Cô Vợ Gả Thay Đáng Yêu: Cửu Gia, Hãy Ôm Em

Chương 81:Không muốn đàn


Trước Sau

Thường thì cô không có thời gian để vào, đi về từ chỗ học đàn piano của Chu Mễ đã quá muộn, hơn nữa, cô cũng không dám. Nếu cây đàn piano đắt tiền bị hỏng, cho dù cô có bán mình đi cũng không đền nổi.

Nhưng hôm nay thì khác, thời gian hẹn trước với Lục Sóc đã đến.

Cô đến trước để làm quen một chút đỡ cho đến lúc đó bị khó xử, đàn sai một vài nốt thì thật không ổn.

An Đào Đào kéo ghế dựa ra rồi ngồi xuống, nhìn phím đàn piano quen thuộc trước mặt, hít một hơi thật sâu, đặt ngón tay lên đó, làn gió vừa thổi qua, một khúc nhạc piano cung Đô trưởng. động lòng người từ từ vang lên dưới đầu ngón tay. cô.

Cuốn theo không khí, cũng cuốn theo gió, giai điệu động lòng người ấy quét sạch toàn bộ phòng, đàn trong nháy mắt, ngay cả người dưới tầng cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Cô đàn thật sự rất hay, khiến lòng người rung động, làm cho người ta hơi say.

“Mợ chủ đàn hay thật đấy!” Sau khi nghe xong, ngay cả má Trần cũng có thêm động lực lau bàn.

Hoàng Sâm hơi giật mình, một lúc sau mới nói: “Đúng là rất hay.”

Đàn xong một khúc, An Đào Đào cảm thấy không hài lòng, lại đàn thêm vài lần nữa.

Cứ như vậy, tiếng đàn piano đã kéo đài suốt cả một buổi chiều, mặc dù nghe rất hay nhưng nếu nghe nhiều sẽ dần trở nên chai sạn.

An Đào Đào hoàn toàn không ý thức được điều này, mãi đến hơn bốn giờ chiều cô mới quyết định dừng lại nghỉ ngơi một lúc, người trong biệt thự lập tức được giải thoát, không còn phải nghe cùng, một khúc nhạc đó nữa.

Hơn năm giờ, Lục Sóc lái xe về nhà, nhìn thấy anh xuất hiện, An Đào Đào đột nhiên căng thẳng, sau một buổi trưa tập luyện, mặc đù cô tràn đầy tự tin, nhưng khi nhìn thấy Lục Sóc, cô lại ủ rũ.

Lục Sóc nắng mưa thất thường như kẻ tâm thần, cô không biết liệu anh có hài lòng hay không.

Cô vẫn mãi thất thần như này cho đến lúc ăn cơm, cô cầm đũa chọc chọc cơm trong bát, khuôn mặt nhỏ nhắn và đôi lông mày đều nhăn hết cả lên, hoàn toàn không có tâm trạng ăn uống.

Lục Sóc để bát đũa xuống, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt có chút đò xét nhìn chằm chằm cô: Không muốn ăn à?”

Cảm nhận được cái nhìn chăm chú của Lục Sóc, cả người An Đào Đào cứng đờ, tốc độ quấy cơm cũng chậm lại hơn chút. Cô vốn muốn nói mình ăn rất ngon, nhưng ánh mắt của Lục Sóc lại giống như rada, tựa như có thể nhìn thấu hết tất cả.

Mặc kệ là giấu trong lòng, hay là đang suy nghĩ.

An Đào Đào nín thở, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, khổ sở nói: “Cửu Gia, trong lòng tôi rất hoảng loạn.”

Không ngờ cô sẽ nói như vậy, Lục Sóc kinh ngạc nhướng mày, ý bảo cô nói tiếp.

An Đào Đào xoa xoa đầu ngón tay, đôi lông mày đẹp để nhíu lại thành một đường, khuôn mặt càng thêm vẻ đáng thương khiến cho người khác thương xót: “Không phải chốc nữa sẽ đánh đàn piano ư? Tôi sợ Cửu Gia sẽ không hài lòng.”

Nghe thấy tiếng, đôi mắt đen láy của Lục Sóc đừng lại trên người cô, một lúc lâu sau cũng, không có dấu hiệu rời đi, mãi đến cả người của An Đào Đào cảm thấy không thoải mái đưới ánh nhìn của anh, anh mới nhếch môi mỏng, giọng nói vẫn lạnh lùng.

“Nhà họ An đã đạy bảo em rất nhiều, chắc chắn em sẽ đàn hay, trừ khi…”

Lục Sóc cố tình không nói tiếp khiến cơ thể An Đào Đào lại càng lạnh hơn, trừ khi cô vốn đã không biết đàn.

Cô luôn cảm thấy Lục Sóc sẽ nói như vậy, trong lòng thấy thật đáng sợ.

An Đào Đào nắm chặt chiếc đũa trong tay, mở to hai mắt, nhìn Lục Sóc bằng đôi mắt đặc biệt có hồn lẫn sáng ngời, nói: “Tôi được nhà họ An đạy dỗ, lát nữa chắc chắn sẽ khiến Cửu Gia vô cùng hài lòng.”

Lục Sóc nói nhẹ nhàng, lúc cúi đầu xuống, trong mắt hiện lên ý cười khó có thể nhận ra.

An Đào Đào nhanh chóng ăn vài miếng cơm. để cổ vũ cho mình có thêm can đảm, để lát nữa còn phải bước vào chiến trường.

Sau bữa cơm chiều, sắc trời tối sầm, ánh trăng. trải đài trên mặt đất, thỉnh thoảng còn có tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ.

An Đào Đào và Lục Sóc cùng lên tầng, đi vào phòng đàn.

An Đào Đào ngồi trước đàn pinao, hít một hơi thật sâu, Lục Sóc ngồi ở trên ghế bên cạnh, trong. tay cầm một chiếc ly đế dài có chứa rượu vang đỏ, vắt chéo chân, tư thế tao nhã cao quý, tựa như hoàng gia thời trung cổ khiến người ta không thể rời mắt.

Cô theo bản năng liếc nhìn Lục Sóc, thấy anh đang lắc chiếc ly đế dài với phong thái ung dung, trên mặt vẫn không có bất kỳ biểu cảm gì.

Anh hé môi, nói với giọng lạnh lùng: “Bắt đầu đi”

An Đào Đào lại hít vào một hơi thật sâu, đầu ngón tay hơi run rẩy.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng, điều chỉnh lại được cảm xúc, ngón tay trắng nõn mảnh khảnh đặt lên phím đàn, một khúc nhạc piano du đương vang lên trong phòng.

Tuyệt đẹp, êm tai, dễ nghe, bóng đêm như được che phủ thêm bởi một tấm màn thần bí, dần dần càng thêm lay động lòng người. Nhưng so với tiếng đàn, người đánh đàn mới là người mê hoặc lòng người.

Dưới ánh đèn chân không, toàn thân cô như được phủ một lớp ánh sáng thuần khiết, khuôn mặt nhỏ nhắn trong sáng ấy càng thêm mê người, đôi mắt long lanh như nước đẩy vẻ nghiêm túc, tưởng chừng như còn sáng ngời hơn cả bóng đêm ngoài cửa sổ, lay động lòng người.

Lục Sóc lắc chiếc ly đế đài, ánh mắt sáng, rực.

Ánh mắt nóng bỏng ấy tựa như có thể xuyên thấu hết tất cả, cho đù An Đào Đào quay lưng lại vẫn có thể cảm nhận được cảm giác nóng rực, hệt như thú dữ khóa chặt con mồi, thật đáng sợ.

An Đào Đào bỗng cảm thấy khiếp hãi, nhưng vẫn không đám thả lỏng, trong bầu không khí căng thẳng này, cô đánh xong nốt cuối cùng.

Bản nhạc vừa kết thúc, An Đào Đào thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô đánh đàn cũng không tệ, không đánh sai một nốt nào, hẳn là có thể qua cửa rồi nhỉ?

An Đào Đào quay đầu, cẩn thận liếc mắt nhìn Lục Sóc: “Cửu Gia, tôi đàn như nào?”

với ánh mắt của cô, sáng lấp. lánh mà cũng thật thận trọng, giống như một con thỏ trắng nhỏ sợ bị sói xám ngoạm mất, khóe môi hơi nhếch lên, trong đôi mắt đen lạnh lùng như có thêm chút địu đàng.

An Đào Đào mở to mắt nhìn chằm chằm Lục Sóc. Chẳng lẽ do cô xuất hiện ảo giác nên mới thấy ánh mắt của Lục Sóc đột nhiên trở nên có chút dịu đàng?

Bị hoa mắt rồi.

Lục Sóc lập tức thu hồi cảm xúc trong mắt, vẻ mặt giống như ngày thường.

An Đào Đào thoáng thở phào nhẹ nhõm, này mới giống Lục Sóc, dịu dàng hay gì đó sao có thể đi đôi với anh được.

“Đàn một bản nhạc khác đi.” Lục Sóc nhếch môi mỏng, trong giọng nói lạnh lùng có chút tà ác.

An Đào Đào sửng sốt, nhìn Lục Sóc với ánh mắt cực kỳ hoảng sợ: “Còn đàn nữa hả?”

“Không muốn sao?” Lục Sóc ngước mắt nhìn lên, hai tròng mắt đen láy sắc bén tựa chim ưng.

“Tôi…” An Đào Đào sợ đến nỗi sắc mặt trắng, bệch, trong lòng lạnh toát.

Người này chắc hẳn phải là đại ma vương đầu thai chuyển kiếp, nếu không, sao có thể xấu xa như vậy?

Đàn hết cái này còn muốn cái khác, thật muốn chết mà. Nếu cô biết đàn sẽ không có vấn đề gì, đằng này cô lại không biết, hai tuần học được một bản nhạc, coi như cũng có chút thiên phú.

An Đào Đào nhíu mày đẹp, giọng nói ngọt xớt,

nững nịu: "Đau quá đi mất, đàn không nổi nữa rồi, nếu không để lần sau nhá?"

Cô xoa xoa tay chân nhỏ nhắn, cò kè mặc cả bằng cái giọng ngọt xớt nhưng ánh mắt lại đầy. gian xảo, hệt như một con cáo nhỏ đội lốt thỏ.

Lục Sóc đứng đậy ôm lấy eo thon của cô, âm thanh dần trở nên trầm thấp, lại mang chút dụ hoặc khó tả: "Chân đau, tay đau, không muốn đàn, hửm?" 


Chương 81:Không muốn đàn
Danh sách chương
Chương 1: Tặng cô dâu cho Cửu giaChương 3: Cửu gia vẫn còn giữ lại mạng sốngChương 4: Không phải là cô AnChương 2: Cô không trốn được.Chương 6: Lục Sóc, anh định làm gì?Chương 7: Điểm huyệt của anhChương 9: Tên điên muốn bóp chết côChương 5: Sao anh lại ở đâyChương 11: Có lẽ cô sắp tự do rồiChương 10: Không đi cùng tôi sao?Chương 12: Âm mưu gả thayChương 13: Cửu gia sẽ khiến bà chếtChương 8: Đừng để tôi nói lại lần baChương 14: Cắt đứt quan hệChương 15: Không ăn nữaChương 16: Lấy lòng tôi điChương 17: Bắt rằn độcChương 18: Cho anh xem đồ tốtChương 19: Gu thẩm mỹ của trai thẳngChương 20: Cô sợ tôi?Chương 21: Nghe lời nhân tài có thể sống lâuChương 23: Cô là cô dâu của anhChương 22: Cô nói thử xem, ai thẳngChương 24: Tát anh một cáiChương 25: Tặng cô dải ruy băngChương 27: Tôi không tin cô biết y thuậtChương 26: Được đi học rồiChương 29: Hôm nay tôi rất vuiChương 30: Dẫn cô đến nhà hàng TâyChương 28: Cậu là tiểu tiên nữChương 31: Gạch bỏ tên bọn họ điChương 32: Đàn piano giá trị hơn triệu tệChương 34: Mời cậu ăn cơm.Chương 35: Giống với tên khốn Lục Sóc kiaChương 36: Đi làm cái gìChương 37: Cô thiếu đàn ông đến vậy saoChương 38: Đâm anh một daoChương 33: Suýt chứt nữa bị bẻ congChương 39: Bảo cô lăn qua đâyChương 41:Tôi uất ức, muốn khóc.Chương 43: Tại sao lại là đồ chơiChương 44: Becgie đen đáng sợChương 45: Để cô đi đưa thuốcChương 42: Sắc thuốc cho anhChương 46: Thuốc đẳng thì hôn côChương 47: Vết thương còn đau khôngChương 49: Nhà Triệu Tiểu Uyến phá sản rồiChương 48: Táo tàu có ngọt khôngChương 51: Em muốn cầu xin àChương 52: Thay thuốc cho tôiChương 50: Cửu Gia, xin cậu tha thứChương 54: Nụ cười tươi tắn sinh độngChương 55: Mãnh thú thỏa mãnChương 57: Diễn đàn trường học dậy sóngChương 58: Kỷ Thần giúp cậu lên tiếng rồiChương 59: Sự giận dữ không thể kiêm chếChương 56: Bạn thân quá xinh đẹp thì phải làm sao đây.Chương 61: Có lẽ cô nên cầu nguyện điChương 62: Hạng một hot searchChương 63: Chuyện trên Weibo là như thế nàoChương 53: Có đèn chớp.Chương 64: Cần sổ hộ khẩu.Chương 65:Chị dâu định tự tử sao.Chương 67: Cô muốn bị chặt tay chặt chân saoChương 66: Tôi không có tự tửChương 40: Sợ tôi động vào cô àChương 60: Chọn một trong haiChương 70: Xin An Đại Đại tha thứChương 71: Hoàn toàn phá sảnChương 72: Lợi hại hơn bác sĩ y học Cổ truyền Trung QuốcChương 73: Nhẫn cướiChương 74: Nhẫn huyết bồ câuChương 75: Yêu nữChương 76: Đïều trị bệnh timChương 69: Em tự mình đi được.Chương 68: Cô vợ nhỏ chân chínhChương 77: Không cần thù lao.Chương 78:Người nhà họ An tớiChương 79: Tôi chỉ có cái danh thôiChương 80: Tôi chỉ có cái danh thôiChương 81:Không muốn đànChương 83:Chị dâu, chị nên từ bỏ điChương 82:Tôi đối xử khắt khe với em àChương 84: Không có số điện thoại của Lục SócChương 85: Đưa cơm cho Cửu GiaChương 86:Cửu gia đồng ý rồiChương 89: Trong phòng có người saoChương 90: Trốn cái gì mà trốn, ra đâyChương 87: Lớn lên nhờ ăn ganChương 91: Trong tiệc gia đình nhất định phải đeo nhắnChương 94: Lục Thâm nhà họ Lục.Chương 95: Bà cụ đáng sợ.Chương 96: Nhanh chóng ly hônChương 92: Mang giày cho côChương 93:Nhà họ Lục kì lạChương 99: Xoa thuốc giúp emChương 100: Tầng thượng có phòng giám sát àChương 88: Bác sĩ An lợi hạiChương 98: Sao đã trở về rồi thếChương 103: Được Cửu Gia tha thứChương 101: Lạnh toát toàn thânChương 97: Thẩm Họa Họa.Chương 104: Cậu có tin tưởng tôi khôngChương 102: Chán ghétChương 109:Bác sĩ thần kỳChương 108:Điệu thủ hồi xuânChương 107: Bác sĩ An, cảm ơn côChương 111: Có thế trị được.Chương 110: Chàng Trai Tới Khám Chân.Chương 106:Không thể nhúc nhíchChương 112: Buổi đấu giá ở thành phố A.Chương 113: Tiền giống như giấy vụnChương 114:Lục Sóc tặng kim châm.Chương 115: Tôi là tiểu phúc tỉnhChương 105: Nhìn rõ chưaChương 116: Không quen, chơi không nổiChương 117: Cố tìnhChương 118: Một cuộc phản công nhỏChương 119: Vô tình cắm liễu liễu lên umChương 121: Đi đến nước SChương 122: Màu đỏ rất hợp với cô ấyChương 123: Thành phố A không có đại sứ hình ảnh àChương 124: Bị bắt cóc rồiChương 120: Đến nước S với anhChương 125: Thủ đoạn lưu loátChương 126: Mong em đừng hối hậnChương 127: Lở đấtChương 128:Có thể đợi được cứu viện khôngChương 129:Cứu viện vẫn chưa tới àChương 130: Cứu việnChương 131: Nữ anh hùng An Đào Đào.Chương 132: Là gia đình của kẻ thù àChương 133: Có nội giánChương 134: Anh phải tốt với emChương 135:Xem miệng cậu cứng chừng nàoChương 136:Cạm bẫyChương 13: Đều là vì Đào ĐàoChương 140:Khó biết rõ đầu đuôiChương 139:Cửu Gia đi về nhà cũ rồiChương 138:Cô nhóc tự tiChương 141: Về sau bất hết một mẻChương 143: Tôi muốn lấy lại mọi thứChương 144: Muốn chết thì cô đi điChương 142: Sao An Định Nhiên lại ở đâyChương 145: Giữ chặt áo may-ô.Chương 146: Tôi sẽ phản kíchChương 147: Chúng nó rất đáng yêu.Chương 149: Xem chân bị tậtChương 150: Đôi mất lấp lánh ánh saoChương 151:Quân cờ ngốc nghếch đáng thươngChương 152: Sự săn sóc của bạn traiChương 148: Bạn thân như cái quầnChương 153: Lao vào vòng tayChương 154: Muốn chơi xấuChương 155: Lễ hội văn hóaChương 156: Em vẽ sơ đồ thiết kế điChương 157: Bông hoa nhỏ màu trắngChương 158: Có bị mắng chết khôngChương 160: Cửu gia toàn năngChương 161: Lục cửu gia là tên vẽ hộChương 162: Nhỏ thảo mai gây sựChương 163: Nổi giận xé nhỏ thảo maiChương 164: Thứ sáuChương 165: Là ai làmChương 166: Ác ý phá hoạiChương 167: Chuyên trị đầy bụngChương 169: Sùng bái một cách vô lýChương 168: Gian hàng được chào đón nhấtChương 170: Cả người lạnh toátChương 171: Tại sao hồi hộpChương 159: Cầm tay dạy saoChương 172: Ăn ăn ănChương 173: Muốn báo đáp tôi như thế nào.Chương 174: Cô gái thông minhChương 175: Trả thùChương 176: Cũng là anhChương 177: Lôi cô điChương 178: Phủi sạchChương 179: Bậc thầy buôn chuyệnChương 180: Mau cútChương 181: Khích lệChương 182: An Định Nhiên vu oanChương 183: Cô không khó chịu saoChương 184: Hẹn hò với cô vợ nhỏChương 185: Cô ấy đang nghỉ ngơiChương 186: Thẻ VIP trăm vạnChương 188: Xoa bóp chút là ổn rồiChương 189: Ánh mắt không có thiện ýChương 190: Bị đuổi họcChương 191: Nhận lỗi và đuổi học.Chương 187: Đi khám bệnh điChương 193: Trong người chị có độcChương 192: Có thể chữa khỏi khôngChương 194: Không thích hợp lắmChương 195: Chuyện kể trước khi ngủChương 196: Không giống người tốtChương 197: Đội ngũ thiết kếChương 199: Tấn công từ hai phíaChương 201: Sự xuất hiện đáng kinh ngạcChương 200: Kích thích cô ta một chútChương 202: Mùi vị của âm mưuChương 198: Chết chắc rồiChương 203: Cửu gia, cô ta đã lừa anhChương 205:Cửu Gia biết hếtChương 206: Tôi chỉ muốn emChương 208: Lại trúng độcChương 204: Cửu Gia sẽ chọn ai đâyChương 210: Người đến không có ý tốtChương 207: Có hơi không giống nhauChương 209: Báo cảnh sátChương 211: Xé thỏa thuận ly hôn.Chương 212: Muốn ly hôn phải khôngChương 213: Em bắt rằn rất giỏiChương 214: Tôi chỉ cần cô ấyChương 216: Bắt được ngườiChương 217: Tội càng thêm tộiChương 218: Cuộc thi so tài Đông yChương 219: Vòng tay vỡ nátChương 220: Chú chó quý giáChương 221 Huề nhau nhéChương 222 Không chứa nổi cậu nữaChương 223 Chắc chắn sẽ không nuốt lờiChương 224 Thư mờiChương 215: Hai đứa vô dụngChương 226 Chấp nhận Lý PhongChương 227 Lốp dự phòng đáng thươngChương 225 Lại thêm một bức thư mờiChương 228 Em là nữ thần của anhChương 230 Cháu không tinChương 231 Bị chiều hư rồiChương 232 Chít chít chítChương 229 Tới khiêu khíchChương 234 Bịt kín miệng cô lạiChương 233 Không, tôi không phảiChương 235 Báo danh rồiChương 236Chương 237Chương 238