Ai vậy?
Hỏi Vệ Đông Thanh, anh ấy cũng không nói rõ được, chỉ bảo là hai cô gái rất xinh
Ở Vân Thành, người đẹp mà anh quen chẳng có mấy.
Đối phương chủ động tìm đến, lại còn gọi đúng tên mình, khiến Sở Phong càng thấy tò mò.
Cùng lúc đó, trước cổng trang viên, hai cô gái về dáng vóc lẫn nhan sắc đều chẳng kém Tần Yên Nhiên đang đứng đợi, lòng đầy thấp thỏm.
“Chị Ninh, chị nghĩ anh ấy sẽ chịu gặp bọn mình chứ?” cô gái mặc váy dài màu đen Khương Nhã hỏi, giọng đầy hồi hộp.
Cô gái mặc váy dài trắng Ninh Uyển Nhi tuy lo lắng hiện rõ trên mặt, nhưng vẫn nói: “Có thư tay của ông cụ đó, chắc sẽ không khó đâu.”
Khi hai người còn đang thì thầm, Sở Phong cùng mọi người đã từ bên trong bước ra.
Anh liếc qua hai cô, đúng là không quen, chau mày hỏi: “Các cô tìm tôi à?”
Nhìn khí tức trên người họ, có thể đoán họ cũng thuộc võ đạo thế gia, nhưng thực lực cả hai chưa mạnh, còn đang ở cảnh giới Minh Kình.
“Anh Sở, đúng là bọn em tìm anh.”
Ninh Uyển Nhi mỉm cười bước tới, nụ cười dịu dàng, khiến người đối diện thấy nhẹ nhõm, vui vẻ.
Ngay lập tức, anh rõ ràng cảm thấy có một ánh mắt từ bên cạnh dán chặt lên mình.
Anh thoáng căng thẳng, biết chủ nhân ánh nhìn ấy chính là Tần Yên Nhiên.
Tuy không rõ lúc này trong lòng Tần Yên Nhiên nghĩ gì, nhưng từ ánh mắt nóng rực đang nhìn mình chằm chằm, anh hiểu đa phần là cô đang ghen: dù sao nhan sắc đối phương chẳng kém cô, khí chất thậm chí còn trội hơn đôi chút.
Cùng là mỹ nhân, sự đối đầu ngầm lập tức hiện ra.
Nhưng lúc này vì chưa rõ tình hình của họ, anh cũng khó mà giải thích nhiều; anh bước lên hai bước, hỏi: “Hai người đẹp, chúng ta từng quen biết à?”
“Trước đay thì chua, nhung từ hom nay thì quen rồi!”
“Em tên Khương Nhã, còn chị ấy là Ninh Uyển Nhi.”
Vừa tự giới thiệu, Khương Nhã vừa không ngừng quan sát Sở Phong, muốn biết chàng trai trẻ này đặc biệt chỗ nào mà ông cụ kia lại hết lời tiến cử, còn nói chỉ cần anh tới là mọi việc đều giải quyết được.
“Anh Sở, bọn em đến từ Khôn Châu. Có một ông cụ nhờ bọn em tìm anh, mời anh đến chữa bệnh cho người nhà em!”
Vừa nói, Ninh Uyển Nhi liền lấy từ trong ngực áo ra một phong thư.
Sở Phong khẽ đưa tay, lá thư trong tay Ninh Uyển Nhi như bị hút vào lòng bàn tay anh.
Rõ ràng phong thư này được Ninh Uyển Nhi giữ sát người bấy lâu, vẫn còn vương chút ấm và phảng phất hương thơm nhè nhẹ.
Nhưng lúc này, anh chẳng bận tâm đến điều đó, mà xé toạc phong bì xem nội dung bên trong, mắt lóe lên vẻ kích động.
Linh cảm mách bảo anh: “ông cụ” mà họ nói rất có thể chính là ông già-sư phụ của anh.
Anh quen rất ít người lớn tuổi; mà người vừa biết anh ở Vân Thành lại biết anh giỏi y thuật thì chỉ có mỗi ông ấy.
Anh vẫn đang dò tìm tung tích ông già, không ngờ chưa kịp lần ra thì ông đã chủ động sai người tới.
Hít sâu một hơi đè nén xúc động xuống, anh hỏi Ninh Uyển Nhi: "Ông cụ mà các em nói hiện ở đâu?"
"Giờ ông ấy ở đâu? Có còn ở Khôn Châu không?"
Ninh Uyển Nhi lắc đầu: "Ông cụ đã rời đi từ một tháng trước rồi. Bọn em đến Vân Thành nửa tháng trước, vất vả lắm mới lần ra nhà họ Lạc, lại biết anh đã không còn ở đó, nên lại tiếp tục đi khắp nơi để tìm!"