Cường Giả Đến Từ Địa Ngục - Tần Tử Mặc (FULL)

Chương 43: Muốn ta đi cùng không?


Trước Sau

Lý Nam với khuôn mặt cay đẳng, hắn ta bận rộn làm việc cả buổi, nhưng cuối cùng lại thành ra hẳn ta đang may váy cưới cho Dương Băng.

Tuy nhiên, tất cả những người ở Nội các đều làm. việc vì đại nhân, nếu bị thua thiệt một chút thì hẳn ta cũng chẳng thể làm gì.

“Những người còn lại đều đưa về Bạch Hổ đường”

Tần Tử Mặc dặn dò: “Phía dưới đặt ra quy tắc như thế nào, ngươi tự mình cân nhắc đi, đừng để cho ta phải thất vọng”

“Đại nhân yên tâm, chắc chắn thuộc hạ sẽ không để cho đại nhân phải thất vọng”

Lý Nam chấp tay nói.

“Điều đi xuống đi!”

Tân Tử Mặc phất phất tay ra hiệu.

Màn đêm dăn dần buông xuống, Tân Tử Mặc cầm hai phiếu nợ trong tay, như thể có điều phải trầm tư suy nghĩ.

Tiết Ninh vội vàng xông vào đại sảnh, khom người nói: “Đại nhân, đã tìm thấy tung tích của những kẻ kia, lúc này chúng đang mua vui ở Cẩm Tú Lâu.”

Trước đó, Tiết Ninh cứ do dự lưỡng lự, suýt chút nữa đã bỏ lỡ cơ hội, bị Tân Tử Mặc giáng chức xuống làm một thị vệ bình thường.

Nếu không phải vì chuyện này thì bây giờ Đường chủ của Bạch Hổ đường sẽ không phải là Lý Nam mà là Tiết Ninh rồi.

Tuy nhiên, Tân Tử Mặc đã cho Tiết Ninh một cơ hội khác, hẳn cho Tiết Ninh đi tìm tung tích của đám công tử thế gia.

Tiết Ninh rất cảm thấy rất xúc động trước sự việc này, hắn ta chỉ hận bản thân vì đôi khi đã băn khoăn

quá nhiều, lúc nào hẳn ta cũng thầm hối hận

Hai ngày trước, hẳn ta đã được Tân Tử Mặc gọi vào, Tiết Ninh thề rằng chắc chắn hắn ta sẽ tuân theo mệnh lệnh của Tần Tử Mặc vô điều kiện.

Ngay cả đó là cái chết thì hắn ta cũng không ngần ngại bước vào.

“Không hổ danh là đệ tử thế gia, đều là khách quen của Cẩm Tú Lâu, thực sự rất có tiền! Thế nhưng mà, có nhiều tiền như vậy mà lại không chịu trả tiền cho Nội các, thực sự làm cho ta rất khó xử.”

Trong tay Tần Tử Mặc cầm hai phiếu nợ rồi ném về phía Tiết Ninh: “Ngươi nghĩ bây giờ chúng ta nên làm gì?

Tiết Ninh nghiến răng nói: “Hoặc là trả tiền, hoặc là đền mạng”

Tiết Ninh biết rất rõ, đây chính là cơ hội cuối cùng của hẳn ta trong cuộc đời này, nếu không nằm bắt cho tốt, cả đời này, hẳn ta khó mà có thể trở mình.

Vì vậy, thay vì sống trong sợ hãi, chỉ bằng hắn ta cứ treo đầu vào thắt lưng và cố gắng hết sức.

“Đêm nay, ngươi có thể điều động người của Bạch Hổ đường, hoặc là mang tiền về, hoặc là đưa người về.”

Tân Tử Mặc ném cho Tiết Ninh một tấm lệnh bài: “Ngươi có dám không?”

“Mệnh lệnh của đại nhân, cho dù thuộc hạ có chết. muôn lần cũng không từ chối.”

Hai tay Tiết Ninh nắm chặt lệnh bài, trong mắt tỏa ra hung quang.

“Đi đi!”

Tần Tử Mặc nhìn thấy trong đôi mắt của Tiết Ninh không hề có bất cứ sự sợ hãi nào, hắn tin tưởng Tiết Ninh sẽ không phạm phải sai lầm như trước.

Tính thêm cả những người được chiêu mộ trong hôm nay, Bạch Hổ đường có tổng cộng bốn mươi tám người, tất cả đầu đồng nhất mặc trường bào cá chép đen, bên hông vác theo một thanh đao dài, uy phong lãm liệt.

Bốn mươi tám con chiến mã, mục tiêu tiến đến là Cẩm Tú Lâu.

Mặc dù có ba mươi người vừa mới gia nhập, nhưng họ đều là những người không có chỗ nương tựa, họ đều sẵn sàng liều mạng vì một tương lai tốt đẹp hơn, không hề nao núng.

Cẩm Tú Lâu đã đứng sừng sững ở nước Nam Huyền nhiều năm, chưa từng có ai dám gây chuyện tại Cẩm Tú Lâu, vô số người thậm chí đến nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đêm nay, đã được định sẵn là không quá bình yên.

Gió lạnh thổi vào trên người Tân Tử Mặc.

“Ngươi lại để cho đám tiểu tử kia đến Cẩm Tú Lâu bắt người, đây chẳng phải là muốn đưa họ vào chỗ chết sao?”

Dương Băng đi tới từ trắc điện, ông ta nhìn về phía Cẩm Tú Lâu và nói thắng.

“Không trải qua sinh tử thì làm sao được tính là người của Nội các chứ?”

Vừa mới có một nhóm người mới gia nhập, đương nhiên là Tân Tử Mặc phải thử nghiệm thật kỹ một phen thì mới có thể xác định được lòng trung thành của những người này.

Trong đêm lạnh, Tân Tử Mặc phủ áo khoác lông chồn trắng như tuyết, chuẩn bị đi ra ngoài.

“Muốn ta đi cùng không?”

Cảnh đêm ở kinh thành đẹp không sao tả xiết.

Cẩm Tú Lâu, ca hát và nhảy múa, hương thơm nồng đậm của rượu tràn ngập mọi ngóc ngách, làm cho người ta say mê.

Đùng!

Với một tiếng vang thật lớn, Tiết Ninh dẫn theo người của Bạch Hổ đường, đạp một cước vào cổng chính đang đóng chắt của Cẩm Tú Lâu. 


Chương 43: Muốn ta đi cùng không?
Danh sách chương
Chương 4 Ngươi tên là gì?Chương 5 Giết vào trong!Chương 3 Tuyên Tần Uyên!Chương 9 “Tới ngồi một látChương 8 Sáng sớm ngày maiChương 2 Tám năm đen tốiChương 7 Nhớ năm đóChương 1: Ra khỏi thiên laoChương 18: Làm gì đấy?Chương 19: Đây là đôi mắt quái quỷ gì vậy?Chương 13 Có tin đồn rằngChương 22: Xin nhường đườngChương 15 Đi lấy giấyChương 16: Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không thèm để ý.Chương 6: Con đường dài nhuốm máuChương 27: Nhắm mắt làm ngơChương 26: Nếu không muốn thì đừng miễn cưỡngChương 33: Ngươi nghiêm túc đấy àChương 31: Ta cũng biết ôngChương 32: Một số bí mật của người vô hìnhChương 36: Suýt mất mạng tại chỗChương 39: Hổ thẹn với sự kỳ vọngChương 34: Không thành vấn đềChương 35: Có gan thì giết hết bọn ta điChương 38: Hành động này rất có lợi cho hoàng triều.Chương 37: Ngươi muốn làm gìChương 10 Rượu đắt nhấtChương 44: Ngươi có bao nhiêu cái đầu để mất hảChương 42: Hình như ngươi rất sợ ta?Chương 43: Muốn ta đi cùng không?Chương 51: Giờ ngươi mới biết à?Chương 30: Rất nhiều người không tin chuyện này.Chương 11 Không tệChương 17: Bị nhiễm phong hànChương 45: Một đám phế vậtChương 20: Có gì thì nói đi!Chương 47: Hiểu là tốt rồi.Chương 46: Tần đại nhân thật oai hùngChương 25: Đã chuẩn bị tốt tâm lý sẽ bị mắng.Chương 52: Tại sao lúc đó ngài không ra tayChương 28: Tân đại nhân xin chờ một chútChương 54: Liệu có thật khôngChương 49: Đáng bao nhiêu tiềnChương 29: Đi xuống làm việc đi!Chương 23: Giờ ngọ đã đến, cuộc xử trảm sắp bắt đầu.Chương 58: Sợ bóng sợ gióChương 24: Giờ đã đến, hành hình điChương 57: Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệtChương 12 Đánh cược với bổn công tử?Chương 55: Đến xin lỗi và chuộc ngườiChương 50: Hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gìChương 59: Bất Túy LâuChương 21: Thật trùng hợp đấyChương 56: Không đọc còn đỡ, vừa đọc qua đã suýt sợ chết khiếp.Chương 41: Thiên cơ không thể tiết lộChương 40: Đây là việc nên làmChương 14 Hóa ra vị công tử nàyChương 53: Thấy ai không vừa mắt là cắn xéChương 48: Bình an vô sự rời đi.