Cường Giả Đến Từ Địa Ngục - Tần Tử Mặc (FULL)

Chương 52: Tại sao lúc đó ngài không ra tay


Trước Sau

“Hiểu rồi”

Lão Mạc đáp lời.

Nếu hôm nay không có Lão Mạc, có lẽ Tần Tử. Mặc đã phá huỷ Cẩm Tú Lâu mất rồi.

Mặc dù làm như vậy sẽ gây ra nhiều rắc rối lớn, nhưng Tân Tử Mặc vẫn có cách ứng phó.

Tám năm trôi qua, nữ nhân Mục Ngôn Hoan vẫn ngây thơ ngu muội như thế.

Không nói đến nơi khác, chỉ riêng trong Nam Huyền Quốc cũng có không ít cường giả, hoàn toàn không sợ Cẩm Tú Lâu.

Cường giả trong thiên hạ chỉ cho Bắc Cung Minh chút mặt mũi, không động chạm đến lợi ích của Cẩm Tú Lâu, không phải vì sợ hãi.

Tân Tử Mặc cũng không lo ngại việc Bắc Cung Minh đích thân trả thù, tệ nhất cũng chỉ là một trận giao đấu mà thôi, dù sao Bắc Cung Minh không phải đối thủ của mình.

“Đêm đã khuya, nên về nghỉ ngơi thôi.”

Tân Tử Mặc đi đến trước mặt Tiết Ninh và mọi người, nhẹ nhàng đá một cái: “Đừng ngẩn ra đó nữa, đưa họ về.”

“Vâng, vâng vâng.”

“Vở kịch đêm nay khiến nhiệt huyết của đám người Tiết Ninh sôi inh ảnh của Tân Tử Mặc khắc sâu trong tâm trí, khó lòng xóa nhòa.

Trước khi đi, Tân Tử Mặc truyền âm vào tai Lão Mạc: “Nhắn với Bắc Cung Minh một câu, đừng quên lời hẹn cách đây mười năm.”

Lão Mạc không hiểu ý nghĩa câu nói này, nhưng vẫn ghi nhớ kỹ trong lòng, không bỏ sót lời nào.

Cho đến khi Tân Tử Mặc và mọi người rời đi, Cẩm Tú Lâu mới thực sự xôn xao.

“Ta muốn giết hắn, nhất định phải giết hắn!”

Mục Ngôn Hoan bị tổn thương nặng nề về danh dự, suýt nữa tính mạng cũng bị đe dọa, cho đến giờ vẫn chưa đủ sức đứng dậy, bà ta tự nói một mình.

Theo lệnh của Lão Mạc, tất cả khách hàng của Cẩm Tú Lâu đều được mời ra về, không một ai được ở lại.

Đêm nay, chắc chắn là một đêm trằn trọc.

Các gia tộc lớn trong kinh thành đều biết sự việc xảy ra ở Cẩm Tú Lâu ngay lập tức, ai nấy đều ngơ ngác, trợn mắt trân trối.

Trong một góc tối tăm của Cẩm Tú Lâu.

Lão Mạc, Mục Ngôn Hoan và một số cao thủ mặc áo đen.

“Sự việc này ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của Cẩm Tú Lâu, không thể cho qua như vậy, nhất định phải lấy lại thể diện.”

Vết bầm tím trên cổ Mục Ngôn Hoan e rằng không thể biến mất trong thời gian ngắn.

Cẩm Tú Lâu tồn tại ở kinh thành nhiều năm, đây là lần đầu tiên phải nhận sỉ nhục như vậy.

Một cao thủ Địa Linh cảnh mặc áo đen nắm chặt nắm đấm nói.

“Lão Mạc, tại sao lúc đó ngài không ra tay?”

Câu nói này đã nói lên thắc mắc trong lòng mọi người.

Lão Mạc là cao thủ Địa Linh cảnh đỉnh phong, chính vì có Lão Mạc trấn giữ nên mới không có kẻ nào đám gây sự ở Cẩm Tú Lâu.

Lão Mạc im lặng khá lâu, rồi chậm rãi lên tiếng: “Nếu ra tay, ta chắc chắn sẽ chết.”

Gì cơ! Mục Ngôn Hoan và mọi người đều ngỡ ngàng, không thể tin nổi.

“Lão Mạc, ngài nói thật chứ?”

Mục Ngôn Hoan vốn rất kính trọng sức mạnh của Lão Mạc, nên không khỏi nghỉ ngờ.

Liên quan đến danh dự và lợi ích của Cẩm Tú Lâu, lẽ nào lão phu lại nói đùa?”

Lời tuyên bố hùng hồn muốn giết Tân Tử Mặc ban nãy chỉ trong chốc lát đã tan biến như sương khói.

Cao thủ Địa Linh cảnh, Mục Ngôn Hoan còn có cách đối phó.

 

 


Chương 52: Tại sao lúc đó ngài không ra tay
Danh sách chương
Chương 4 Ngươi tên là gì?Chương 5 Giết vào trong!Chương 3 Tuyên Tần Uyên!Chương 9 “Tới ngồi một látChương 8 Sáng sớm ngày maiChương 2 Tám năm đen tốiChương 7 Nhớ năm đóChương 1: Ra khỏi thiên laoChương 18: Làm gì đấy?Chương 19: Đây là đôi mắt quái quỷ gì vậy?Chương 13 Có tin đồn rằngChương 22: Xin nhường đườngChương 15 Đi lấy giấyChương 16: Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không thèm để ý.Chương 6: Con đường dài nhuốm máuChương 27: Nhắm mắt làm ngơChương 26: Nếu không muốn thì đừng miễn cưỡngChương 33: Ngươi nghiêm túc đấy àChương 31: Ta cũng biết ôngChương 32: Một số bí mật của người vô hìnhChương 36: Suýt mất mạng tại chỗChương 39: Hổ thẹn với sự kỳ vọngChương 34: Không thành vấn đềChương 35: Có gan thì giết hết bọn ta điChương 38: Hành động này rất có lợi cho hoàng triều.Chương 37: Ngươi muốn làm gìChương 10 Rượu đắt nhấtChương 44: Ngươi có bao nhiêu cái đầu để mất hảChương 42: Hình như ngươi rất sợ ta?Chương 43: Muốn ta đi cùng không?Chương 51: Giờ ngươi mới biết à?Chương 30: Rất nhiều người không tin chuyện này.Chương 11 Không tệChương 17: Bị nhiễm phong hànChương 45: Một đám phế vậtChương 20: Có gì thì nói đi!Chương 47: Hiểu là tốt rồi.Chương 46: Tần đại nhân thật oai hùngChương 25: Đã chuẩn bị tốt tâm lý sẽ bị mắng.Chương 52: Tại sao lúc đó ngài không ra tayChương 28: Tân đại nhân xin chờ một chútChương 54: Liệu có thật khôngChương 49: Đáng bao nhiêu tiềnChương 29: Đi xuống làm việc đi!Chương 23: Giờ ngọ đã đến, cuộc xử trảm sắp bắt đầu.Chương 58: Sợ bóng sợ gióChương 24: Giờ đã đến, hành hình điChương 57: Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệtChương 12 Đánh cược với bổn công tử?Chương 55: Đến xin lỗi và chuộc ngườiChương 50: Hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gìChương 59: Bất Túy LâuChương 21: Thật trùng hợp đấyChương 56: Không đọc còn đỡ, vừa đọc qua đã suýt sợ chết khiếp.Chương 41: Thiên cơ không thể tiết lộChương 40: Đây là việc nên làmChương 14 Hóa ra vị công tử nàyChương 53: Thấy ai không vừa mắt là cắn xéChương 48: Bình an vô sự rời đi.