi có tới hay không?Chương 37 Một đám xấu xí thì hiểu cái gì?Chương 38 Một đám vô dụngChương 42 Hỗn xược!Chương 41 Ai vậy?Chương 40 Bỗng dưngChương 39 Tìm Triệu công công?