Hắn lộ vẻ hưng phấn, nhưng sau đó lại tiếc nuối nói: “Đáng tiếc ta không còn tấm phù chỉ nào, nếu không đã có thể dẫn dụ hung thú cực đại đến.”
Nói xong, hắn dùng tốc độ cực nhanh bay về một phía khác.
Cùng lúc đó, tại thánh địa Tam tông.
Nam Cung Vệ ngồi xếp bằng giữa thánh địa, xung quanh có các đệ tử Tam tông đang lăng không hộ pháp.
“Cẩn thận đó, hung thú xuất hiện ngày càng nhiều.”
Hai vị bát diệp Phong Nhất Chỉ và Sở Nam cùng với các vị trưởng lão và cao thủ khác của Tam tông đều xuất hiện hộ pháp cho Nam Cung Vệ. Trong số các tông môn hiện tại ở Đại Viêm cũng chỉ có Tam tông có thực lực này.
“Rốt cuộc đây là hung thú gì?” Sở Nam nghi hoặc hỏi.
“Không phải Man điểu, cũng không phải diều hâu … Ta chưa từng gặp loại hung thú này.”
Ông –
Nam Cung Vệ gọi ra pháp thân bát diệp, pháp thân không kim liên toả ra từng vòng sáng năng lượng rơi xuống tám mảnh liên diệp.
Trên Đông Các.
Lục Châu đang đi may đuờng Thai Cuc Quyền thì Minh Thế Nhân nhanh chân bước vào sân viện.
“Sư phụ, Vân Thiên La Tam tông gửi phi thư nói rằng Nam Cung Vệ đang thử nghiệm khai cửu diệp.” Minh Thế Nhân khom người bẩm báo.
“Nam Cung Vệ?” Lục Châu vuốt râu. “Có tin tức gì của Quý Thanh Thanh không?”
“Từ sau cuộc chiến ở Dự Châu, không ai từng gặp Quý Thanh Thanh, tra không được. Nhưng dù nàng ta có thiên phú tốt thì cũng không thể nhanh bằng Nam Cung Vệ được.” Minh Thế Nhân nói.
“Vì sao lại khẳng định như vậy?” Lục Châu thấy Minh Thế Nhân có ý kiến khác với Tư Vô Nhai bèn hứng thú hỏi.
“Vì nàng ta đâu có quan sát sư phụ truyền đạo đâu!”
Lục Châu nhướng mày, hơi cả giận. “Nghiêm túc một chút.”
Minh Thế Nhân lập tức khom người: “Đồ nhi biết sai.”
“Tư Vô Nhai đâu rồi?”
"Ngươi đến Tam tông một chuyến."
"A? Sư phụ, đồ nhi chỉ là một tên thất diệp nho nhỏ, sao có thể trợ giúp người ta khai cửu diệp?" Minh Thế Nhân nghi hoặc nói.
Lục Châu ngang đầu, ánh mắt thâm thuý nhìn về phía Minh Thế Nhân. Lục Châu không nói một lời, chỉ lắng lặng nhìn hắn.
Minh Thế Nhân thu hồi dáng vẻ nghi hoặc, vội vàng khom người: “Đồ nhi đã rõ. Đồ nhi sẽ đi ngay … "