Thấy Lưu Khải Minh không bị lay động mà vẫn bước từng bước đi tới, Elber đột ngột chạy tới chỗ Lâm Thiên Hào, quỳ xuống ôm chặt lấy đùi Lâm Thiên Hào van xin: “Thầy ơi, cứu em với! Thầy nhat định phải cứu em! Em là học trò của thầy, sau này còn phải phụng dưỡng thầy lúc tuổi già nữa mà! Thầy … ”
Lâm Thiên Hao thở dai, noi: “Elber, chang le cau quen rồi sao, bai học đầu tien của Thiên Môn chính là bốn chữ: chấp nhận thua cuộc. Cậu thua rồi thì phải nhận Không dưỡng già được cho tôi thì tôi nuôi cậu cũng được.”
Nói xong ông ta nhắm mắt lại, không nỡ nhìn tiếp.
Elber lại van xin thêm mot hoi lau, thay Lam Thien Hao vẫn không chịu cứu mình, bèn bất ngờ buông đùi ra lùi lại mấy bước, chỉ vào Lâm Thiên Hào mà chửi lớn: “Chó chết! Lũ yellow monkey các người, kém cỏi như cứt! Đừng tưởng hôm nay thắng rồi là thắng mãi được. Thần sẽ phạt bọn mày! Thần sẽ trừng trị bọn mày! … ”
Ông ta vừa nhảy dựng vừa điên cuồng chửi rủa.
Trịnh Gia Hào lập tức dẫn theo mấy người lao lên gô cổ Elber, dùng băng keo quấn mấy vòng quanh miệng ông ta rồi đè xuống đất.
Lưu Khải Minh bưoc len, cat đứt gan tay va gan chan của Elber. Anh ta cố gắng kiềm chế cảm xúc để không dùng hết sức mình, làm y hệt những gì Elber đã từng làm với anh ta nham đảm bảo ông ta không hoàn toàn què quặt, vẫn có thể đi lau xe trong bãi đậu xe.
Cảnh tượng vốn rất tàn khốc nhưng mọi người lại cảm thấy vô cùng hả dạ.
Elber nhanh chóng bị khiêng đi.
Nhân viên của Ngân Sa đều vui mừng phấn khởi, nhưng sau đó, từng người một đều run sợ, không biết bản thân sẽ phải đối mặt với số phận thế nào.
Mã Sơn đứng ra nói: “Tôi biết, có rất nhiều người trong số các cậu bất đắc dĩ lắm mới phải làm thuê cho bọn ngoại quốc. Làm thuê kiếm tiền thôi, chẳng sao cả!”
“Bây giờ, chúng tôi đã giành lại được Ngân Sa. Không chỉ Ngân Sa mà là cả Hào Giang, thậm chí cả Las Vegas, Monten, Thái Dương Thành … tất cả sòng bạc trên thế giới đều đã được chúng tôi chiến thắng giành lại!”
“Nếu các cậu muốn tiếp tục làm nghề này thì cứ ở lại. Không muốn làm nữa thì tới chỗ kế toán nhận tiền trợ cấp rồi về nhà tìm một công việc đàng hoàng, sống qua ngày.”
Nhân viên của sòng bạc nghe vậy thì cũng thở phao nhẹ nhõm.
Có ai trong bọn họ không muốn làm đâu, thế là họ nhao nhao lên bày tỏ: “Mã gia, chúng tôi nguyện đi theo anh!”
Mã Sơn cười ha hả: “Các cậu muốn làm nhưng tôi thì chưa chắc! Trận cá cược hôm nay là do Lưu Khải Minh giành lại. Tôi muốn giao toàn bộ việc kinh doanh của Hào Giang cho cậu ấy. Cha nuôi của tôi đã mất, Hào Giang mất đi một vua sòng bạc, nhưng hôm nay Hào Giang lại có được thánh sòng bạc! Linh hồn cờ bạc Hào Giang mãi mãi bất bại!”
Lưu Khải Minh vội vàng từ chối: “Mã gia, Hào Giang không thể thiếu anh được! Lưu Khải Minh này đâu có đức có tài gì đâu, hôm nay là nhờ có anh và anh Lý ở đây tôi mới có đủ tự tin. Nếu không có hai người, tôi nào dám tự xưng là thánh sòng bạc, làm gì có tư cách sánh ngang với ông Hà chứ!”
Mã Sơn trợn mắt: “Bảo cậu làm thì cứ làm đi! Nhưng nói thật, tôi cũng chỉ có thể giao chuyện làm ăn của Ngân Sa cho cậu, còn các sòng bạc khác thì không thuoc quyền quản lý của toi. Hom nay chung ta co thể thang deu nho cac ong chủ đã ủng hộ, tài sản thắng được cũng thuộc về bọn họ.”
Cuối cung chỉ con lại Tra Nhĩ Tay, Nguyễn Hướng Đông, Hà Thanh Liên và Lang Dụ Văn.
Tra Nhĩ Tây cười hề hề: "Các ông chủ lớn phẩm cách cao thượng thật đấy, tôi vốn không bằng được. Hôm nay tôi đến đây chỉ để giúp cháu rể tôi thôi. Bây giờ trận này đã thắng, tôi lấy lại vốn gốc, phần còn lại cháu rể tôi muốn chia sao thì chia, tôi về nhà rồi thì chỉ cần cháu gái cưng của tôi không trách tôi tới muộn là tôi đã mừng đến tạ ơn trên rồi, ha ha ha!"
Ông ta cũng xách thùng tiền của mình rồi rút lui.
Nguyễn Hướng Đông nói: "Thứ tôi mang tới hôm nay là tài sản của Hồng Môn, không phải tài sản riêng của tôi. Trước khi tới đây, tôi đã hỏi Vạn gia, Vạn gia đã nói là chút tiền này coi như tặng cho cậu Lý. Cậu Lý đã trừ khử kẻ phản bội Hồng Mon là Giang Long Huy, lại con cứu vớt Hồng Mon thoat khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng ở Lạc Thành, hai lần đại ơn như vậy, thật sự không có cách nào báo đáp, càng không thể dùng tiền bạc mà cân đo. Chỉ là tùy cơ ứng biến, năm mươi tỷ này cứ xem như là một chút lòng thành của Hồng Môn. Sau này nếu cậu Lý có chuyện cần thì chỉ cần gọi một tiếng, hai mươi ba triệu môn đồ của Hồng Môn khắp thế giới đều sẵn sàng nghe lệnh, lên núi đao xuống biển lửa, quyết không từ!"