Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Trị Cuồng Phi

Chương 16


Trước Sau

Trên lôi đài, có hai tên thiếu niên đang chiến đấu khí thế ngất trời.

“Đi xuống.” Chỉ nghe một tiếng quát to, Diệp Thanh một cước càn quét đánh xuống, giống như mãnh hổ phá lồng, đem một tên đệ tự chia ra đá xuống lôi đài.

“Diệp Thanh thiếu gia thực lực tăng lên không ít, nhìn tu vi của hắn, hẳn là đã đột phá Luyện Thể Tứ Trọng đi.” Bên cạnh một người trưởng lão tán dương.

Diệp Thanh tham gia Tộc tỷ thí cho tới nay, đã thắng liên tiếp vào được top năm, ở bên trên bảng xếp hạng Tộc tỷ thí, cũng lập tức nhảy lên đến hạng ba, hắn rất có khả năng được xếp vào thứ hạng ba, giành được vinh dự Tiền Tam Giáp*.

(*Ba người đứng đầu)

Hắn lại vừa là nhi tử Diệp Hoàng Thành, Diệp Hoàng Thành phụ trách trông coi khu mỏ Diệp gia, bên trong gia tộc Diệp gia cũng đồn đại là Diệp Hoàng Thành có thể là người được đề cử nhiệm kỳ kế gia chủ.

Các trưởng lão Diệp gia cũng tự nhiên nịnh hót.

“Quyền pháp của hắn vừa mới mạnh lên, sức mạnh vừa đủ nhưng lại chưa đủ linh hoạt.” Diệp Cô lắc đầu một cái.

Khóe mắt Diệp Cô liếc xuống ở trong đám người kia quét qua một vòng.

Lại không nhìn thấy bóng dáng của hai mẹ con kia, trong mắt hắn hiện lên một chút thất vọng.

Hắn còn tưởng rằng, nha đầu kia, lần này sẽ đến dự thi.

Sau khi Diệp Thanh chiến thắng, mặt đầy ngạo ý*, hắn liếc mắt trong đám người kia, ba ngày liên tiếp lại không nhìn thấy tiểu tạp chủng Diệp Lăng Nguyệt kia.

(*ý nghĩ kiêu ngạo)

Trong lỗ mũi của hắn hừ lạnh một tiếng.

“Diệp Ngân Sương, ngốc nữ kia đâu rồi? không phải nàng và bản thiếu gia đã đánh cuộc trên Tộc tỷ thí. Đã đến ngày thứ ba, đừng nói nàng làm con rùa đen rúc đầu a.” tiếng nói Diệp Thanh vừa dứt, phía dưới lôi đài, đã có người phụ họa cười lớn.

Trong một tháng vừa qua Diệp Lăng Nguyệt không có đi Võ Đường, Diệp Thanh nghĩ nhất định nàng lâm trận bỏ chạy.

“Diệp Thanh, ngươi không nên ép người quá đáng, Lăng Nguyệt không đến, ta thay nàng thi đấu.” Diệp Ngân Sương vừa dứ lời, nhảy một cái lên lôi đài.

Diệp Ngân Sương cũng đã thắng năm trận, bên trong Tộc tỷ tí cũng được xếp hạng thứ bảy.

“Tới thì tới, đánh thua, ngươi và ngốc tử kia cùng nhau học kiểu chó đi.” Diệp Thanh cất tiếng cười to.

Trong lòng hắn thầm nghĩ, Diệp Ngân Sương ngươi đừng tưởng rằng bản thiếu gia không biết, mấy ngày trước ngươi mới vừa đột phá Luyện Thể Tứ Trọng, ngươi cho là có thể liều mạng cùng bản thiếu gia phân cao thấp, nằm mơ đi.

“Diệp Thanh, tiếp ta một chiêu.” trên người Diệp Ngân Sương xuất ra nguyên lực ùn ụn, thân thể như một dòng nước, chống lại Diệp Thanh.

Thế nhưng vào lúc này, bên mép Diệp Thanh chứa tia cười lạnh, trên cánh tay hắn, một cổ màu trắng bạc kim khí hào quang loé lên ra bốn đạo Lôi Thiểm, trong nháy mắt đánh úp về phía Diệp Ngân Sương.

Bốn đạo Lôi Thiểm?

Diệp Ngân Sương cả kinh thất sắc*, nàng không nghĩ tới, Diệp Thanh lại có thể đánh ra bốn đạo Lôi Thiểm.

(*Cực kì sợ hãi)

Bốn đạo Lôi Thiểm, đánh úp về phía Diệp Ngân Sương, nếu như bị đánh trúng, nàng toàn thân nhất định sẽ bị thương nặng.

Tiểu tử Diệp Thanh này, cùng một gia tộc tại sao lại ra tay nặng như vậy.

Diệp Cô ở bên nhìn, mi tâm nhíu lại một cái, trong ống tay một ám chỉ định bắn ra.

Đúng lúc này, đầu gối Diệp Ngân Sương chợt một trận tê dại, đầu gối như nhũn ra, thân hình nhún xuống, bốn đạo Lôi Thiểm xẹt qua trên đỉnh đầu nàng.

Diệp Ngân Sương cho rằng mình lần này, nhất định bị thương không thể nghi ngờ, nhưng không nghĩ tới lại an toàn tránh khỏi, trong mắt nàng đều tràn ngập không thể tưởng tượng nổi.

“Diệp Thanh, đối thủ của ngươi là ta.” Một giọng nữ lành lạnh, xẹt qua đám người rơi vào trong tai mọi người.

Đám người kia tản ra, chỉ thấy một người thân hình bẩn thỉu đang đi tới.

Chờ đến khi người kia đi vào, mọi người mới nhìn rõ, người phát ra giọng nói, chính là Diệp Lăng Nguyệt.

“Nàng chính là Diệp Lăng Nguyệt, nữ nhi của Diệp Tam tiểu thư.”

“Nàng làm sao lại có một bộ dạng bẩn thỉu như thế, giống như một tên khất cái vậy.”

Trong mắt mọi người chứa đầy sự khinh bỉ, vẻ mặt Diệp Lăng Nguyệt vẫn như thường, xuyên qua đám người kia.

Ánh mắt Diệp Cô chuyển động nháy liên hồi, người bên cạnh không lưu ý nhưng mới vừa trên lôi đài phát sinh cái gì, Diệp Cô thân là cao thủ Hậu Thiên Đỉnh Phong lại nhất thanh nhị sở*.

(*hoàn toàn rõ ràng, rõ như ban ngày)

Bên chân Diệp Ngân Sương, có một viên đá bình thường.

Viên đá kia là. . .

“Lăng Nguyệt, ngươi trở lại.” Diệp Ngân Sương không khỏi mừng rỡ.

Trước mắt Diệp Lăng Nguyệt, so với một tháng trước bộ dáng phát sinh biến hóa không nhỏ.

Mặc dù là y phục rách nát, nhưng khí chất nàng lại giống như được mài giũa như bảo kiếm, quanh thân tản ra một cổ phong mang* không thường.

(*sự sắc sảo; tài năng)

Diệp Lăng Nguyệt gật đầu một cái, đạp chân xuống, người đã lên lôi đài.

“Diệp Lăng Nguyệt, ngươi còn dám đến? Chỉ tiếc ngươi tới chậm, hôm nay là ngày cuối cùng Tộc tỷ thí, ngươi nhất định phải thua rồi.” Diệp Thanh châm chọc.

“Vậy cũng chưa chắc, quy cũ Diệp gia trên Tộc tỷ thí, người mới có thể tùy ý khiêu chiến mười tuyển thủ đứng đầu, người thắng có thể giành lấy vị trí kia. Ta thứ nhất là muốn khiêu chiến chính là ngươi.” ngón tay Diệp Lăng Nguyệt chỉ về phía Diệp Thanh.

“Không biết sống chết.” Diệp Thanh cười lạnh một tiếng, hai chân chạm một cái, hai quả đấm chứa đầy nguyên lực, đem Băng Lôi Quyền thúc giục phát huy đến cực hạn, chỉ thấy hai quả đấm hắn, đập về phía Diệp Lăng Nguyệt.

Bốn đạo Lôi Thiểm, giống như một con sói đói, đánh về phía Diệp Lăng Nguyệt.

Thế nhưng Diệp Lăng Nguyệt không hề né tránh, nàng chẳng qua là giơ tay lên, quả đấm hai người đụng vào nhau.

Oanh —

Năm đạo Lôi Thiểm, trong nháy mắt nuốt mất bốn đạo Lôi Thiểm của Diệp Thanh.

Một quyền kia Diệp Lăng Nguyệt, làm vỡ nát quyền thức của Diệp Thanh, một quyền kia cũng đánh vào trên bụng Diệp Thanh, phía dưới bụng Diệp Thanh vang lên một tiếng xương nứt làm tê cả da đầu, Diệp Thanh giống như một chiếc lá rụng nặng nề rơi xuống lôi đài.

Trên người hắn, có một khối đồ vật rơi trên lôi đài.

“Phốc” trong miệng Diệp Thanh phun ra một ngụm máu tươi “Làm sao có thể. . . Năm đạo. . .”

Dưới lôi đài, con ngươi Diệp Cô mãnh liệt co rụt lại.

Năm đạo Lôi Thiểm, nha đầu kia thế nhưng lại đánh ra năm đạo Lôi Thiểm Băng Lôi Quyền.

Băng Lôi Quyền phần lớn con cháu bản gia* Diệp gia đều biết quyền pháp này, nhưng mà có thể luyện đến năm đạo Lôi Thiểm trở lên, không phải là ở độ tuổi trung niên hai ba chục tuổi mới có thể sao.

(*Người trong tộc)

Diệp Lăng Nguyệt mới chỉ có mười ba tuổi, theo Diệp Cô biết được, Diệp Lăng Nguyệt luyện Băng Lôi Quyền, chẳng qua chỉ là hơn một tháng.

Con mắt Diệp Cô không khỏi mờ mịt mấy phần, ánh mắt nhìn Diệp Lăng Nguyệt cũng dần dần thay đổi.

Trước mắt Diệp Lăng Nguyệt tư thế ngạo mạn bướng bỉnh, cũng giống như năm đó Diệp Hoàng Ngọc, lại tương tự như nhau.

Toàn trường xôn xao, sau khi Diệp Lăng Nguyệt thắng, nàng đứng trên lôi đài, từ trên cao nhìn xuống, nhìn Diệp Thanh giống như một bãi bùn nát.

Lúc này Diệp Thanh thật sự là muốn trực tiếp bất tỉnh đi.

“Diệp Thanh, ngươi muốn lật lọng?” Diệp Lăng Nguyệt câu nói ép sát.

“Lăng Nguyệt, xem như ta là biểu huynh của ngươi, cuộc đánh cược kia không bằng xóa bỏ đi.” âm thanh Diệp Thanh yếu đi mấy phần.

“Xóa bỏ?” Diệp Lăng Nguyệt cười lạnh một tiếng, vừa muốn cự tuyệt, lúc này ánh mắt nàng hơi chậm lại, lưu ý món đồ trên người Diệp Thanh rớt xuống bên trên lên lôi đài.


Chương 16
Danh sách chương
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 35Chương 34Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 57Chương 56Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 63Chương 62Chương 64Chương 65Chương 67Chương 66Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 73Chương 72Chương 74Chương 75Chương 77Chương 76Chương 78Chương 79Chương 81Chương 80Chương 83Chương 82Chương 85Chương 84Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185