Cô Vợ Gả Thay Đáng Yêu: Cửu Gia, Hãy Ôm Em

Chương 21: Nghe lời nhân tài có thể sống lâu


Trước Sau

Khoảnh khắc ấy, An Đào Đào bị anh nhìn đến hít thở không thông, không thể nào che giấu nỗi chột dạ căng thẳng ở đáy lòng.

Cô cố nén cảm giác sợ hãi trào dâng, tiếp tục duy trì nụ cười ngọt ngào: “Không có mà.”

Lục Sóc nhìn cô, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm. Không biết anh đang nghĩ đến điều gì, mà một lúc sau cô thấy anh vẫy tay với mình: “Lại đây!”

Cơ thể An Đào Đào cứng ngắc, đứng dậy đi đến cạnh anh.

Lục Sóc lại hé mở đôi môi mỏng, giờ phút này, không hiểu sao cô lại thấy giọng nói khàn khàn ấy lại mê người đến lạ: “Ngồi xuống đây!”

An Đào Đào nghe vậy thì sợ tới nỗi toàn thân run lên bần bật, cả khuôn mặt cũng đỏ ửng, túm chặt vạt váy, ánh mắt tràn đầy kháng cự.

“Đừng để tôi phải nói lần hai.” Lục Sóc nheo mắt, bầu không khí bổng trở nên căng thẳng.

An Đào Đào sợ tới mức hai hàm răng va vào nhau, đành cam chịu ngồi xuống cạnh anh.

Cuối cùng, tâm trạng Lục Sóc cũng tốt lên đôi chút.

Anh vòng tay ôm eo cô, còn tay kia thì khẽ vuốt ve nốt ruồi lệ trên mặt cô: “Tối qua rắn hổ

mang chúa của tôi biến mất, cô có biết chuyện này không?”

Mắt An Đào Đào chợt lóe lên, từng hồi chuông cảnh báo vang lên đánh động lòng cô, như thể cô đã gặp phải nguy hiểm gì đó.

Cô khẽ liếm đôi môi khô khốc cùa mình, cân nhắc kỹ lưỡng mới đám mở miệng: “Biết chứ, ban nãy tôi có nghe má Trần nói rồi.”

“Ừm.” Lục Sóc khẽ đáp, rồi không nói gì nữa.

‘Trán An Đào Đào toát đầy mồ hôi, cô thật sự không hiểu tại sao anh lại hỏi mình như vậy.

Chẳng lẽ anh đã biết rắn hổ mang chúa không. tự biến mất mà là bị cô giết chết?

Không thể nào…

Lúc cô vào hang rắn Lục Sóc không hề có mặt ở đó, mà trong biệt thự cũng không có ai. Chưa kể cô còn cố ý tránh camera, vì vậy sẽ không có ai phát hiện ra manh mối gì.

Nhưng tại sao anh lại cố ý hỏi vậy? Lê nào anh đang thăm dò cô? “Vậy… Đã tìm được rắn hổ mang chúa chưa?” An Đào Đào thận trọng hỏi.

“Vẫn chưa.” Lục Sóc khẽ hôn lên nốt ruồi lệ của cô, đôi mắt như phủ tầng sương mù u ám hỏi: “Cô nghĩ tôi có thể tìm được nó không?”

Sống lưng An Đào Đào thoáng cứng đờ, có đúng là anh chẳng biết gì không?

“Chắc là có thể tìm được… đúng không?” Cô chột đạ né tránh ánh mắt của anh.

Lục Sóc thấy vậy thì khóe miệng khẽ nhếch lên: “Không tìm thấy thì mua con khác.”

An Đào Đào thở phào một hơi, đồng thời cũng hừ nhẹ, đúng là kẻ ác lại nhiều tiền!

Đương nhiên, toàn bộ biểu cảm của cô đều lọt vào mắt Lục Sóc, anh đặt tay lên vòng eo nhỏ của cô.

Khoảnh khắc đó, độ nóng như thiêu đốt xuyên qua lớp váy tiến thẳng vào làn da của cô, khiến An Đào Đào cảm thấy vừa chấn động vừa hoảng sợ như thể bản thân bị dã thú bắt được.

“Trong mắt cô thoáng qua tia sợ hãi, cả ngườ đông cứng không thể nhúc nhích: “Cửu gia, sao anh còn chưa chịu buông tôi ra? Làm vậy sẽ ảnh hưởng tới việc dùng bữa của anh đấy.”

‘“Không đâu.” Lục Sóc siết chặt vòng eo mảnh. mai của cô, hơi nóng phả ra từ môi bay thẳng tới tai cô: “Cô hãy đút tôi ăn đi!”

An Đào Đào run rẩy, cơ thể như bị luồng điện

xẹt qua, hơi kiêng dè liếc nhìn Lục Sóc.

“Nghe lời nhân tài mới có thể sống lâu.” Lục Sóc tiến lại gần, nhân lúc cô đang ngây người anh đã cắn nhẹ vào má cô.

Cơn đau và cảm giác nóng rát từ khuôn mặt truyền đến khiến An Đào Đào nhíu mày.

Cô siết chặt tay, nỗi sợ hãi trong lòng ngày càng lớn đần, khiến đôi môi nhỏ của cô đần mất đi màu sắc vốn có,

Dường như cô đã do dự một lúc lâu, mới cầm miếng bánh mì nướng đưa tới trước mặt Lục Sóc.

Lục Sóc cắn một miếng, thong dong nhai nuốt.

An Đào Đào nhìn động tác của anh, lúc này mới bừng tỉnh, cảm thấy thứ anh đang cắn không. phải bánh mì mà là máu thịt của cô.

Cơ thể cô dần trở nên lạnh cóng, khoảnh khắc ấy cô đã rơi xuống vực sâu vạn trượng.

“Sữa bò.” Lục Sóc khẽ mở miệng ra lệnh.

An Đào Đào khó khăn cẩm ly sữa bò đưa tới miệng anh.

Lục Sóc cúi đầu uống sữa, anh uống rất chậm, khiến cô có cảm giác gì đó thật khó tả.

An Đào Đào không thèm để ý, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất là mong bữa sáng này mau kết thúc, nếu còn tiếp tục nữa cô sợ mình sẽ ngạt thở mất.

Nhưng Lục Sóc vẫn thong thả ăn nốt bánh mì và ly sữa mà cô đưa tới bên miệng. Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối càng anh cũng chịu cất lời bảo An Đào Đào không cần đút nữa.

An Đào Đào thở hắt ra, cơn nhức mỏi hai bên cánh tay khiến cô phải nhíu mày.

“Tối nay cô hãy đi theo tôi đến một nơi.” Lục Sóc lại lên tiếng, hơi thở ấm áp của anh phả vào tai cô.

An Đào Đào khẽ run lên, nhưng cô không dám hỏi nhiều.

Chạng vạng, má Trần đưa cho An Đào Đào một hộp quà.

Hộp quà có thiết kế khá tinh xảo đẹp mắt, bên trên thắt chiếc nơ màu hồng nhạt hình con bướm, nghe má Trần nói đây là đồ mà Lục Sóc chuẩn bị cho cô.

An Đào Đào mở hộp quà ra, phát hiện bên trong là đầm đạ hội màu hồng nhạt. Bên trên còn đính nơ con bướm kích cỡ lớn, màu hồng phấn khiến bộ đồ trông vừa năng động vừa đáng. yêu.

‘Rốt cuộc tên ác ma này thích màu hồng nhạt đến cỡ nào?

An Đào Đào chửi thầm, cùng lúc đó má Trần lại dẫn chuyên viên trang điểm đến cho cô.

Cô thay đầm đạ hội, rồi chuyên viên trang điểm makeup nhẹ nhàng, khiến khuôn mặt vốn đã xinh đẹp của cô càng trở nên thanh tú mê người.

An Đào Đào nhìn chính mình trong gương, thầm nghĩ có lẽ đêm nay Lục Sóc định dẫn cô đi dự tiệc.

Trang điểm xong, An Đào Đào đã nhấc váy. bước ra khỏi phòng.

Dưới lầu, Lục Sóc vẫn mặc áo gió màu đen như thường lệ. Ánh sáng từ ngọn đèn pha lê vừa khéo chiếu xuống vóc đáng cao ráo của anh, phong thái bất phàm, nhưng nước da phờ phạc quá độ khiến anh toát lên vẻ ốm yếu u ám.

An Đào Đào nuốt nước miếng, cố ý bước thật chậm.

Lục Sóc nắm cổ tay kéo cô vào lòng.

“Cửu gia…” An Đào Đào không khỏi sợ hãi thốt lên.

Lục Sóc nhéo mặt cô, giọng nói hơi khàn ‘khàn: “Cô đi chậm như vậy là chưa ăn cơm à?”

An Đào Đào nhỏ giọng phản bác: “Tôi ăn rồi…

Giọng nói của cô nghe vừa mềm mại vừa ngọt ngào, dưới ánh đèn càng toát lên vẻ mờ ảo khiến người ta mê đắm.

Yết hầu Lục Sóc khẽ di chuyển, anh ôm chặt vòng eo mảnh mai của cô, đắt cô vào trong xe.

Hai người ngồi sát bên nhau ở hàng ghế sau.

An Đào Đào nghịch nơ bướm trên người mình, trong lòng ngày càng bất an. Khoảng cách giữa hai người quá gần khiến cô lo sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố gắng đời sự chú ý của mình vào những thứ khác, nhưng không, hiểu sao trong lòng cô vẫn hơi mơ hồ, trái tim bồn. chồn không yên.

Lúc đó, bầu không khí bên trong xe yên tĩnh lạ thường. Tiếng hít thở của hai người đan xen, không khí căng thẳng hơn bình thường.

Không lẽ anh muốn bán cô đi?

Xuống xe.” Lục Sóc mở cửa xe, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào cô.

An Đào Đào nở nụ cười cứng ngắc, ngoan ngoãn bước xuống xe: “Cửu gia, chúng ta tới đây làm gì vậy?”

Ánh đèn neon xen kẽ hai màu sáng tối chiếu. lên mặt Lục Sóc, một lát sau anh mới đáp: “Để cho cô xem một số thứ hay ho.” 


Chương 21: Nghe lời nhân tài có thể sống lâu
Danh sách chương
Chương 1: Tặng cô dâu cho Cửu giaChương 3: Cửu gia vẫn còn giữ lại mạng sốngChương 4: Không phải là cô AnChương 2: Cô không trốn được.Chương 6: Lục Sóc, anh định làm gì?Chương 7: Điểm huyệt của anhChương 9: Tên điên muốn bóp chết côChương 5: Sao anh lại ở đâyChương 11: Có lẽ cô sắp tự do rồiChương 10: Không đi cùng tôi sao?Chương 12: Âm mưu gả thayChương 13: Cửu gia sẽ khiến bà chếtChương 8: Đừng để tôi nói lại lần baChương 14: Cắt đứt quan hệChương 15: Không ăn nữaChương 16: Lấy lòng tôi điChương 17: Bắt rằn độcChương 18: Cho anh xem đồ tốtChương 19: Gu thẩm mỹ của trai thẳngChương 20: Cô sợ tôi?Chương 21: Nghe lời nhân tài có thể sống lâuChương 23: Cô là cô dâu của anhChương 22: Cô nói thử xem, ai thẳngChương 24: Tát anh một cáiChương 25: Tặng cô dải ruy băngChương 27: Tôi không tin cô biết y thuậtChương 26: Được đi học rồiChương 29: Hôm nay tôi rất vuiChương 30: Dẫn cô đến nhà hàng TâyChương 28: Cậu là tiểu tiên nữChương 31: Gạch bỏ tên bọn họ điChương 32: Đàn piano giá trị hơn triệu tệChương 34: Mời cậu ăn cơm.Chương 35: Giống với tên khốn Lục Sóc kiaChương 36: Đi làm cái gìChương 37: Cô thiếu đàn ông đến vậy saoChương 38: Đâm anh một daoChương 33: Suýt chứt nữa bị bẻ congChương 39: Bảo cô lăn qua đâyChương 41:Tôi uất ức, muốn khóc.Chương 43: Tại sao lại là đồ chơiChương 44: Becgie đen đáng sợChương 45: Để cô đi đưa thuốcChương 42: Sắc thuốc cho anhChương 46: Thuốc đẳng thì hôn côChương 47: Vết thương còn đau khôngChương 49: Nhà Triệu Tiểu Uyến phá sản rồiChương 48: Táo tàu có ngọt khôngChương 51: Em muốn cầu xin àChương 52: Thay thuốc cho tôiChương 50: Cửu Gia, xin cậu tha thứChương 54: Nụ cười tươi tắn sinh độngChương 55: Mãnh thú thỏa mãnChương 57: Diễn đàn trường học dậy sóngChương 58: Kỷ Thần giúp cậu lên tiếng rồiChương 59: Sự giận dữ không thể kiêm chếChương 56: Bạn thân quá xinh đẹp thì phải làm sao đây.Chương 61: Có lẽ cô nên cầu nguyện điChương 62: Hạng một hot searchChương 63: Chuyện trên Weibo là như thế nàoChương 53: Có đèn chớp.Chương 64: Cần sổ hộ khẩu.Chương 65:Chị dâu định tự tử sao.Chương 67: Cô muốn bị chặt tay chặt chân saoChương 66: Tôi không có tự tửChương 40: Sợ tôi động vào cô àChương 60: Chọn một trong haiChương 70: Xin An Đại Đại tha thứChương 71: Hoàn toàn phá sảnChương 72: Lợi hại hơn bác sĩ y học Cổ truyền Trung QuốcChương 73: Nhẫn cướiChương 74: Nhẫn huyết bồ câuChương 75: Yêu nữChương 76: Đïều trị bệnh timChương 69: Em tự mình đi được.Chương 68: Cô vợ nhỏ chân chínhChương 77: Không cần thù lao.Chương 78:Người nhà họ An tớiChương 79: Tôi chỉ có cái danh thôiChương 80: Tôi chỉ có cái danh thôiChương 81:Không muốn đànChương 83:Chị dâu, chị nên từ bỏ điChương 82:Tôi đối xử khắt khe với em àChương 84: Không có số điện thoại của Lục SócChương 85: Đưa cơm cho Cửu GiaChương 86:Cửu gia đồng ý rồiChương 89: Trong phòng có người saoChương 90: Trốn cái gì mà trốn, ra đâyChương 87: Lớn lên nhờ ăn ganChương 91: Trong tiệc gia đình nhất định phải đeo nhắnChương 94: Lục Thâm nhà họ Lục.Chương 95: Bà cụ đáng sợ.Chương 96: Nhanh chóng ly hônChương 92: Mang giày cho côChương 93:Nhà họ Lục kì lạChương 99: Xoa thuốc giúp emChương 100: Tầng thượng có phòng giám sát àChương 88: Bác sĩ An lợi hạiChương 98: Sao đã trở về rồi thếChương 103: Được Cửu Gia tha thứChương 101: Lạnh toát toàn thânChương 97: Thẩm Họa Họa.Chương 104: Cậu có tin tưởng tôi khôngChương 102: Chán ghétChương 109:Bác sĩ thần kỳChương 108:Điệu thủ hồi xuânChương 107: Bác sĩ An, cảm ơn côChương 111: Có thế trị được.Chương 110: Chàng Trai Tới Khám Chân.Chương 106:Không thể nhúc nhíchChương 112: Buổi đấu giá ở thành phố A.Chương 113: Tiền giống như giấy vụnChương 114:Lục Sóc tặng kim châm.Chương 115: Tôi là tiểu phúc tỉnhChương 105: Nhìn rõ chưaChương 116: Không quen, chơi không nổiChương 117: Cố tìnhChương 118: Một cuộc phản công nhỏChương 119: Vô tình cắm liễu liễu lên umChương 121: Đi đến nước SChương 122: Màu đỏ rất hợp với cô ấyChương 123: Thành phố A không có đại sứ hình ảnh àChương 124: Bị bắt cóc rồiChương 120: Đến nước S với anhChương 125: Thủ đoạn lưu loátChương 126: Mong em đừng hối hậnChương 127: Lở đấtChương 128:Có thể đợi được cứu viện khôngChương 129:Cứu viện vẫn chưa tới àChương 130: Cứu việnChương 131: Nữ anh hùng An Đào Đào.Chương 132: Là gia đình của kẻ thù àChương 133: Có nội giánChương 134: Anh phải tốt với emChương 135:Xem miệng cậu cứng chừng nàoChương 136:Cạm bẫyChương 13: Đều là vì Đào ĐàoChương 140:Khó biết rõ đầu đuôiChương 139:Cửu Gia đi về nhà cũ rồiChương 138:Cô nhóc tự tiChương 141: Về sau bất hết một mẻChương 143: Tôi muốn lấy lại mọi thứChương 144: Muốn chết thì cô đi điChương 142: Sao An Định Nhiên lại ở đâyChương 145: Giữ chặt áo may-ô.Chương 146: Tôi sẽ phản kíchChương 147: Chúng nó rất đáng yêu.Chương 149: Xem chân bị tậtChương 150: Đôi mất lấp lánh ánh saoChương 151:Quân cờ ngốc nghếch đáng thươngChương 152: Sự săn sóc của bạn traiChương 148: Bạn thân như cái quầnChương 153: Lao vào vòng tayChương 154: Muốn chơi xấuChương 155: Lễ hội văn hóaChương 156: Em vẽ sơ đồ thiết kế điChương 157: Bông hoa nhỏ màu trắngChương 158: Có bị mắng chết khôngChương 160: Cửu gia toàn năngChương 161: Lục cửu gia là tên vẽ hộChương 162: Nhỏ thảo mai gây sựChương 163: Nổi giận xé nhỏ thảo maiChương 164: Thứ sáuChương 165: Là ai làmChương 166: Ác ý phá hoạiChương 167: Chuyên trị đầy bụngChương 169: Sùng bái một cách vô lýChương 168: Gian hàng được chào đón nhấtChương 170: Cả người lạnh toátChương 171: Tại sao hồi hộpChương 159: Cầm tay dạy saoChương 172: Ăn ăn ănChương 173: Muốn báo đáp tôi như thế nào.Chương 174: Cô gái thông minhChương 175: Trả thùChương 176: Cũng là anhChương 177: Lôi cô điChương 178: Phủi sạchChương 179: Bậc thầy buôn chuyệnChương 180: Mau cútChương 181: Khích lệChương 182: An Định Nhiên vu oanChương 183: Cô không khó chịu saoChương 184: Hẹn hò với cô vợ nhỏChương 185: Cô ấy đang nghỉ ngơiChương 186: Thẻ VIP trăm vạnChương 188: Xoa bóp chút là ổn rồiChương 189: Ánh mắt không có thiện ýChương 190: Bị đuổi họcChương 191: Nhận lỗi và đuổi học.Chương 187: Đi khám bệnh điChương 193: Trong người chị có độcChương 192: Có thể chữa khỏi khôngChương 194: Không thích hợp lắmChương 195: Chuyện kể trước khi ngủChương 196: Không giống người tốtChương 197: Đội ngũ thiết kếChương 199: Tấn công từ hai phíaChương 201: Sự xuất hiện đáng kinh ngạcChương 200: Kích thích cô ta một chútChương 202: Mùi vị của âm mưuChương 198: Chết chắc rồiChương 203: Cửu gia, cô ta đã lừa anhChương 205:Cửu Gia biết hếtChương 206: Tôi chỉ muốn emChương 208: Lại trúng độcChương 204: Cửu Gia sẽ chọn ai đâyChương 210: Người đến không có ý tốtChương 207: Có hơi không giống nhauChương 209: Báo cảnh sátChương 211: Xé thỏa thuận ly hôn.Chương 212: Muốn ly hôn phải khôngChương 213: Em bắt rằn rất giỏiChương 214: Tôi chỉ cần cô ấyChương 216: Bắt được ngườiChương 217: Tội càng thêm tộiChương 218: Cuộc thi so tài Đông yChương 219: Vòng tay vỡ nátChương 220: Chú chó quý giáChương 221 Huề nhau nhéChương 222 Không chứa nổi cậu nữaChương 223 Chắc chắn sẽ không nuốt lờiChương 224 Thư mờiChương 215: Hai đứa vô dụngChương 226 Chấp nhận Lý PhongChương 227 Lốp dự phòng đáng thươngChương 225 Lại thêm một bức thư mờiChương 228 Em là nữ thần của anhChương 230 Cháu không tinChương 231 Bị chiều hư rồiChương 232 Chít chít chítChương 229 Tới khiêu khíchChương 234 Bịt kín miệng cô lạiChương 233 Không, tôi không phảiChương 235 Báo danh rồiChương 236Chương 237Chương 238