Vạn Cổ Long Đế - Lâm Thần (FULL)

Chương 12 Nhưng mà nơi đây là núi sâu rừng già!


Trước Sau

Một gã thị vệ trưởng xoa tay hầm hè: “Ta chướng mắt thằng nhãi này lâu lắm rồi. Lúc trước ta chỉ chơi một con đàn bà thôi mà, vậy mà hắn lại đánh gãy chân ta, còn phạt †a một năm tài nguyên tu luyện, hại ta đến bây giờ còn chưa đột phá cảnh giới.”

Lâm Nhất Minh liếc gã một cái, gật nhẹ đầu. Huyễn thú của gã thị vệ trưởng kia là một con nhím. Gã tụ tập khí lực, một cây trường mâu sắc bén xuất hiện trong tay.

Sau đó, gã chợt ném mạnh trường mâu về phía Lâm Thần.

“Vèo!”

Trường mâu phá vỡ hư không, phát ra tiếng vù vù chói tai.

Lâm Thần đầm mạnh một quyền xuống đất, cả người nhảy bật lên cao.

Ngay sau đó, hắn dùng một quyền đấm nát cây trường mâu bay tới.

“Răng rắc!”

Trường mâu bị đấm gãy, mà Lâm Thần cũng bị lực lượng bám trên trường mâu bắn ngược ra ngoài.

“Quả nhiên, cảnh giới còn quá thấp!”

Lâm Thần lau tơ máu đỏ thắm bên môi, không hề ham chiến, nhảy người một cái, tiếp tục chạy trốn về phía sâu trong rừng cây.

“Ha ha ha ha ha…”

“Thấy chưa, hắn bị thương rồi!”

“Kia chính là thiên kiêu đã từng rất nổi danh cơ đấy! Bây giờ chẳng khác gì… một con chó!”

Phía sau truyền đến tiếng cười to của đám người.

“Cứ tiếp tục chạy trốn là không được…” Trong mắt Lâm Thần dần dần xuất hiện sát ý.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Cây non hoảng sợ: “Ngươi định làm gì? Tuyệt đối đừng liều mạng, chúng ta không phải đối thủ của bọn họ!”

“Không phải đối thủ thì nghĩ cách làm đối thủ!”

Lâm Thần quát lớn. Tuy rằng hắn đang giận dữ, nhưng mà đầu óc hắn vân còn rất tỉnh táo.

Nếu cứ đánh bừa mà muốn giết ra khỏi đám người thì đúng là rất khó.

Nhưng mà nơi đây là núi sâu rừng già!

Mình lại có được thị giác toàn năng. Đây chính là ưu thế lớn nhất!

Nếu lợi dụng tốt thì có lẽ có thể giết ngược lại được.

“Nhãi ranh, ta khuyên ngươi vẫn nên nhịn đi, có câu nói…” Cây non lải nhải.

Lâm Thần nổi giận: “Nhịn nhịn nhịn, nhịn con mẹ ngươi chứ nhịn, sợ thì nói thẳng đi, cái đồ không cốt khí!”

“Nhãi ranh, ngươi nói chuyện với Thụ ca như vậy đó hả? Sợ? Thụ ca sợ khi nào?”

Cây non nhe răng nhếch miệng, nắm tóc Lâm Thần: “Ngươi dám coi thường Thụ ca ngươi! A a a a, tức chết ta rồi”

Tuy rằng bọn họ đang ở trong hoàn cảnh xấu, nhưng mà không phải không có cơ hội giết ngược lại.

Trong đầu Lâm Thần lướt nhanh các cách đánh trả.

Lúc này, phía trước bọn họ là một vùng đất trống, bọn họ đã chạy tới bên vách núi.

“Để xem ngươi còn trốn đi đâu được!” Lâm Nhất Minh cười lạnh.

Lướt qua vách núi là tới chỗ trong trong núi Tử Liên. Bên kia thường có yêu thú thực lực mạnh mẽ qua lại.

Thực lực không đến tầng năm cảnh giới Địa Linh đi vào chính là tìm chết.

“Đi!” Lâm Thần không chút do dự nhảy xuống, sương mù ập vào trước mặt, lạnh lẽo thấu xương.

“Thằng nhãi kia điên rồi hả?”

Có thị vệ trưởng ngạc nhiên: “Hắn dám đi vào chỗ sâu trong núi Tử Liên?”

“Đuổi theo!”

Lâm Nhất Minh mặt mày dữ tợn: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Trong lúc rơi nhanh xuống dưới, Lâm Thần dựa vào cảm giác nhớ kỹ địa hình xung quanh.

“Vù! Vùi Vùi”

Lâm Nhất Minh dẫn một đám thị vệ trưởng bay lướt qua sơn động.

Tất nhiên là không thể giấu được cảm giác của Lâm Thần!

Trong mắt hắn lộ ra ánh sáng đáng sợ, giơ tay lên, một dây leo lặng lẽ bay ra cuốn lấy đầu của gã thị vệ trưởng đi cuối, kéo gã vào trong sơn động.


Chương 12 Nhưng mà nơi đây là núi sâu rừng già!
Danh sách chương
Chương 8 Lâm Nhất Minh đấy hả?Chương 1: Thiếu niên bị xét xửChương 6 Là hắn!Chương 25 Huyễn thú cấp một?Chương 4: Cây Hồng Mông thời Thái CổChương 11 Chạy thôi!Chương 10 Thằng nhãi kia điên rồi hả?Chương 14 Rác rưởi!Chương 3: Tỷ tỷ ốm yếuChương 13 Hắn trốn không xa!Chương 16 Tới lúc tính món nợ này rồi!Chương 15 Huyết Linh kiếm!Chương 7 Đây là linh ngọc!Chương 12 Nhưng mà nơi đây là núi sâu rừng già!Chương 22 Kẽo kẹtChương 23 Cản hắn lại!Chương 27 Thằng nhãi kia lấy đi bài vị rôi?Chương 17 Vậy ngươi có thể thử xemChương 24 Là Lâm Hồng Bân!Chương 20 Tất nhiên rồiChương 21 Lâm Mộc!Chương 33 Lâm Thần!Chương 29 Nói bậy!Chương 48 Là cao thủ cảnh giới Thiên Linh!Chương 45 Nói nhảm với hắn làm gì?Chương 35 Còn nữa không?Chương 9 Cứ tiếp tục chạy trốn là không đượcChương 37 Chuẩn bị một ít thức ănChương 2: Ta tới đón đệ đệ của taChương 51 Ông nội biết linh văn khi nào?Chương 47 Hỏa tông bọn ta hả?Chương 43 Hắn không sợ bị xét nhà diệt tộc sao?Chương 44 Cớ sao mà không làm chứ?Chương 40 Chém chết hắn?Chương 55 Năm tiếng chuôngChương 57 Là ta ra lệnh kéo năm tiếng chuôngChương 62 Xem như ngươi lợi hại!Chương 54 Kéo chuôngChương 60 Không đủChương 42 Thật sự là rất nhanh!Chương 38 Triệu LongChương 32 Giết đến cùng đi!Chương 53 Không ai biết được ông đi đâuChương 28 Tiểu ThầnChương 39 Lệ khí rất mạnh!Chương 30 Giết đi!Chương 19 Tác dụng đâu?Chương 18 Thụ ca đói bụng!Chương 5: Là nàng ta trèo cao gả vào nhà họ TrươngChương 58 Lâm Thần nhướng màyChương 41 Ta tới giết ngươi!Chương 49 Thiếu nữ xinh đẹp kia là ai vậy?Chương 52 Ông già thối kia!Chương 56 Đây mới thật sự là ai cũng ngắm nhìn!Chương 59 Đại bỉ tông môn ba tháng sau?Chương 36 Trời đất bao laChương 34 Lần này phát tài rồi!Chương 26 Hắn bị thương rất nặng!Chương 46 Lục Chiến?Chương 61 Đòi hỏi nhiều quá!Chương 50 Ông nội còn sống?Chương 31 Phụ thân mặc kệ con điChương 66 Cảm giác hôm nay thế nàoChương 64 Đúng là sức lực tăng mạnh!Chương 65 Thẻ rồngChương 63 Long Ngọc Thủ?