[1]: Bản gốc là ”
“, nói về lòng biết ơn cha mẹ và kinh trọng người lớn tuổi. Có một điển tích về câu nói này:
Cách đây rất lâu, một con dê cái đã sinh ra một con dê con. Dê mẹ rất yêu quý dê con của mình, ban đêm sẽ ngủ bên cạnh con, dùng thân mình sưởi ấm dê con để dê con ngủ ngon giấc. Lúc ăn cỏ vào ban ngày, bao giờ dê mẹ cũng dẫn theo dê con, hai người trở nên không thể tách rời. Khi những con vật khác bắt nạt dê con, dê mẹ sẽ dùng sừng để chống cự và bảo vệ dê con.
Một lần nọ, dê mẹ đang cho dê con ăn, một con gà mái đến và nói: “Dê mẹ, gần đây ngươi gầy đi nhiều. Mọi thứ ngươi ăn đều được dê con hấp thụ. Hãy nhìn ta này, ta không bao giờ quan tâm, cứ để gà con đi ăn uống xung quanh là được.”
Dê mẹ không thích lời gà mái nói, thô lỗ đáp: “Mi nói nhiều, lại hay buôn chuyện, cuối cùng vẫn phải chịu sự trừng phạt là bị vặn cổ, bị đâm thì có ích gì.”
Gà mái giận dữ bỏ chạy, dê con nói: “Con yêu mẹ nhiều lắm, làm sao để con có thể báo đáp ơn của mẹ đã nuôi lớn con đây?”
“Chỉ cần con có lòng hiếu thảo này, mẹ đã vui lòng.”
Nghe xong dê con bật khóc, “quỳ” xuống, bày tỏ rằng thật khó để báo đáp được tình cảm của người mẹ yêu thương. Từ đó trở đi, mỗi lần bú sữa, dê đều quỳ xuống. Nó biết mẹ đã cho nó bú sữa và việc quỳ xuống để bú là biểu hiện lòng biết ơn đối với việc mẹ đã cho nó bú.
Đây là câu chuyện “dê con quỳ bú sữa mẹ”. Loài vật cũng biết ơn cha mẹ và kính trọng người lớn tuổi, nếu được mẹ chăm sóc thì con người cũng nên biết ơn mẹ. (Theo Baidu)