Duyên Nợ 3 - Nắng Còn Vấn Vương

Chương 15: Lo lắng


Trước Sau

Chiếc xe lăn bánh rời khỏi khách sạn tổ chức tiệc mang theo cô gái không biết mình sẽ đi đâu.

Chiếc xe vừa rời đi thì chiếc xe màu bạc đỗ lại, Đông Huy xuống xe vào bên trong hội trường tìm Mộc Trà. Tìm khắp khách sạn không thấy, có người nói cô đã ra về, anh liền gọi điện thoại xem Mộc Trà đã về chưa nhưng cũng không thấy bắt máy. Nghĩ cô đang đi taxi nên anh chạy ra xe khẩn trương đi về hướng nhà của Mộc Trà.

Xe phanh gấp trước cổng, anh vội vã ấn chuông cửa. Trong nhà vẫn tối om, anh khẩn trương nhấn chuông nhiều lần mà vẫn không thấy liền gọi đi cho Khải Viễn. Vậy mà cũng phải gọi mấy lần mới thấy anh nghe máy:

– Anh, không thấy cô ấy đâu cả.

– Đợi một lúc nữa xem có thấy cô ấy về không? Nếu không có thì qua khách sạn check camera đi.

– Vâng ạ.

Thanh Di về nhà thấy Đông Huy đang đi lại trước cổng nhà mình thì ngạc nhiên:

– Anh làm gì ở đây?

– Tôi đợi Mộc Trà

– Không phải nó đi cùng mấy người sao? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?

– Chúng tôi có việc phải đi nên để cô ấy ở lại bữa tiệc, tôi quay lại đón thì không thấy Mộc Trà đâu cả.

– Chết tiệt… các người làm ăn kiểu gì vậy hả?

Thanh Di mở cửa vào nhà thay vội quần áo chạy ra ngoài:

– Chúng ta đi tìm nó.

Cả hai quay lại khách sạn, check camera thì thấy lão Thịnh có lại gần Mộc Trà nhưng sau đó không làm phiền cô nữa. Mộc Trà tự mình đi ngoài đi về.

– Này, anh thấy dáng đi của nó rất chật vật không? . Truyện Khoa Huyễn

Đông Huy nhờ người điều khiển:

– Anh zoom lên hộ tôi được không?

– Đấy anh nhìn đi, nó đi siêu vẹo như này là say rượu rồi. Mộc Trà uống rượu rất giỏi không thể say được, chắc chắn bị chuốc rồi.

– Bên ngoài cửa có camera không, cho chúng tôi xem với.

Vậy nhưng, họ cũng chỉ nhận lại là Mộc Trà đi theo người đàn ông lạ mặt lên một chiếc camry màu đen không nhìn rõ biển số.

– Zoom biển số xe lên đi.

– Chết tiệt… họ cố tình che biển số.

Lúc này thì cả hai không bình tĩnh được nữa. Họ đã đưa Mộc Trà đi được gần 2 giờ rồi. Nếu muốn giở trò chắc chắn là đã xảy ra chuyện. Thanh Di nóng nảy túm cổ áo Đông Huy:

– Bạn tôi mà làm sao, tôi giết hai người.

Đông Huy không phản đối sự nổi giận của Thanh Di. Anh bình tĩnh hơn nhưng cũng bắt đầu sợ, sợ cô xảy ra chuyện thì bản thân anh và Khải Viễn sẽ phải hối hận cả đời.

Đưa Thanh Di ra xe, anh gọi điện cho Khải Viễn với tâm trạng rối bời:

– Sếp… cô ấy bị đưa đi nhưng kẻ chủ mưu đã lập sẵn kế hoạch vậy nên chiếc xe bị che biển số.

– Chết tiệt… ai có thể làm chuyện này chứ?

– Cô ấy không gây thù chuốc oán với ai cả nên rất khó để phân tách đối tượng.

– Đến nhà lão Thịnh đi, tôi sẽ đến ngay.

– Tại sao anh lại…

– Đi đi

– Dạ

Khải Viễn tắt điện thoại nhìn mẹ đang ngủ thì sang bên giường ông Hoàng khẽ lay:

– Ba để ý mẹ nhé! Con có việc gấp cần ra ngoài.

– Muộn rồi con còn đi đâu?

– Con đi tìm Mộc Trà.

Chẳng để ba hỏi thêm, anh sải bước nhanh rời khỏi bệnh viện. Trong màn đêm, dưới ánh đèn vàng chiếc xe lao đi thật nhanh. Anh mở điện thoại liên tục gọi cho lão Thịnh nhưng chẳng thấy lão bắt máy. Đáng lẽ ra, anh nên cảnh báo Mộc Trà tránh xa lão ra…

Đông Huy nhìn thấy xe Khải Viễn thì chạy lại:

– Anh, em đã ấn chuông cửa nhưng người làm nói lão chưa về nhà.

– Gặp vợ hắn chưa?

Anh không đợi trả lời mà trực tiếp đi đến ấn chuông cửa, từng hồi chuông chói tai vang lên trong không gian yên ắng. Đèn cổng được bật lên, người giúp việc trong nhà lật đật ra mở cổng:

– Các cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

– Xin lỗi bác, tôi gặp vợ ông Thịnh được không? Hãy nói với bà ấy có tổng giám đốc Bạch Khải tìm.

Chẳng cần đợi lâu, người anh cần gặp đã xuất hiện nơi cửa đon đả mời:

– Đêm khuya rồi, cậu có việc gì cần cứ nói.

– Chồng bà hiện đang ở đâu bà có biết không?

– Từ lâu rồi vợ chồng tôi chỉ sống cùng nhau như vỏ chai rỗng thôi, cũng là vì tương lai con cái. Tôi không muốn chúng xấu hổ với bạn bè nên ngậm bồ hòn làm ngọt sống với nhau nên ông ấy làm gì, đi đâu từ lâu tôi không còn để ý nữa.

Khải Viễn nắm khớp tay kêu răng rắc, anh nén thở dài gật đầu cảm ơn bà ta rồi xoay người đi.

Thanh Di suốt ruột cáu ngậu lên:

– Bây giờ là nửa đêm rồi, nếu lão ta muốn thì Mộc Trà đã bị hại rồi. Các anh làm gì đi chứ?

Khải Viễn gọi điện đi cho lão Thịnh một lần nữa, thật may lão đã nghe máy.

– Ai vậy?

– Ông có mang người của tôi đi không?

Anh nghe thấy tiếng lão khẽ rên rỉ mà gằn giọng:

– Mộc Trà đâu?

– Cậu điên à? Đêm hôm gọi cho tôi đòi người gì chứ? Tôi không biết cô ta ở đâu cả.

– Nếu để tôi biết ông động đến cô ấy thì công ty của ông, cái mạng ông sẽ không còn nữa đâu.

Khải Viễn tắt điện thoại. Nếu lão không mang người của anh đi thì ai là người làm chuyện ấy.

– Anh nghĩ xem, lúc hai người vào dự tiệc có thấy ai có ý gì với Mộc Trà không?

– Không, tất cả chỉ là xã giao thôi.

Lúc này cả ba gần như tâm trạng như nhau, lo lắng rối bời. Họ trở về nhà Thanh Di, cả ba ngồi trước cửa đợi cả đêm không ai ngủ. Khải Viễn đứng bên đường lôi thuốc ra hút hết điếu này đến điếu khác. Khi tâm trạng bồn chồn, lo lắng thì đêm dường như lại dài hun hút.

– Sếp, anh về nhà đi, em đợi Mộc Trà về.

– Không sao, lỗi là của tôi… đáng lí ra nên gọi cô ấy về cùng.


Chương 15: Lo lắng
Danh sách chương
Chương 2: Hắn... Say rượuChương 1: Gã đàn ông trời đánhChương 3: Tai bay vạ gióChương 4: Công việc mớiChương 5: Công việc thư kíChương 7: Việc không tênChương 8: Mẹ chồng tương laiChương 6: Tất bậtChương 9: Cháu là người tham tiền đấy bácChương 11: Cô cong chứ cô thẳngChương 12: Hám traiChương 10: Sếp mời ăn tốiChương 13: Gã đàn ông đẹp traiChương 14: Biến cốChương 15: Lo lắngChương 17: GiậnChương 16: Người đàn ông đào hoaChương 21: SayChương 20: Hẹn hò cùng Bách ViệtChương 18: Thăm bệnhChương 22: Không kiểm soátChương 24: Trả nợ Bách ViệtChương 23: Ứng lươngChương 26: Cô vẫn ế phải không?Chương 27: Trên du thuyềnChương 29: Thành giaoChương 25: Sếp đến nhàChương 28: Đề nghịChương 30: Anh đừng cậy mình là sếpChương 19Chương 31: Sếp... Tôi sợChương 32: Sếp mất tíchChương 33: Tôi sẽ cho cô mặt mũiChương 36: Hai người cưới thật sao?Chương 35: Tôi sẽ đưa em về nhàChương 38: MamiChương 34: Anh không muốn vợ ghenChương 37: Chăm sóc chồng bị thươngChương 39: Quan trọng là cô không xinh đẹpChương 41: Về ra mắtChương 40: Mách lẻoChương 42: Con muốn kết hôn thật sao?Chương 43: Em thấy anh chị cứ sao sao ấyChương 44: Thân thế anh rểChương 46: GiậnChương 45: Chị em sinh đôiChương 48: Đi tìm vợChương 47: Trà ơi đến khách sạnChương 50: Lúc sung sướng nhất cô nghĩ đến cái gì?Chương 49: Hậm hựcChương 51: Kế hoạchChương 52: Mê muội - HChương 53: Trà, có hối hận không - H+Chương 55: Triền miên - H+Chương 57: Nói chuyện người lớnChương 54: Tôi có làm em thỏa mãn không? - H+Chương 56: Anh đừng có lợi dụngChương 59: Mẹ chồng giám sátChương 58: Dù sao em cũng không lấy chồng màChương 60: Mách lẻoChương 61: Dằn mặt tiểu tamChương 65: Tân hônChương 66: Tân hôn - H+++Chương 62: Đám cướiChương 64: Bữa cơm đầu tiênChương 67: Cáu gắtChương 63: Chuẩn bị đám cưới vì emChương 68: Mẹ chồng quốc dânChương 69: Nói dốiChương 76: Em không nhớ tôi sao?Chương 74: Cô ấy có nhớ tôi không?Chương 75: GhenChương 77: Tôi có bị hủi đâu?Chương 70: Mộc Trà là ai?Chương 71: Xin lỗi, anh đã yêu người khác rồiChương 72: Fb của vợChương 73: Người giống Mộc TràChương 78: H++++Chương 80: Khi yêu em sẽ hiểuChương 81: Chị gáiChương 79: Mặc kệ tôi yêu em là đượcChương 82: Về nhàChương 83Chương 84: Em có muốn gia hạn hợp đồngChương 85: Mua nhàChương 86: Đi chơiChương 90: An Chi về nướcChương 87: Tôi yêu emChương 89: Thay đổi xưng hôChương 88: Hãy cứ yêu điChương 91: Xử lí tiểu tamChương 92: Mẹ chồngChương 93: Cả đêm không vềChương 101: Dạy dỗ tiểu tamChương 94: Nội giánChương 102: Tố giácChương 95: GiậnChương 96: Kỉ luậtChương 97: LộChương 98: Tôi chưa từng yêu anhChương 99: Diễn kịchChương 100: Cãi nhauChương 103: Điều traChương 104: Lộ tẩyChương 105: Kế hoạch