Cường Giả Đến Từ Địa Ngục - Tần Tử Mặc (FULL)

Chương 18: Làm gì đấy?


Trước Sau

“Làm gì đấy?”

Bên ngoài ồn ào đến mức Tần Tử Mặc không muốn nghe thấy cũng khó.

Hứa Lương bước nhanh tới, đến đại điện Nội các, định khởi binh hỏi tội.

“Sắc mặt của Tân đại nhân hồng hào, thoạt nhìn không giống bị nhiễm phong hàn”

Hứa Lương vừa bước vào đại điện đã tỏ ra cao ngạo.

Tân Tử Mặc liếc nhìn đám người đang ôm ngực bên cạnh Tiết Ninh, lắc đầu thở dài: “Thân là người của Nội các, tu vi thực lực quá kém cỏi, sau này cần phải luyện tập thêm, đừng để mất mặt các ngươi rồi còn kéo theo ta cũng bị mất mặt luôn”

“Đám thuộc hạ học nghệ không tính thông, xin đại nhân giáng tội.”

Đám người Tiết Ninh khom lưng chắp tay, cắn chặt răng.

Bị người khác xông thẳng vào, đúng là vô cùng nhục nhã!

“Được rồi, đứng sang một bên đi.” Tân Tử Mặc phất tay với đám người Tiết Ninh.

Ngay sau đó, Tân Tử Mặc chậm rãi đứng dậy, đưa mắt nhìn đám người Hứa Lương, cuối cùng tập trung vào tên hộ vệ.

“Là ngươi đã đả thương người của Nội các ta, một cước đá văng cổng lớn sao?”

Trong mắt Tân Tử Mặc như không hề có Đại Lý Tự Khanh Hứa Lương, ánh mắt của hắn chỉ sâu thẳm khiến tên hộ vệ lạnh sống lưng, không dám nhìn Tần Tử Mặc.

Tên hộ vệ không mở miệng, vẫn đứng ở bên cạnh Hứa Lương.

“Theo luật Nội các ta, kẻ nào tự ý xông vào đánh người sẽ bị đánh gãy hai chân, răn đe.”

Tân Tử Mặc từng bước đi tới, lạnh nhạt nói: “Hiện tại Nội các chỉ toàn phế vật cần phải chấn chỉnh, đành phải do ta đích thân ra tay chấp hành”

“Tân Uyên!” Sau nhiều lần bị phớt lờ, Hứa Lương thở phì phì, trừng mắt tức giận nói: “Bản quan thân là Đại Lý Tự Khanh, cho dù Đại Lý Tự Thiếu Khanh phạm pháp cũng phải do bản quan xét xử.”

Tần Tử Mặc làm như không nghe thấy, cứ từng bước tiến tới, thanh kiếm sắc bén trong tay Tiết Ninh rơi vào trong tay Tần Tử Mặc.

Vù!

Chỉ thấy một tia sáng lạnh lóe lên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, thanh kiếm nhuốm đầy máu.

Tên hộ vệ bên cạnh Hứa Lương quỳ xuống, dùng hai tay che lấy đôi chân đang chảy máu của mình, kêu lên thảm thiết: “Á…”

Tuy tên hộ vệ này là cao thủ nhưng lại không hề nhìn thấy Tân Tử Mặc xuất chiêu, kinh mạch hai chân đã bị chém đứt.

“Nói vậy ngươi chính là Hứa đại nhân của Đại Lý Tự phải không? Ngưỡng mộ đã lâu!”

Tân Tử Mặc bình tĩnh ném thanh kiếm dính máu cho Tiết Ninh, không hề sợ hãi.

Tần Tử Mặc biết Hứa Lương, Hứa Lương tám năm trước chỉ là một Đại Lý Tự Thiếu Khanh. Trong ấn tượng của Tăn Tử Mặc, Hứa Lương không có tài năng gì lớn, miễn cưỡng có thế toạ trấn một phương.

“Không sao, Hứa đại nhân cứ việc đi”

ăn Tử Mặc thản nhiên nói: "Nhưng Hứa đại nhân tự ý xông vào Nội các, đả thương nhiều người của Nội các ta như vậy, còn phá huỷ cả cổng lớn của Nội các, nếu tính món nợ này thì nhìn thế nào cũng là ta đã chịu thiệt.”

“Ngươi… đây là già mồm cãi láo” Hứa Lương được đám tùy tùng giúp đỡ đứng vững, chỉ vào Tần Tử Mặc, tức giận không thôi

Tên hộ vệ vẫn rên rỉ thảm thiết, hung ác nhìn chằm chằm Tân Tử Mặc, như muốn nuốt sống Tân Tử Mặc. 


Chương 18: Làm gì đấy?
Danh sách chương
Chương 4 Ngươi tên là gì?Chương 5 Giết vào trong!Chương 3 Tuyên Tần Uyên!Chương 9 “Tới ngồi một látChương 8 Sáng sớm ngày maiChương 2 Tám năm đen tốiChương 7 Nhớ năm đóChương 1: Ra khỏi thiên laoChương 18: Làm gì đấy?Chương 19: Đây là đôi mắt quái quỷ gì vậy?Chương 13 Có tin đồn rằngChương 22: Xin nhường đườngChương 15 Đi lấy giấyChương 16: Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không thèm để ý.Chương 6: Con đường dài nhuốm máuChương 27: Nhắm mắt làm ngơChương 26: Nếu không muốn thì đừng miễn cưỡngChương 33: Ngươi nghiêm túc đấy àChương 31: Ta cũng biết ôngChương 32: Một số bí mật của người vô hìnhChương 36: Suýt mất mạng tại chỗChương 39: Hổ thẹn với sự kỳ vọngChương 34: Không thành vấn đềChương 35: Có gan thì giết hết bọn ta điChương 38: Hành động này rất có lợi cho hoàng triều.Chương 37: Ngươi muốn làm gìChương 10 Rượu đắt nhấtChương 44: Ngươi có bao nhiêu cái đầu để mất hảChương 42: Hình như ngươi rất sợ ta?Chương 43: Muốn ta đi cùng không?Chương 51: Giờ ngươi mới biết à?Chương 30: Rất nhiều người không tin chuyện này.Chương 11 Không tệChương 17: Bị nhiễm phong hànChương 45: Một đám phế vậtChương 20: Có gì thì nói đi!Chương 47: Hiểu là tốt rồi.Chương 46: Tần đại nhân thật oai hùngChương 25: Đã chuẩn bị tốt tâm lý sẽ bị mắng.Chương 52: Tại sao lúc đó ngài không ra tayChương 28: Tân đại nhân xin chờ một chútChương 54: Liệu có thật khôngChương 49: Đáng bao nhiêu tiềnChương 29: Đi xuống làm việc đi!Chương 23: Giờ ngọ đã đến, cuộc xử trảm sắp bắt đầu.Chương 58: Sợ bóng sợ gióChương 24: Giờ đã đến, hành hình điChương 57: Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệtChương 12 Đánh cược với bổn công tử?Chương 55: Đến xin lỗi và chuộc ngườiChương 50: Hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gìChương 59: Bất Túy LâuChương 21: Thật trùng hợp đấyChương 56: Không đọc còn đỡ, vừa đọc qua đã suýt sợ chết khiếp.Chương 41: Thiên cơ không thể tiết lộChương 40: Đây là việc nên làmChương 14 Hóa ra vị công tử nàyChương 53: Thấy ai không vừa mắt là cắn xéChương 48: Bình an vô sự rời đi.