Duyên Nợ 3 - Nắng Còn Vấn Vương

Chương 47: Trà ơi đến khách sạn


Trước Sau

Phi ghé tai chị gái nhắc nhở:

– Chị nói gì khiến anh rể giận rồi kìa.

– Chị có nói gì sai đâu chứ?

Đưa mọi người về đến nhà, Đông Huy cũng rời đi ngay. Nơi anh ghé đến là quán bar nhộn nhịp và lão sếp đang ngồi chình ình ở quầy bar uống rượu.

– Đây là việc gấp của anh sao?

– Ừ, lát bên công ty vật tư họ qua đây. Lúc chiều họ gọi điện mời ăn tối nhưng tôi từ chối… bây giờ lại muốn gặp, còn thắc mắc nữa không?

– Nhưng không đến nỗi anh đi vội vàng như vậy?

– Cậu tò mò hơi nhiều rồi đấy…

Đông Huy lại thấy sếp trở về với thói cộc cằn khó ở rồi. Người gì mà thay đổi nhanh hơn cả thời tiết nữa.

Mộc Trà tắm rửa xong thả mình nằm xuống giường vẫn không hiểu mình đã nói gì sai mà khiến anh ta lạnh mặt như vậy? Trong phòng vẫn còn quẩn quanh mùi hương của Khải Viễn. Trên bức ảnh hồi nhỏ của cô, anh ta còn vẽ một cái mặt cười, thêm ghi chú “bé thì xinh mà lớn thì xấu”. Bất giác, Mộc Trà bật cười… lấy điện thoại gọi đi hỏi thăm nhưng điện thoại bị ngắt kết nối. Gọi ba lần đều như vậy nên cô chẳng gọi nữa mà gọi cho Đông Huy, nghe anh ta nói đang gặp đối tác thì cô yên tâm ôm gối lò dò sang phòng bố mẹ:

– Bố, nay con ngủ với mẹ được không?

Lần nào thì mẹ cũng đồng ý ngay lập tức, nay cô còn sắp lấy chồng nữa nên bố được đưa sang phòng thằng Phi cho cô chiếm mẹ.

Trong căn phòng bar, tiếng nhạc chỉ nhè nhẹ, đối tác của Khải Viễn là một người đàn ông tứ tuần đi cùng thư kí và hai cô gái còn trẻ măng. Sau khi nói chuyện công việc xong thì ông ta giả lả:

– Tổng giám đốc, anh muốn gì ở đây cứ nói với tôi, mọi thứ ở thủ đô có thì ở đây đều có, thậm chí ở trên ấy không có mà ở đây vẫn có luôn.

– Theo ông nghĩ thì tôi cần gì?

Ông ta đưa mắt cho hai cô gái rót rượu chủ động mời. Họ cởi bỏ chiếc áo vest lịch sự bên ngoài ra thì bên trong chỉ là chiếc váy cut out táo bạo khoe triệt để da trắng, ngực lớn, vòng eo thon. Họ tản ra sang ngồi xuống bên cạnh Đông Huy và Khải Viễn còn chủ động nâng rượu đến tận miệng hai người. Khải Viễn đón lấy cốc rượu cũng không bài trừ mà hỏi:

– Cô là nhân viên của giám đốc Kiên hả?

– Dạ, em làm bên phòng sale ạ.

– Có vẻ kiêm luôn nghề tiếp rượu hả?

Cô gái trở nên lúng túng mà nhìn về phía giám đốc Kiên đang uống rượu của thư kí đưa. Ông ta lắc đầu:

– Cậu thấy không hợp ý mình thì tôi đổi nhé!

– Không, tôi đâu có vùi hoa dập liễu như thế? Chỉ là đang muốn học tập ông cách đào tạo nhân viên để làm nhiều công việc một lúc như vậy?

Đông Huy lắc đầu thầm cười cho sự mỉa mai của sếp vậy mà phía người ta còn tưởng khen ngợi nên tâm đắc lắm. Anh cũng chỉ ngồi cạnh cô nàng còn lại không nói chuyện cũng không có cử chỉ thân mật gì khiến đối tác có phần thất vọng.

– Tổng giám đốc quá khen, bây giờ các cô ấy đều giỏi như vậy, vừa đẹp vừa giỏi.

Khải Viễn ậm ừ, cô gái bên cạnh công nhận phục vụ rất chu đáo. Cô ta hỏi han và phục vụ mỗi lúc một nhiệt tình.

Ngồi một lát uống đã đủ, Khải Viễn đứng dậy đi về cô nàng liền kéo tay níu lại:

– Sếp… anh có nhã hứng overnight không?

– Cô làm cả dịch vụ ấy?

Giám đốc Kiên ôm eo thư kí thân mật góp vui:

– Nếu cậu hài lòng thì cô ấy sẽ đón tiếp cậu những ngày còn ở đây, yên tâm, đồ chọn cho cậu đều sạch cả.

– Cảm ơn thiện chí của ông, vậy cho tôi mượn hàng sạch này vài ngày vậy.

Đông Huy giật cả mình nhìn theo cô gái khoác tay Khải Viễn ra ngoài. Anh từ chối cô gái bên cạnh rồi lập tức lén nhắn tin cho Mộc Trà:

– Trà ơi, đến khách sạn ngay đi.

Đông Huy lái xe nhưng vẫn liếc điện thoại chờ tin nhắn của Mộc Trà. Hàng ghế bên dưới, cô gái tự nhiên khoác tay Khải Viễn dựa đầu trên vai anh như đôi tình nhân thực sự còn sếp thì mặt lạnh như tiền chẳng hiểu đang nghĩ gì. Vì trước mặt cô gái nên anh không thể đưa ra lời can ngăn nào vào lúc này cả. Về đến khách sạn, cô nàng vẫn bám tay Khải Viễn đi lên phòng. Đông Huy chỉ biết đứng ngẩn ngơ nhìn theo rồi lại nhìn điện thoại. Vì đã muộn nên anh cũng không dám gọi cho Mộc Trà.

Sau khi đã về phòng, anh không nhịn được mà sang gõ cửa phòng Khải Viễn. Mở cửa là cô nàng còn chàng đang trong phòng tắm.

– Anh cần gì sao?

– Không, tôi chỉ muốn dặn sếp kiểm tra vết thương đừng đụng mạnh quá không sẽ lâu khỏi.

– Vâng, em sẽ nhắc anh ấy.

Chẳng thể níu kéo được nữa, anh đành lếch thếch quay về phòng.

Mộc Trà nằm ngủ cùng mẹ nên tắt điện thoại, cô ôm mẹ ngủ. Xa nhà, làm việc vất vả mà cô ngủ không ngon, vậy mà chỉ cần về nhà với mẹ, mọi lo toan đều được gác lại phía sau lưng.

– Trà… con làm gì cũng đừng để người ta coi thường mình nghe chưa?

Mộc Trà buồn ngủ nên nói cho mẹ yên tâm:

– Mẹ đừng lo, con biết mà…

– Khải Viễn nó có giàu thì cũng là của nó, con đừng có ỷ lại vào chồng đấy.

– Vâng, con đâu có thói quen ăn sung mặc sướng ngồi hưởng thụ đâu ạ? Con sẽ vẫn đi làm, luôn tự chủ kinh tế còn mua nhà cho ba mẹ, đưa hai người đi du lịch nữa chứ?

Bà Chinh xoa đầu con mắng yêu:

– Bố nhà cô, lấy chồng rồi thì lo cho chồng, sinh con đi. Ba mẹ ở nhà này được rồi mà cũng không có nhu cầu đi du lịch gì cả. Con cứ hạnh phúc với Khải Viễn là được, ba mẹ không mong gì nữa cả đâu.

– Hì, con sẽ hạnh phúc mà mẹ. Anh ấy giàu rồi nên không cần con mang tiền về nữa. Tiền ấy con sẽ tiết kiệm lo cho ba mẹ và thực hiện mơ ước mua nhà, đưa ba mẹ…

– Thôi được rồi, cố chấp.


Chương 47: Trà ơi đến khách sạn
Danh sách chương
Chương 2: Hắn... Say rượuChương 1: Gã đàn ông trời đánhChương 3: Tai bay vạ gióChương 4: Công việc mớiChương 5: Công việc thư kíChương 7: Việc không tênChương 8: Mẹ chồng tương laiChương 6: Tất bậtChương 9: Cháu là người tham tiền đấy bácChương 11: Cô cong chứ cô thẳngChương 12: Hám traiChương 10: Sếp mời ăn tốiChương 13: Gã đàn ông đẹp traiChương 14: Biến cốChương 15: Lo lắngChương 17: GiậnChương 16: Người đàn ông đào hoaChương 21: SayChương 20: Hẹn hò cùng Bách ViệtChương 18: Thăm bệnhChương 22: Không kiểm soátChương 24: Trả nợ Bách ViệtChương 23: Ứng lươngChương 26: Cô vẫn ế phải không?Chương 27: Trên du thuyềnChương 29: Thành giaoChương 25: Sếp đến nhàChương 28: Đề nghịChương 30: Anh đừng cậy mình là sếpChương 19Chương 31: Sếp... Tôi sợChương 32: Sếp mất tíchChương 33: Tôi sẽ cho cô mặt mũiChương 36: Hai người cưới thật sao?Chương 35: Tôi sẽ đưa em về nhàChương 38: MamiChương 34: Anh không muốn vợ ghenChương 37: Chăm sóc chồng bị thươngChương 39: Quan trọng là cô không xinh đẹpChương 41: Về ra mắtChương 40: Mách lẻoChương 42: Con muốn kết hôn thật sao?Chương 43: Em thấy anh chị cứ sao sao ấyChương 44: Thân thế anh rểChương 46: GiậnChương 45: Chị em sinh đôiChương 48: Đi tìm vợChương 47: Trà ơi đến khách sạnChương 50: Lúc sung sướng nhất cô nghĩ đến cái gì?Chương 49: Hậm hựcChương 51: Kế hoạchChương 52: Mê muội - HChương 53: Trà, có hối hận không - H+Chương 55: Triền miên - H+Chương 57: Nói chuyện người lớnChương 54: Tôi có làm em thỏa mãn không? - H+Chương 56: Anh đừng có lợi dụngChương 59: Mẹ chồng giám sátChương 58: Dù sao em cũng không lấy chồng màChương 60: Mách lẻoChương 61: Dằn mặt tiểu tamChương 65: Tân hônChương 66: Tân hôn - H+++Chương 62: Đám cướiChương 64: Bữa cơm đầu tiênChương 67: Cáu gắtChương 63: Chuẩn bị đám cưới vì emChương 68: Mẹ chồng quốc dânChương 69: Nói dốiChương 76: Em không nhớ tôi sao?Chương 74: Cô ấy có nhớ tôi không?Chương 75: GhenChương 77: Tôi có bị hủi đâu?Chương 70: Mộc Trà là ai?Chương 71: Xin lỗi, anh đã yêu người khác rồiChương 72: Fb của vợChương 73: Người giống Mộc TràChương 78: H++++Chương 80: Khi yêu em sẽ hiểuChương 81: Chị gáiChương 79: Mặc kệ tôi yêu em là đượcChương 82: Về nhàChương 83Chương 84: Em có muốn gia hạn hợp đồngChương 85: Mua nhàChương 86: Đi chơiChương 90: An Chi về nướcChương 87: Tôi yêu emChương 89: Thay đổi xưng hôChương 88: Hãy cứ yêu điChương 91: Xử lí tiểu tamChương 92: Mẹ chồngChương 93: Cả đêm không vềChương 101: Dạy dỗ tiểu tamChương 94: Nội giánChương 102: Tố giácChương 95: GiậnChương 96: Kỉ luậtChương 97: LộChương 98: Tôi chưa từng yêu anhChương 99: Diễn kịchChương 100: Cãi nhauChương 103: Điều traChương 104: Lộ tẩyChương 105: Kế hoạch