Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Trị Cuồng Phi

Chương 13


Trước Sau

Diệp Lăng Nguyệt giậm lên một cái động, trong lòng thầm kêu không ổn, bên trong toàn bộ thân cây này lại có khoảng không.

Dưới tình thế cấp bách, Diệp Lăng Nguyệt theo bản năng hai tay ôm lấy đầu, thân thể co lại thành hình cầu, một đường lăn xuống.

Cũng may thân thể Diệp Lăng Nguyệt đã là Luyện Thể Tam Trọng, da thịt cứng rắn như màu đồng, một đường lăn xuống như vậy cũng không có tổn thương nặng nề cho lắm, đến khi chân chạm vào mặt đất, Diệp Lăng Nguyệt mới buông tay ra.

Trong đáy hốc cây, địa thế bằng phẳng, lộ ra một mùi hương thơm, chẳng qua chỉ có chút tối tăm, trên người lấy ra hộp quẹt còn dư lại, Diệp Lăng Nguyệt thắp sáng lên.

Hộp quẹt chiếu ánh sáng bốn phía, trong hốc cây, tựa như một cái mật thất, bốn phía có một ít xương cốt dã thú hư hư thực thực, số còn lại là những trái cây không biết tên gì nhưng bị hư thối.

Xem ra, nàng trong lúc vô tình trốn vào nơi chứa đồ vật Thiết Tí Vượn.

Diệp Lăng Nguyệt giơ hộp quẹt lên nhìn một vòng, ở hốc cây bên trái, nàng lại phát hiện mấy cái lá chuối đậy lên cái hũ.

Mở ra cái hũ, chỉ thấy toàn là dịch rượu, mùi thơm tản ra, nhất thời trong động toàn bộ đều là mùi rượu, ngay cả Diệp Lăng Nguyệt là người không thích uống rượu, cảm thấy trong miệng nuốt ngụm nước bọt.

Hơn nữa để cho Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy kì quái là, nàng chẳng qua là hít vào mấy cái mùi rượu tỏa ra, Diệp Lăng Nguyệt thấy trong đan điền Nguyên Lực khôi lục nhanh chóng giống như nước lên thì thuyền cũng lên.

Rượu này là đồ tốt!

Con mắt Diệp Lăng Nguyệt chợt sáng lên, dứt khoát xít lại gần vò rượu, uống nhiều mấy hớp liền ngáy khò khò.

Uống rất ngon miệng, Diệp Lăng Nguyệt không cẩn thận, uống hơn nửa vò.

Chờ đến khi nàng cảm thấy có chút men say chóng mặt, thân thể đã lung lay, giống như hán tử say đứng cũng không vững, dứt khoát “ùm” một tiếng té ngã trên đất, ngủ mê mang.

Diệp Lăng Nguyệt trong lúc ngủ, trên người nàng thải ra đến một số lượng lớn tạp chất màu đen.

Diệp Lăng Nguyệt cũng không biết, rượu nàng uống có tên là Bách Quả Tửu, Thiết Tí Vượn đào được đủ loại thảo dược và quả quý hiếm để chế thành.

Sau khi uống, không chỉ tăng cường thể chất, còn có thể tẩy tủy phạt cốt, một thân quái lực mạnh mẽ Thiết Tí Vượn kia, nguyên nhân chính là uống Bách Quả Tửu.

Loại rượu này, đối với tiên thiên dưới võ giả mà nói, một ly đều rất trân quý, vậy mà Diệp Lăng Nguyệt lại như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả giống như nhau, thoáng một cái uống hơn nửa vò, cũng thật là lãng phí đi.

Thời gian trôi qua, ngủ ba ngày ba đêm, chờ đến khi Diệp Lăng Nguyệt tỉnh lại, nàng bỗng nhiên nhảy dựng lên, phát hiện trên người một tần bùn dơ bẩn, hôi thối.

Nhưng đồng thời, nàng có cảm thấy tay chân mình nhẹ nhàng đi rất nhiều, không chỉ có như thế, trong đan điền Nguyên Lực nàng so với trước kia hung hãn phồng một mảng lớn.

“Luyện Thể Ngũ Trọng, không thể nào?” Diệp Lăng Nguyệt thúc giục Nguyên Lực phục hồi, giống như nước lũ vỡ đê, điên cuồng trút xuống, trong thân thể Diệp Lăng Nguyệt, chạy đến toán loạn.

Sau khi Diệp Lăng Nguyệt kinh hỉ, trong tay sử dụng đánh ra một bộ Băng Lôi Quyền.

Một bộ quyền pháp đánh xuống, so với ngày thường, phóng khoáng hơn nhiều, ít đi một chút câu nệ, lại có máy phần như nước chảy mây trôi.

“Băng Lôi Quyền.” trong tay Diệp Lăng Nguyệt, năm đạo Lôi Thiểm đột nhiên xuất hiện, hóa thành năm đạo hình bán nguyệt Lôi Thiểm, Lôi Thiểm đụng một cái cây cọc, ánh lửa bắn ra bốn phía, cái cọc gỗ bên trên ầm ầm một tiếng vang thật lớn, toàn bộ thân cây bốc cháy hừng hực.

Năm đạo, lại có thể đánh ra năm đạo Băng Lôi.

Diệp Lăng Nguyệt khó có thể tin nhìn mình tay, Băng Lôi Quyền mặc dù chỉ là Cửu Lưu võ học, nhưng phần lớn người Diệp gia, ít nhất phải hao phí thời gian năm, sáu năm, mới có thể đánh ra bốn đạo Lôi Thiểm trở lên, nhưng Diệp Lăng Nguyệt lại học Băng Lôi Quyền, vẫn chưa tới một tháng.

“Ha ha, Thiết Tí Vượn, lần này, ta phải cảm tạ ngươi rồi.” Diệp Lăng Nguyệt cười lớn, nàng cũng không khách khí, đem năm sáu vò Bách Quả Tửu còn sót lại tất cả đều thuận tay lấy đi, dù sao cũng có Hồng Mông Thiên nàng dễ dàng dọn đi vài hũ rượu này.

Diệp Lăng Nguyệt đang định nâng những hủ rượu để vào Hồng Mông Thiên, liền nghe được một tiếng rống giận của Thiết Tí Vượn.

Sau đó thấy một con Thiết Tí Vượn chạy tới, nguyên lai Diệp Lăng Nguyệt đánh ra Băng Lôi Quyền tạo ra tiếng vang, kinh động đến nó.

(*hơn 100kg)

Sau khi đấm một quyền vào Thiết Tí Vượn liền chết tươi, Diệp Lăng Nguyệt còn có mấy phần giật mình, qua một lát sau, nàng mới ói một ngụm trọc khí*.

(*khí đục,dơ,bẩn)

“Da lông Thiết Tí Vượn có thể bán ra không ít tiền, thịt của nó chắc là không thể ăn.” Diệp Lăng Nguyệt nghĩ đến đây, chợt nhớ tới, nàng say rượu ở trong động cây, ngủ mê man ba ngày, thiếu chút nữa đem tiểu manh khuyển trong Hồng Mông Thiên quên mất tiêu.


Chương 13
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 35Chương 34Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 56Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 63Chương 62Chương 64Chương 65Chương 67Chương 66Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 73Chương 72Chương 74Chương 75Chương 77Chương 76Chương 78Chương 79Chương 81Chương 80Chương 83Chương 82Chương 85Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185