Nhắc đến chuyện vợ con bị giết, cả khuôn mặt Hoàng Thư Lãng vặn vẹo dữ
tợn
Cảm xúc ấy chân thực đến mức Dương Bách Xuyên cảm nhận được rõ ràng, chứng tỏ Hoàng Thư Lãng không nói dối.
Hoàng Thư Lãng hít sâu một hơi, kể tiếp.
Nửa canh giờ sau, y mới kế xong.
Luc này đám người Dương Bách Xuyên, Ngọc Linh Lung cũng hiểu vì sao Hoàng Thư Lãng lại liều mạng đến vậy, thậm chí có phần cực đoan. Nhưng xét ra thì cũng có nỗi khổ khó nói, về tình thì có thể tha thứ.
Thì ra hon mười vạn năm trước, Hoang Thư Lang chỉ là một thành viên thấp kém trong tộc Chuột Hoang ở Vĩnh Hằng Thần Giới, thuộc tầng đáy thấp nhất trong quần thể sinh linh, đến hóa hình còn chưa thành công.
Thế nhưng y lại có thiên phu ở mọi phương diện, cung coi như là thanh niên có tiền đồ trong tộc, đã có vợ con. Nào ngờ trời giáng tai ương, một ngày kia một trận thiên họa giáng xuống.
Hai thần nhân cường đại đại chiến một trận, chỉ một bước chân đã giẫm chết vợ con y.
Hôm ấy Hoàng Thư Lãng vào trong tộc có việc, lúc quay về thì tận mắt thấy bàn chân khổng lồ từ trên trời rơi xuống nghiền nát vợ con mình. Y gào khóc xé gan xé phổi, nhưng vô ích.
Trận chém giết giữa hai vị thần nhân chỉ thoáng qua trong chốc lát rồi biến mất nơi chân trời.
Đối với vị thần nhân đó, thì chẳng qua chỉ lỡ giẫm chết hai con chuột yêu bé nhỏ như kiến mà thôi, thậm chí e rằng còn chẳng nhận ra mình đã giết chết hai con chuột.
Thế nhưng đối với Hoàng Thư Lãng, thứ y mất đi là vợ con, là toàn bộ thế giới của mình.
Nhưng y có thể làm gì đây?
Vô cùng bất lực, và hạt giống chấp niệm cũng từ đó mà gieo xuống.
Y thề phải báo thù cho vợ con.
Bất luận là sinh linh nào, một khi trong tim mang chấp niệm thì đều vô cùng đáng sợ.
Nhờ chấp niệm ấy chống đỡ, Hoàng Thư Lãng đã tốn vạn năm ròng rã mới tìm được kẻ thù.
Hơn nữa vừa khéo Dương Bách Xuyên đang cần một tấm thiệp mời.
Chỉ cần giet chết được thanh chủ Thiên Không Thần Thành Nguyên Thần Thiên, thì có thể được Yêu Thần Đạo Cung thừa nhận, lấy được thư mời.
Nghe xong, Dương Bách Xuyên nhìn Hoàng Thư Lãng nói: "Ngươi đã dám nói ra, lấy sự tinh ranh của ngươi, hẳn là cũng có chủ ý hoặc tin tức gì rồi chứ? Nói xem thành chủ Thiên Không Thần Thành Nguyên Thần Thiên đang ở cảnh giới nào. Nếu có khả năng, ta cũng không ngại làm con dao cho ngươi một lần."
Hoàng Thư Lãng run rẩy, y không ngờ Dương Bách Xuyên lại chịu đồng ý, vội vàng nói: "Thượng thần, có cơ hội, có cơ hội! Ta vừa nghe ngóng được về việc Nguyên Thần Thiên bị thương."