Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Trị Cuồng Phi

Chương 6


Trước Sau

Chương 6 Tiến vào võ đường

Editor: Quế Nhi

Diệp Lăng Nguyệt lần này đối chất, dính líu không nhỏ, Diệp Cô gia chủ nổi giận, hắn hạ lệnh đem cha con Vương Quý đuổi ra Diệp gia.

Về phần cha con Diệp Hoàng Thành, bởi vì dạy dỗ không nghiêm, bị phạt hai mươi trượng, Diệp Thanh bế môn quá một tháng, còn về chuyện bàn tay Diệp Thanh, cũng sẽ không giải quyết.

Trừng phạt như vậy, ở mẹ con Diệp Hoàng Ngọc trong mắt xem ra, hiển nhiên là sấm to mưa nhỏ, căn bản không đủ vốn.

Diệp Hoàng Ngọc sậm mặt lại, liền muốn mang Diệp Lăng Nguyệt rời đi.

“Đứng lại.” Diệp Cô trầm giọng gọi Diệp Hoàng Ngọc lại.

Diệp Cô bước đi thong thả đến trước người hai mẹ con, mặt vẫn bó cứng quá chặt chẽ, đáy mắt chớp động do dự mấy phần.

Diệp Lăng Nguyệt túm túm tay mẫu thân, nàng có thể nhận ra được, ngoại công tùy tiện điển hình nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ.

“Lăng Nguyệt đã mười ba tuổi, ngày mai bắt đầu, đi gia tộc Võ Đường học võ.” Diệp Cô lướt mắt qua Diệp Lăng Nguyệt.

Trong từ đường, cha con Diệp Thanh sững sốt.

Những lời này của Diệp Cô là nói cho mọi người nghe, đi Võ Đường học võ, có nghĩa gia chủ Diệp gia rốt cuộc chịu thừa nhận thân phận Diệp Lăng Nguyệt, từ nay về sau, nàng chính là một phần tử Diệp gia.

Trong Từ Đường một trận ồn ào, toàn bộ người Diệp gia đều biết Diệp Lăng Nguyệt không còn là ngốc nữ.

Bắc Trang lương tháng cũng khôi phục, mẹ con Diệp Lăng Nguyệt ba người coi như là tốt hơn nhiều chút.

Nhưng có lửa mới có khói, Diệp Hoàng Ngọc cùng phụ nữ trong Diệp gia cũng không có cải thiện bao nhiêu quan hệ.

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Ngân Sương biểu tỷ Diệp Lăng Nguyệt xuất hiện ở bên ngoài Bắc Trang.

“Lăng Nguyệt muội muội, gia gia để cho ta dẫn ngươi đi Võ Đường.” Diệp Ngân Sương là nữ nhi Nhị Bá Diệp Lăng Nguyệt, so với Diệp Lăng Nguyệt lớn hơn một tuổi, nàng da thịt Hắc Hồng, mặt cùng mắt cũng tròn trịa, gương mặt đầy tính khí tốt.

Ngân Sương mang theo Lăng Nguyệt, ra Diệp gia.

Diệp Ngân Sương đối với Diệp Lăng Nguyệt cũng rất tò mò, nàng chỉ ở trong miệng người lớn nghe nói qua nữ nhi Tam cô cô là một tiểu ngốc nữ, mấy ngày trước đây đột nhiên biến hóa cơ trí (trở nên thông minh).

Hôm nay gặp mặt, vóc người Diệp Lăng Nguyệt rất đẹp, đối với người cũng rất thân thiện, Diệp Ngân Sương vừa nhìn một cái sẽ thích.

Hai người tuổi tác xấp xỉ, nói chuyện khá là ăn ý.

Võ Đường Diệp gia nằm ở Thu Phong trấn khó tránh khỏi, từ một mảnh nhỏ rộng rãi Giáo Trường cùng mấy gian nhà ngói tạo thành.

Diệp gia ở Thu Phong trấn trải qua hơn hai mươi năm thay mặt hơn năm trăm năm, người trong tộc và người ngoại tộc cùng chung vào một chỗ, đã có hơn mấy ngàn người, bên trên Thu Phong trấn, cũng coi là thế lực số một số hai.

Mới vào Võ Đường, dõi mắt nhìn sang, bảy tám mươi tên hài đồng(trẻ em), thiếu niên đứng ở trên đất trống.

Đám trẻ con dựa theo tuổi tác, phân chia bốn hàng, mỗi một hàng tuổi tác từ sáu tuổi đến tám tuổi, chín tuổi đến mười hai tuổi, mười hai tuổi đến mười lăm tuổi, mười lăm tuổi trở lên đều không bằng nhau.

Những hài đồng này người người mặc vải thô quần dài, đầu đầy mồ hôi.

Diệp Lăng Nguyệt ngày đầu tiên tới Võ Đường, một người cũng không nhận biết, nàng và Diệp Ngân Sương cùng đi vào, vừa vào cửa, liền hấp dẫn không ít hài đồng Diệp gia tách ra.

“Ngân Sương tỷ, vị tỷ tỷ này đẹp mắt là người nào a?” người trong tộc Diệp Ngân Sương, thấy nàng mang đến thiếu nữ rất là đẹp, đám trẻ con liền xông tới.

“Nàng là muội muội ta, Diệp Lăng Nguyệt.” Diệp Ngân Sương giới thiệu nói.

Nhưng vừa nghe nói nàng là Diệp Lăng Nguyệt, vốn cho là những thiếu niên và thiếu nữ vây ở một bên, tất cả đều với thấy tựa như đồ bẩn, né tránh.

“Chuyện gì xảy ra?” Diệp Lăng Nguyệt cổ quái hỏi.

“Còn không phải đều là tiểu tử Diệp Thanh kia, hắn mấy ngày nay bị phạt ở nhà cấm túc, nói là chờ hắn sau khi trở lại, liền thu thập ngươi. Bất quá ngươi không cần sợ, ở trong võ đường là không cho âm thầm ẩu đả (đánh nhau), qua lại trên đường, ta sẽ bảo vệ ngươi.” Diệp Ngân Sương so đo quả đấm, tỷ tỷ điệu bộ mười phần, nàng dầu gì cũng là cái Luyện Thể tam trọng, mới không sợ Diệp Thanh tiểu tử kia.

“Diệp Thanh thực lực rất mạnh?” Diệp Lăng Nguyệt biết đắc tội Diệp Thanh cha con, bọn họ tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ.

“Hắn thì có năng lực gì, chẳng qua chỉ là cáo mượn oai hùm, chân chính lợi hại là tỷ tỷ Diệp Thanh, Diệp Lưu Vân.” Diệp Thanh sương còn muốn nói điều gì, lúc này, giáo đầu (thầy dạy) Võ Quán tới.

Hai người chỉ đành phải là cắt đứt đối thoại, bắt đầu luyện võ.

Trước đó có Diệp Hoàng Ngọc huấn luyện, Võ Đường Diệp gia huấn luyện đối với Diệp Lăng Nguyệt mà nói, liền không coi vào đâu.

Diệp Lăng Nguyệt sáng sớm, liền đi tới Võ Đường huấn luyện.

Võ Đường lúc tan học, Diệp Lăng Nguyệt mượn cớ, cùng Diệp Ngân Sương tách ra, một mình đi lên trấn trên chợ.

Thu Phong trấn chợ, tọa lạc tại trên trấn náo nhiệt một cái trên đường chính.

Nhưng nàng chỉ có Tụ Nguyên Thảo, cho nên nàng nghĩ đến trấn trên nhìn một chút, có hay không dược thảo thích hợp.

Huống chi, trong lòng Diệp Lăng Nguyệt còn có một tâm nguyện khác, thay mẫu thân tìm Linh Dược có thể trị thương.

Nàng nhất định phải để cho mẫu thân một lần nữa như ngày xưa danh thiên tài.

Cho nên, nàng cần tiền, một số lớn tiền!


Chương 6
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 35Chương 34Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 56Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 63Chương 62Chương 64Chương 65Chương 67Chương 66Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 73Chương 72Chương 74Chương 75Chương 77Chương 76Chương 78Chương 79Chương 81Chương 80Chương 83Chương 82Chương 85Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185