Nói đến đây, giọng điệu Pháp Hoa khẽ chuyển. “Pháp Không đã đánh lén lão thí chủ?”
Lão hoà thượng này có tư duy nhanh nhẹn, rất biết cách ứng đối. Hắn đột nhiên đổi chủ đề để Lục Châu vô tình nói ra nhiều tin tức hơn.
Nhưng Lục Châu sao lại không hiểu kiểu nói chuyện gài bẫy này, bèn đáp rất thẳng thắn: “Pháp không đánh lén lão phu, lão phu đến trả thù … Ngươi cảm thấy chuyện này có hợp lý không?”
Đám tăng nhân hít sâu một hơi, đổ dồn mắt nhìn về phía Lục Châu, mà Pháp Hoa lại bật cười ha hả.
“Lão nạp dù sao cũng là phương trượng Huyết Dương Tự, là một trong số ít người nắm giữ Nghiệp Hoa ở Đại Đuong. Neu lao thí chủ muon tra thù thì đa som động thủ, cần gì phải chờ đến bây giờ. Nghiệp Hoả đấu với Nghiệp Hoả chính là lưỡng bại câu thương.”
Lục Châu thản nhiên vuốt râu, nghi hoặc hỏi: “Lưỡng bại câu thương? Ngươi quá đề cao chính mình rồi.”
Hoa thượng nay khong nghĩ toi viec Phap Khong cung la cao thủ Nghiep Hoa sao?
Nếu là người bình thường nói ra câu này thì đám tang nhân đã nổi trận lôi đình đánh đuổi hắn ra khỏi Huyết Dương Tự từ lâu. Nhưng kẻ đến không thiện, chỉ dùng âm công đã có thể bức lui mười hai vị kim cương toạ, rất khó đối phó.
Tăng nhân trên Huyết Dương Tự không nhiều, nhưng dựa vào việc có hai vị cao thủ Nghiệp Hoa nên dương danh thiên hạ, các tông môn khác tại Đại Đường đều phải kiêng kỵ ba phần. Vậy mà lão giả này lại dám thẳng mặt phê bình phương trượng, đám tăng nhân chỉ có thể tức giận trong lòng, không dám biểu lộ ra ngoài.
“Lão thí chủ cũng nắm giữ Nghiệp Hoả?” Pháp Hoa hỏi dò.
Lục Châu không thèm đáp lời, chỉ hờ hững nhìn hắn.
Pháp Hoa cũng biết câu hỏi của mình có hơi mạo phạm, bèn giải thích: “Nếu lão thí chủ cũng nắm giữ Nghiệp Hoa thì sẽ hiểu uy lực của nó. Một khi bị lây nhiễm Nghiệp Hoả, kỳ kinh bát mạch và đan điền khí hải bị thiêu đốt, tất sẽ trọng thương. Cửu diệp không có Nghiệp Hoả sẽ yếu hơn ba phần, không thể không nhượng bộ. Lão nạp khổ tu hơn tám trăm năm mới tu luyện ra được Nghiệp Hoả … ”
Pháp Hoa nâng tay. Phut! Một đoa hồng liên trôi nổi trên lòng bàn tay hắn, hồng liên từ từ bốc ra hoa diễm đỏ rực như máu, đỏ đến loá mắt.
Các tăng nhân đều lộ vẻ hâm mộ và kính sợ, đây chính là nguyên nhân giúp Huyết Dương Tự sừng sững không đổ suốt nhiều năm qua.
Lục Châu vuốt râu gật đầu nhìn Pháp Hoa, trầm giọng nói: "Lão phu đã có thể giết chết Pháp Không thì cũng có thể giết ngươi. Ngươi có nhiều hơn hắn một cái mạng không?"
Trong Đại Hùng điện lập tức lặng ngắt như tờ. Đám tăng nhân trợn trừng mắt, trên mặt lộ vẻ không thể tin nổi.
Pháp Hoa sững sờ mất một lúc, niệm châu trong tay cũng nằm yên không nhúc nhích. "Là lão thí chủ giết Pháp Không ?! "
Đám tăng nhân đứng bật dậy nhìn Lục Châu như lâm đại địch. Vẻ mặt Lục Châu lại thản nhiên như không nhưng trong lòng thì nghi hoặc, chuyện Pháp Không đến kim liên giới hình như Huyết Dương Tự không hề biết rõ.