Hướng Vãn Tình sững sờ, không ngờ Lâm Mộng Đình sẽ đưa ra quyết định như vậy, trố mắt đứng nhìn, không biết nói gì cho phải.
Mà những người khác trong đại sảnh thì nghe mà nhiệt huyết sôi trào.
Lý A Tứ là người đầu tiên đứng ra bày tỏ thái độ:
“Phu nhân, Lý A Tứ tôi sống là người của nhà họ Lý, chết là quỷ của nhà họ Lý, muốn đánh Côn Luân, tôi xung phong đi đầu! Lý A Tứ, cùng mười vạn âm binh Phong Đô, nghe phu nhân sai khiến, tuyệt đối không hai lời!”
Ngũ Ngọc Kỳ cũng nói: “Phu nhân cứ việc ra lệnh, mạng của tôi và A Tứ đều do anh Lý và phu nhân ban cho, dù vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ!”
“Ha ha ha ha!” Bên cạnh, Du Quang không biết nghĩ đến chuyện gì vui, cười lớn, rồi vươn vai, nói với Dã Trọng, “Có phải hai anh em mình cũng nên vận động chút không?”
Dã Trọng gãi cái đầu to hơn cả thân mình, nói: “Cũng được cũng được, từ lần trước nghe Lý Dục Thần truyền đạo, anh cảm thấy tu vi tiến bộ không ít, có cảm giác quay về đỉnh phong năm xưa. Lần này nếu nương nương đã muốn đi, chúng ta làm người theo hầu cũng được, chẳng phải chỉ là Côn Luân sao, cũng đâu phải chưa từng đi, đi là được!”
Du Quang cười lớn: “Ha ha, thú vị thú vị, lần này vui rồi!”
Lâm Mộng Đình khẽ cúi người với mọi người tỏ ý cảm ơn, rồi nói với Hướng Vãn Tình: “Hướng sư tỷ, chúng ta lên Thiên Đô, không phải muốn đối đầu với Thiên Đô, chỉ là lão tặc Cao Hề ức hiếp người quá đáng, muội nhất định phải đòi công bằng. Sư tỷ là đệ tử Thiên Đô, muội không muốn khiến sư tỷ khó xử, đến lúc đó mong sư tỷ có thể tránh đi đôi chút.”
Hướng Vãn Tình im lặng.
Sự phát triển của sự việc nắm ngoài dự liệu của cô ấy, khiến cô ấy hoàn toàn không kịp chuẩn bị.
Lâm Mộng Đình cũng không thúc giục, dù sao thân phận của đối phương ở đó. Với Cao Hề, Khương Tử Phong, đó là tư thù, là tranh đấu trong môn phái, nhưng khi Lâm Mộng Đình dẫn người ngoài lên núi, thì không còn là chuyện nội bộ nữa.
Trên mặt Hướng Vãn Tình đầy lo lắng, “Thực lực của Cao Hề rất mạnh, tuyệt đối không thể xem thường. Sau lưng bọn họ là dòng dõi nhà họ Khương, từ Khương Tử Nha trở xuống, nhân tài xuất hiện tang tang lớp lớp, trong kiếm trận Vạn Tiên không biết có bao nhiêu kiếm tiên là hậu duệ nhà họ Khương. Lần này theo Cao Hề xuống, có hai cao thủ Khương Bình, Khương Thành. Tuy tỷ sẽ cố hết sức thuyết phục mấy vị sư huynh sư tỷ, nhưng không dám đảm bảo họ đều sẽ tin tỷ. Thêm nữa, tứ phương hộ pháp sứ và truyền lệnh sứ của Thiên Đô chỉ nghe lệnh chưởng môn, mà đại sư huynh bị vây khốn, lệnh chưởng môn nhất định đã rơi vào tay Khương Tử Phong. Còn có … "
Hướng Vãn Tình do dự, cuối cùng vẫn không nói ra còn có gì, mà sắc mặt quyết định, nói: "Cứ quyết định như vậy đi, tỷ về trước, có tình huống gì, sẽ có Thanh Điểu liên lạc với muội. Tạm biệt!"
Nói xong, cũng không đợi Lâm Mộng Đình trả lời, thân hình nhoáng lên, biến mất giữa không trung.
Lâm Mộng Đình nhìn Hướng Vãn Tình biến mất, cảm khái nói: "Hướng sư tỷ đúng là người trọng tình!"