Thời Tống, Xin cho Tôi Một Đứa Con

Chương 31 : Lúc nào ra tay cho em đi xem cùng


Trước Sau

Sắc mặt Thời Minh Quang lạnh hơn vài phần: “Bảo cỏ nói thì nói”.

Tống Thải Vi bị dọa cho hai vai run lên, ấp a ấp úng nói: “Chính là… tôi thấy chị và anh Trạch Phong có chút hiểu lầm, muốn đả thông tư tưởng cho chị, dù gì chị cũng thích anh Trạch Phong như thể…”

Nói đến đây, cô ta VỘI vàng bịt miệng mình lại, quay ra nói với Tống Nhã Đình: “Chị, em đi trước đây!”

Nói xong rồi chạy mất

Để lại Tống Nhã Đình đối diện với gương mặt lạnh như băng của Thời Minh Quang.

Tống Nhã Đình:

Tống Thải Vỉ, tôi đúng ỉà cảm ơn mười tám đời tổ tông nhà cô.

Thời Minh Quang lạnh lùng bật cười, nói: “Lẻn xe”.

Tống Nhã Đình cảm thấy câu nói này của cậu ba không phải là “lên xe” mà là “đi chết”.

Cô cố gắng ép mình bước lên xe, Tang Du khởi động xe, giọng điệu trầm lạnh của Thời Minh Quang vang lên: “Không nỡ bỏ lại vị hôn phu của cô như vậy à?”

Anh nghiêng mắt nhìn Tống Nhã Đình, mang đến cảm giác áp bức nặng nề cho người khác, như thể một giây sau sẽ bộc phát mà xé nát người đó ra thành trăm mảnh: ‘Vì anh ta, thà gánh chịu tiếng xấu, hử?”

Tống Nhã Đình: “Hả?”

Anh đang nói cái gì cơ? Tôi lúc nào vì anh ta mà gánh chịu tiếng xấu hả?

Thời Minh Quang cảm thấy một cơn tức nghẹn trong lồng ngực, lên không lên mà xuống cũng chẳng xuống được, khiến lòng anh bỗng sinh ra cảm giác phá hoại mãnh liệt.

Anh vùng dậy xiết lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Tống Nhã Đình, cô bị đau kêu lên: “Đau!”

Lực trên tay Thời Minh Quang bất giác giảm đi, sâu trong đáy mắt như có một con dã thú hung ác, đang cáu kỉnh muốn giật đứt xiềng xích thoát ra ngoài.

Anh đè thấp giọng hỏi: “Nếu như cậu đây đánh chết anh ta, cô sẽ khóc chứ?”

Tống Nhã Đình: “?”

Nhìn vẻ ngơ ngẩn của cô, Thời Minh Quang lại càng bực bội hơn.

Anh đã xem qua tài liệu về Tô Trạch Phong, điều kiện cũng tạm, nhưng cũng chí có thế, có chổ nào đáng để đồ xấu xí này nhớ thương chứ?

Không có mắt thẩm mỹ!

Gân xanh trên mu bàn tay giật giật, như thể muốn bẻ gãy cố của Tống Nhã Đình.

Thình lình một đôi bàn tay mềm mại nắm chặt lấy tay anh, đôi mắt Tống Nhã Đình sáng long lanh: “Sao em lại phải khóc? Đánh chết anh ta mớl hay! Cậu ba lúc nào anh định ra tay? Em cỏ thế đi theo xem không? Có thể chụp ảnh lưu niệm không?”

Thời Minh Quang:

Tang Du: N7ả

Đà phát triển của câu chuyện hình như không đúng lâm?

Thời Minh Quang nói: “Không phải cô thích anh ta à?”

“Trách em năm đó trẻ người non dạ, là người hay là chó còn không phân biệt được rõ ràng thôi!”

Tống Nhã Đình nói: “Em bây glờ cũng coi như nhìn thấu rồi, Tô Trạch Phong mà so với cậu ba thì chẳng là cái gì cả! Em một lòng một dạ muốn sinh em bé cho cậu ba, sao còn có thế thích anh ta nữa?”

Lời này nghe thôi đã biết là đang nịnh hót, nhưng mà lại rất có tác dụng khi dùng với cậu ba, anh híp híp mắt, nói: “Còn thích cậu ta? Nói như vậy, trước đây cô thực sự thích cậu ta?”

Tống Nhã Đình nghĩ ngợi, nói: “Cũng tạm, không phải chúng em có hứa hôn sao, lúc đó còn nhỏ tuối thì cảm thấy dù gì tương lai cũng sẽ kết hỏn, nẻn theo đuối chơi vậy”.

Nói đến đây, Tống Nhã Đình còn cực kỳ tức giận: “Nhưng anh ta có mắt mà không nhìn thấy vàng khảm ngọc! Em xinh đẹp tuyệt trần thế này! Mà anh ta lại không thích!”

Tang Du nghĩthầm, nếu nhưtôỉ là Tô Trạch Phong, tôi cũng không nhận ra được vàng khảm ngọc này của cô, có lẽ chỉ có khẩu vị của cậu ba kỳ quặc, mới có thế chấp nhận được.

Thời Minh Quang từ từ buông lỏng bàn tay đang bóp cằm của Tống Nhã Đình ra, làn da cô non mềm, cho dù có bôi trát một lớp dày bự phấn, thì khuõn cằm bé nhỏ kia vần hiện lên dấu tay hồng hồng của anh.

Cô xáp lại gần, hưng phấn hỏi: “Cậu ba, anh rốt cuộc định lúc nào ra tay?”

Thời Minh Quang cười lạnh: “Cậu đây cứ không theo như ý nguyện của cô đấy, giữ lại cái mạng chó cho cậu ta”.

Tống Nhã Đình:

Tên đàn ông chó này thật là khó hầu hạ.

Cô bĩu mỏi, tủi thân nói: “Anh mới vừa bóp cằm em đau quá, mau thổi cho người ta đi…”.

Thời Minh Quang:

Tang Du:”?”

Tang Du suýt chút nữa đạp nhầm

chân ga vượt đèn đỏ, anh ta vội vàng điều chính lại tâm thái của mình, liếc mắt nhìn Tống Nhã Đình qua gương chiếu hậu.

Không hố là nữ anh hùng che mặt! Lại dám nól những lời như hổ như sói thế này với cậu ba.

Thời Minh Quang dùng một loại ánh mắt “Cô đang nằm mơ” đế nhìn vào Tống Nhã Đình: “Nếu cô vẫn tiếp tục kéo áo tôi, thì tôi sẽ chặt bộ vuốt của cô đi đấy”.

Tống Nhã Đình:

Tống Nhã Đình rụt tay lại.

Thời Minh Quang nhíu mày, liếc nhìn dấu tay đỏ ửng trên cằm cô: “Đau thật à?”

Mấy cô bé này sao mà non nớt yếu đuối thế, mới xiết có chút xíu mà nghiêm trọng vậy sao?

Tống Nhã Đình chu mỏi nói: “À, đau thật”.

“Cô không đau à?”, Thời Minh Quang nhíu mày, cảm thấy mấy cô bé thật là khó hầu hạ.

Tống Nhã Đình quyết tâm phải buồn nôn chết tên đàn ông chó này, giọng điệu vừa ngọt ngào vừa mềm mỏng: “Cậu ba thối cho người ta một cái là sẽ không đau nữa nè…”.

Gân xanh trên trán Tang Du giật giật, cảm thấy Tống Nhã Đình đang đứng trên bờ vực của cái chết điên cuồng nhảy bungee, nếu như đổi lại người khác, thì đã bị cậu ba băm thành thịt vụn cho chó ăn con mẹ nó rồi.

Thời Minh Quang mặt lạnh nhìn cô diễn trò.


Chương 31 : Lúc nào ra tay cho em đi xem cùng
Danh sách chương
Chương 2: Tôi không điChưng 17: Bắt nạt tôi?Chương 1: Trở thành vật xung hỉChương 10: Ngang ngượcChương 18: Xích míchChương 12: Sờ mông hổ trong truyền thuyếtChương 7: Kế hoạch cướp đoạt tài sảnChương 3: Không cần cho dù chí một phân tiềnChương 16: Kỹ nữ cũng chỉ xứng với chóChương 25: Một tay che trờiChương 33: Mâu thuẫn nên được giải quyếtChương 15: Bị ép làm kiểm điểmChương 28: Kết bạn wechatChương 19: Tôi ghét nhất là loại con trai đánh con gáiChương 13: Đút cho tôi ăn!Chương 36: Ký ức ùa vềChương 32: Lo lẳng cho em à?Chương 6: Muốn đổi ngườiChương 22: Tính nhẩn nại với em rất caoChương 23: Đòi quàChương 37: Cô ta không xứngChương 42: Hay là bán lại cho tôi đi?Chương 38: Sớm chết sớm siêu sinhChương 40: Họp cổ đôngChương 30: Con gái là châu báu ngọc ngàChương 4: Mưu sâu kế hiểmChương 35: Thời Minh Quang điên rồi?Chương 31 : Lúc nào ra tay cho em đi xem cùngChương 44: Tiến vào giới giải trí?Chương 46: Em ngủ với anh!Chương 39: Tống Nhã Đình hóa thân anh hùngChương 50: Cá cượcChương 26: An Tuế TuếChương 43: Công khai trở mặtChương 9: Nhõng nhẽo làm nũngChương 63: Bình luận ác ýChương 70: Bảo vệ cháuChương 52: Đi thử vaiChương 27: Tìm đến xin lỗiChương 67: Quá tuyệt vờiChương 59: Mọi chuyện đều sẽ ổn thôiChương 21 : Cứ để hiểu lầm vậy điChương 73: Trừng phạtChương 72: Khoan dungChương 80: Không đáng chú ýChương 53: Yêu cầu phân đoạnChương 62: Hot searchChương 55: Vua màn ảnh nói giúpChương 5: Diễn trò mưu lợiChương 57: Toàn trường chấn độngChương 78: Bị cắn ngượcChương 51 : Kinh TuyếtChương 77: Có người thầm mến tôi!Chương 79: Thật sự là cô ta!Chương 58: Tài năng di truyềnChương 64: Ăn kẹoChương 68: Quan hệ bất chínhChương 8: Xin được quay lại trường họcChương 75: Chờ chán rồi tính sauChương 56: Cô đã chắc chưa?Chương 45: Nhuộm trắng?Chương 24: Em chờ anhChương 66: Chụp ảnh tạo hìnhChương 76: Bôi thuốcChương 65: Hiện thân của Kinh TuyếtChương 54: Tôi muốn thử vai Kinh TuyếtChương 74: cởi ra, cho gia xem!Chương 69: Hot searchChương 20: Thời Minh Quang?Chương 60: GhenChương 29: Cùng một loại ngườiChương 34: Dùng gia pháp dạy dỗ lạiChương 82: Tung tin đồn bậyChương 84: Làm nũngChương 85: Không làm gì được tôiChương 11: Cáo mượn oai hùmChương 89: Xem biểu hiệnChương 83: Không có sứcChương 47: Quyến rũ nhau?Chương 81: Thích con gáiChương 86: Đùa?Chương 71: Điển hình tìm chếtChương 14: từ "đẹp" đúng không?Chương 87: Cậu đây không có hứng thú với côChương 41: Tình huống bất ngờChương 48: Ngủ chung?Chương 61 : Chống mắt lên xemChương 88: HônChương 49: Chỉ mình anh thấy được vẻ đẹp của cô