Tình Yêu Bắt Nguồn Từ Quan Hệ Cô Trò

Chương 18: Tự Hỏi


Trước Sau

Chap 18: Tự Hỏi

Ngủ được hai ngày thì Trần Thanh mới chịu tỉnh…!Nghe tiếng xì xào xung quanh, nhìn mờ mờ thấy được ba, chị và mẹ…

Ôi sao thấy mẹ mình sao mà cô lại không muốn nhìn thêm nữa.

Xung quanh có ai nữa cô không biết vì đôi mắt cô lại muốn ngủ tiếp nữa rồi…!Chắc tại uống thuốc quá liều!

em vẫn chưa tỉnh sao? Em chỉ là uống thuốc ngủ thôi mà! Đã hai ngày rồi còn gì! Ách Hân nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của người nằm trên giường.

tay em lạnh quá rồi này! Để tôi sưởi ấm cho em nhé! Ách Hân lấy hai tay mình chà sát vào nhau rồi cầm áp vào tay của Trần Thanh.

Bất chợt tay nàng bị tay của người đó chặt lại…

Trần…Trần Thanh?

nhìn cô này.

Đáng yêu quá cơ. Trần Thanh yếu ớt quay sang nhìn Ách Hân cười.

Khoé môi nàng chợt cong lên em.

Tỉnh rồi! Để tôi gọi bác sĩ. Ách Hân vui mừng chạy đi tìm bác sĩ

ừm…!Sức khỏe của bệnh nhân đã hồi phục chỉ cần được chăm sóc kỹ lưỡng một chút, nghỉ ngơi ở đây khoảng ba bốn ngày nữa thì có thể xuất viện,…

cám ơn bác sĩ…

này cô bé! Đừng có làm chuyện ngu ngốc đó nữa, tôi đã trị với bao nhiêu ca giống cô rồi, họ đều có ý định tự vẫn giống như cô vậy.

Đừng có nghĩ tới chuyện đó nữa, thôi tôi đi nhé!

Tôi biết rồi, cám ơn bác sĩ.

Đưa bác sĩ ra ngoài rồi Ách Hân đóng cửa lại xong lại đi đến chỗ Trần Thanh, nàng ngồi xuống ghế nhìn cô.

em đói bụng không? Để tôi đi mua cháo nhé!

không ăn cháo, ngán lắm.

em còn yếu nên không ăn cái gì được ngoài cháo cả, ở đó đi tôi đi mua cho… Ách Hân đứng lên đi ra ngoài…

Khi đi vào, nhìn cảnh tượng trước mặt mà muốn vào làm loạn, không lẽ nàng ghen cơ???

Đó là Trần Thanh cười nói vui vẻ với nữ y tá mông to kia, không để hai người họ có không gian lâu hơn, nàng vừa đi vào cũng là lúc nữ y tá kia đi ra trên tay còn cầm chiếc ghế của nàng…

ơ…!Sao cô ta lại lấy cái ghế đó, lấy gì tôi ngồi đây?

cô ta vào mượn, cô ngồi cùng em cũng được mà… Trần Thanh nhích sang một bên để chừa phần trống cho Ách Hân ngồi xuống.

em ăn đi này… Ách Hân mở nắp hộp ra, Trần Thanh hít hít rồi nuốt nước bọt trở vào, mùi vị nhìn ghê quá làm cô muốn nôn ra rồi!.

Không ăn đâu, em ngán nó tới tận cổ rồi!

em ăn khi nào mà ngán? Em cứ ngủ li bì hai ngày liên tục, có ăn cái gì đâu?

từ lúc em ở nhà anh An thì gia đình anh ấy cứ bắt em ăn cái món này…!Em nhìn mà muốn nôn rồi!

em còn dám nhắc đến chuyện đó.

Đồ ngốc em có biết làm mọi người lo lắng không hả? Ách Hân cốc vào đầu Trần Thanh rõ đau.

au, cô dám đánh bệnh nhân?

sao hả? Tôi đánh em thì đã làm sao?

hừ…!không chơi với cô nữa Trần Thanh nằm xoay lưng lại

Ách Hân nhìn hành động vừa rồi của cô mà bật cười, tại sao đến bây giờ nàng mới nhận ra cái tên kia lại đáng yêu đến thế cơ chứ.

haha, em đừng con nít nữa, ngồi dậy ăn đi. Ách Hân xoay người rồi đỡ cô ngồi dậy.

ăn nào. Ách Hân đưa muỗng cháo trước mặt Trần Thanh, đành nhắm mắt nhắm mũi lại mà há miệng ra ăn

Eo ơi…!Em không ăn nữa đâu. Trần Thanh đẩy hủ cháo trên tay Ách Hân ra.

mau đi, em còn phải uống thuốc nữa.

em uống một lọ thuốc như vậy chưa đủ hay sao mà còn bắt em uống thuốc nữa…

đừng có tào lao, mau ăn nhanh đi.

Ăn gần nửa phần thì thôi không ăn nữa, Ách Hân lấy thuốc và nước đưa cho bệnh nhân trên giường uống, còn nàng phải làm nữ y tá xinh đẹp.

Vừa uống xong thì mọi người đến…

a, Trần Thanh em tỉnh rồi sao? Trần Hoài chạy lại, xoa đầu em mình

đứa em ngốc này, em làm chị lo lắng quá!

em xin lỗi…

con ăn uống gì chưa? ông Trác đi lại

dạ rồi!

mà gia đình bác Huyên đâu rồi ạ?

à, chắc là có công việc, khoảng chiều họ sẽ đến mà!

Trần Hy Châu không đến gần cũng không dám nhìn vào mắt con gái mình, bà đành đi ra ngoài, Lâm An Dư thấy vậy cũng đi theo an ủi bà.

em đừng quá lo lắng mà! Từ từ nó sẽ tha thứ và chấp nhận chúng ta thôi.

làm sao được, nó sốc đến nổi tự vẫn như thế mà!

không sao không sao… Lâm An Dư ôm bà vào lòng an ủi.

_________

Cũng đã trễ nên mọi người lần lượt ra về, Ách Hân đòi ở lại chăm sóc cho Trần Thanh nhưng mọi người không đồng ý nên đành ra về, tối sẽ tới lượt nàng vậy.

Mọi người nghĩ cô giáo này thương học trò quá mức, chấp nhận xin nghỉ việc mấy ngày mà đến trông nôm, chăm sóc học trò mình, khuyên lắm nàng mới chịu đi dạy.

Căn phòng giờ chỉ còn lại hai người là Trần Thanh và chị mình- Trần Hoài

chị à!!

hửm? Trần Hoài đang gọt trái cây nhưng cũng chịu khó quay sang nhìn gương mặt của em mình, Trần Thanh nhìn ra phía cửa sổ nói.

nếu như lúc đó gia đình bác Huyên không kịp đưa em đến bệnh viện thì bây giờ em ra sao rồi nhỉ? Trần Thanh chuyển hướng nhìn sang chị mình

cái đứa em điên này, có tin chị cho em ăn dao không hả? Nếu như em muốn thì chị sẽ tiễn em sớm. Trần Hoài bực nhọc đưa con dao lên.

xì…!Tới lúc đó chị đừng có mà khóc, với lại…

gì? Trần Hoài tiếp tục gọt trái cây

làm sao em nỡ bỏ chị mà đi được chứ…!Chị nghĩ xem…!Em còn chưa dự lễ kết hôn của chị mà…

còn nói sao? Không phải vì cô làm gián đoạn buổi lễ này à?…

haha…!Vậy sao? Em không biết luôn đó…

____

nè, chị về nhé! Lát nữa mẹ hoặc Ách Hân sẽ đến ở với em… Trần Hoài xếp đồ đạc bẩn của Trần Thanh đem về.

chị nói với mọi người không cần ai ở lại đâu, em ngủ một mình được mà!

cái con bé này…!không được, tất nhiên phải có người ở lại với em rồi! Đừng có bướng nữa, chị về đây…

vâng, chị về cẩn thận.

Trần Thanh lấy hai tay làm gối gác lên đầu rồi nhìn ra cửa sổ, trời mưa…

Bỗng nhớ lại chuyện cũ, vẫn chưa thể suy ra được con người kia là đang nghĩ gì trong đầu…

say? Đó là tình cảm nhất thời, em đừng tiếp tục nữa, dừng lại khi tình cảm đó chưa quá lớn.

mau dậy để nói yêu tôi một lần nữa đi.

Không phải em khi say tỏ tình với tôi sao? Bây giờ em cũng đang say đấy, mau dậy đi, tôi muốn nghe em nói yêu tôi một lần nữa để chấp nhận tình cảm của em…

tôi cũng yêu em…

cô ấy nói mình đang say ư? Say ngủ?aaa

Thật tình…  Không biết cô ấy nghĩ gì nữa

Tại cô không biết đó thôi, tuy là em ngủ nhưng vẫn nghe hết những gì mọi người nói với em, kể cả Ách Hân cô nữa…

Nói thật chứ…!Em biết cô đã thay đổi tình cảm của mình rồi nhưng…!Em nghĩ rằng…

Cô nói thật đúng, không nên tiếp tục tình cảm này vì…!Nó có thể làm gián đoạn nghề nghiệp cô, còn tương lai hai chúng ta sẽ không có kết quả khi thuộc về nhau…

Em tự hỏi rằng  …

Biết bao nhiêu người đã đối mặt với dư luận, tình yêu cùng giới chắc sẽ không thể tồn tại dài lâu dài được…

tại sao ông trời lại không thể tạo cho con người tự mình tìm ra lối sống riêng?

Luôn bị gàn buộc bởi cái xã hội này

Thật sự sao sống nổi đây…

Ai ai cũng nên có một niềm hạnh phúc riêng mà, tại sao họ không thể giữ lấy chứ!

Thật là đáng thương…


Chương 18: Tự Hỏi
Danh sách chương
☑ Chương 1: Ngày Cuối Năm 1Chương 2: Ngày Cuối Năm 2Chương 3: Bạn Của Chị GáiChương 4: Gia Đình Của Anh RểChương 5: Nhà Vệ Sinh Có Biến 1Chương 6: Nhà Vệ Sinh Có Biến 2Chương 7: Mẹ Về Ủa Mà Ai ĐâyChương 8: Sao Chị Khóc VậyChương 9: Máy Game Của TôiChương 10: Cảnh Trước MắtChương 11: Lời Tâm Tư Của Kiều Mỹ DuyênChương 12: Lời Tỏ TìnhChương 13: Ba VềChương 14: Không Thể Nói Trực Tiếp ĐượcChương 15: Cảnh Tượng Trước MắtChương 16: Bỏ NhàChương 17: Tự TửChương 18: Tự HỏiChương 19: Đối ThoạiChương 20: Dự TiệcChương 21: Lễ Cưới - Ngày ThiChương 22: Bữa Ăn Ngon MiệngChương 23: Thời Gian Ôn Thi Tốt NghiệpChương 24: Mất NgủChương 25: Giống Nhau Đến Vậy SaoChương 26: Đáp LạiChương 27: Đi ThiChương 28: Buổi Hẹn Hò Của 2 NgườiChương 29: Giận Dỗi NhầmChương 30: Nỗi Khổ Của Phận Làm CôngChương 31: Chưa Đặt TênChương 32: QuàChương 33: Ăn MừngChương 34: Cuộc Sống Của Hai NgườiChương 35: Cá Tháng Tư Sự Thật Đã Bị Em Nói DốiChương 36: Câu Hỏi Vì SaoChương 37: Sự Thật Gì ĐâyChương 38: Mẹ Ách HânChương 39: Du HọcChương 40: Osin Của Trần ThanhChương 41: Cheonjang BaChương 42: Những Nữ Giảng Viên Xinh ĐẹpChương 43: Nữ Giúp Việc Quyến RũChương 44: Tình Cảm Không PhaiChương 45: Giảng Viên Anh Thật Đáng SợChương 46: Sự Ngọt NgàoChương 47: Ẩm ThựcChương 48: Sự Quyết Định Của Ách HânChương 49: Nữ Giúp Việc Bá ĐạoChương 50: Ách Hân Chị Đã Đến!☑ Chương 51: Mỹ Nhân Đối Mặt- 1Chương 52: Mỹ Nhân Đối Mặt- 2Chương 53: Đừng Giận Em NữaChương 54: Là Chị Đã Quyến Rũ Em H NhẹChương 55: Vụng Trộm Nửa ĐêmChương 56: Không TênChương 57: Buổi Dã Ngoại- 1Chương 58: Buổi Dã Ngoại-2Chương 59: Buổi Dã Ngoại- 3Chương 60: Buổi Dã Ngoại- 4Chương 61: Không TênChương 62: Sự Gặp MặtChương 63: Ăn MừngChương 64: Đêm Yêu ThươngChương 65: Đêm Yêu ThươngChương 66: Bà Ách Đến NhàChương 67: Đi Ăn Cùng Bà ÁchChương 68: Bị PhạtChương 69: Bị PhạtChương 70: Trò Chơi Về Sự Im LặngChương 71: Minh MinhChương 72: Hoàng KhoaChương 73: Phạm Hồng Và Mỹ DuyênChương 74: 1 Ngày Ách Hân Đi Công TácChương 75: 2 Ngày Ách Hân Đi Công TácChương 76: 3 Ngày Ách Hân Đi Công TácChương 77: Dự ĐịnhChương 78: Bạn Cùng NhàChương 79: Couple MớiChương 80: Vật Cản Xuất HiệnChương 81: Chị Mãi Là Người Em YêuChương 82: Đám CướiChương 83: Đám CướiChương 84: Đêm Tân HônChương 85: Kẻ Gây RốiChương 86: Kẻ Gây RốiChương 87: Một Ngày Đi Tuần Trăng MậtChương 88: Nguy Hiểm Cận KềChương 89: Nguy Hiểm Cận KềChương 90: Người Đội Lớp ThúChương 91: Vì Em Yêu ChịChương 92: Tất Cả Là Vì ChịChương 93: Mọi Chuyện Cứ Để Em LoChương 94: Đứa Trẻ Đó Giống Ách HânChương 95: Đứa Con Yêu NghiệtChương 96: Sự Thật Đã Được Tiết LộChương 97: Sự Quyết Định Của Trần ThanhChương 98: Người Phụ Nữ Hạnh PhúcChương 99: Sóng Gió Cuối CùngChương 100: Sóng Gió Cuối Cùng☑ Chương 101: The End Kết