Duyên Nợ 3 - Nắng Còn Vấn Vương

Chương 77: Tôi có bị hủi đâu?


Trước Sau

Mộc Trà cười hắt lừ mắt, cái lão này bị điên à? Vừa ôm ôm ấp ấp người yêu giờ cứ đòi cô đến gần làm gì? Cô có trách nhiệm thỏa mãn nhưng không thích trên người lão mùi phụ nữ chưa tan đã áp lên người mình. Cô vẫn đứng im bất động liền bị anh quát:

– Lại đây

– Tôi không thích

– Có ai chồng đi xa về không chào đón như em không hả? Tôi có bị hủi đâu.

– Anh không bị hủi nhưng trên người anh có mùi của phụ nữ, anh là cái giống gì mà nửa tháng qua ở với người yêu xong vừa về đã cứ đòi tôi lại gần chứ? Anh ăn tạp được nhưng tôi thì không? Đợi anh bay mùi cô ấy đi rồi hãy lại gần tôi.

Mộc Trà không thèm đôi co nữa mà xoay người quay ra ngoài:

– Mộc Trà… em còn dám bước thì đừng trách tôi.

Vậy mà cô vẫn không dừng lại còn đi nhanh hơn. Khải Viễn nói lớn trong tức giận:

– Tôi không có mùi của cô ấy.

– Nói dối

– Em đang ghen hả?

Động tác mở cửa ngưng lại, Mộc Trà quay mặt lại cười nhạt:

– Điên à?

Chẳng chần chừ, cô dứt khoát mở cửa ra bàn làm việc. Vậy nhưng ngay sau đó cánh cửa cũng mở ra, cái người vừa là sếp vừa là chồng hờ phi ra nhanh như một cơn gió gắt:

– Đứng lên đi về nhà

– Còn mấy tiếng nữa mới hết giờ làm mà.

Anh không đôi co, kéo cô ra khỏi ghế lôi đi.

– Anh điên à, sao lại kéo tôi chứ?

Mộc Trà níu người lại ngồi xuống không đi, cô còn việc phải làm, không thể mang danh vợ sếp mà lười biếng được. Vậy nhưng, cô không bước không có nghĩa là anh không bê cô đi được. Cả người cô bị anh vác trên vai như bao tải.

– Khải Viễn, bỏ tôi xuống.

“Bốp”

Anh đánh mạnh vào mông cô gắt:

– Im lặng cho tôi.

– Không im, anh điên cái gì chứ?

Cô lại bị đánh một cái vào mông đau hơn, ra khỏi thang máy là sảnh công ty có biết bao nhiêu người nhìn vào. Họ trố mắt ngạc nhiên khi thấy cảnh sếp vác vợ trên vai. Mộc Trà không muốn làm ầm ĩ mất mặt nên không dám cãi cự nữa chỉ thều thào:

– Anh bỏ tôi xuống, chóng mặt quá!

– Về nhà sẽ hết chóng mặt.

– Mọi người nhìn kìa

– Kệ họ

Hạnh Linh cũng đi gặp khách hàng về nhìn thấy liền giơ điện thoại lên quay lại, ánh mắt không hài lòng nhưng biết bản thân sẽ chẳng làm được gì cả chỉ biết dựa vào người em họ mà thôi. Lập tức đoạn video được gửi tới cho An Chi với nội dung “Em không nhanh là hết cơ hội.”

Khải Viễn ném Mộc Trà vào xe, cài dây bảo hiểm rồi về chỗ ghế lái rời đi. Mộc Trà xoa xoa cái mông bị đánh nhăn nhó:

– Anh nói không có mùi nhưng rõ là sực nức mùi cô ấy, cổ áo còn có vết son kia kìa… ăn vụng phải biết chùi mép đi.

– Vậy mà bảo không ghen?

– Anh có sốt không? Có ấm đầu không? Tôi ghen chỗ nào hả?

– Em vừa trách móc tôi đấy.

– Hừ… ảo tưởng, tôi có quyền trách móc anh sao? Tôi có ngu đâu mà lao vào mấy cái thứ tình cảm điên rồ ấy chứ? Đã thế còn biết rõ kết quả rồi, tôi cũng không giỏi đóng vai tiểu tam…

– Vậy làm tốt cương vị chính thất đi.

Mộc Trà liếc anh ta đang vừa nhìn cô vừa tủm tỉm cười mà càng bực mình, sao anh ta cứ gài cô vào thế bí vậy? Lỡ như cô mắc bẫy lún sâu rồi bị đá cho thì đau hơn hoạn, cô không muốn tâm hồn mong manh dễ vỡ của mình bị nát như tương với những vết thương lòng chằng chịt. Nhưng sao… bây giờ nghĩ đến nó cô lại nhói lòng nhỉ?

– Sao mặt lại buồn thế kia?

– Không có gì

Mộc Trà dựa cằm lên tay nhìn ra ngoài đường mông lung suy nghĩ vẩn vơ. Cô sợ bản thân sẽ không giữ vững được lập trường nữa, sợ bản thân vốn đã tham lam lại càng tham hơn… đúng là lòng người vốn không bao giờ hài lòng với những gì mình đang có và cô cũng đang như vậy mất rồi thì phải. Khải Viễn là của An Chi, cô có cơ hội ở cạnh anh là vì mẹ Kiểm, cô cũng vì tiền nên nào dám nghĩ đến việc mình sẽ là chính thất.

– An Chi, cô ấy khỏe không?

Bị hỏi bất ngờ, Khải Viễn bất ngờ quay sang để đọc suy nghĩ của đối phương nhưng Mộc Trà đang hướng mặt qua cửa nên không rõ vì sao cô muốn quan tâm đến cô ấy.

– Em đừng nghĩ đến An Chi nữa.

– Vì sao?

Xe dừng lại bên đường, Khải Viễn kéo tay cô ngồi thẳng dậy, xoay mặt cô nhìn mình:

– Từ bây giờ, chúng ta hãy cứ sống như vợ chồng đi. Trong hai năm này, em cứ làm vợ tôi đi đừng nghĩ gì cả. Tôi cũng sẽ làm tròn trách nhiệm của mình.

– Tôi vẫn đang làm như vậy còn gì?

– Trong nửa tháng qua, đúng là tôi đã đi gặp An Chi nhưng không phải để nối lại như em đang nghĩ.

– Tôi không nghĩ gì cả…

– Thật không?

– Biết rõ là gì rồi thì sao phải nghĩ chứ? Tôi không phải người đa sầu đa cảm như vậy, hơn nữa… tôi không phải người không biết điều.

– Vì em biết điều quá khiến tôi thấy khó chịu đấy biết không hả?

Mộc Trà chớp mắt mà chẳng hiểu rốt cuộc anh đang muốn gì? Cô làm đúng như những gì đã thỏa thuận rồi còn gì?

– Nếu khó chịu quá thì anh đừng để tâm đến tôi nữa là được mà. Tôi đã nói anh muốn ở bên…


Chương 77: Tôi có bị hủi đâu?
Danh sách chương
Chương 2: Hắn... Say rượuChương 1: Gã đàn ông trời đánhChương 3: Tai bay vạ gióChương 4: Công việc mớiChương 5: Công việc thư kíChương 7: Việc không tênChương 8: Mẹ chồng tương laiChương 6: Tất bậtChương 9: Cháu là người tham tiền đấy bácChương 11: Cô cong chứ cô thẳngChương 12: Hám traiChương 10: Sếp mời ăn tốiChương 13: Gã đàn ông đẹp traiChương 14: Biến cốChương 15: Lo lắngChương 17: GiậnChương 16: Người đàn ông đào hoaChương 21: SayChương 20: Hẹn hò cùng Bách ViệtChương 18: Thăm bệnhChương 22: Không kiểm soátChương 24: Trả nợ Bách ViệtChương 23: Ứng lươngChương 26: Cô vẫn ế phải không?Chương 27: Trên du thuyềnChương 29: Thành giaoChương 25: Sếp đến nhàChương 28: Đề nghịChương 30: Anh đừng cậy mình là sếpChương 19Chương 31: Sếp... Tôi sợChương 32: Sếp mất tíchChương 33: Tôi sẽ cho cô mặt mũiChương 36: Hai người cưới thật sao?Chương 35: Tôi sẽ đưa em về nhàChương 38: MamiChương 34: Anh không muốn vợ ghenChương 37: Chăm sóc chồng bị thươngChương 39: Quan trọng là cô không xinh đẹpChương 41: Về ra mắtChương 40: Mách lẻoChương 42: Con muốn kết hôn thật sao?Chương 43: Em thấy anh chị cứ sao sao ấyChương 44: Thân thế anh rểChương 46: GiậnChương 45: Chị em sinh đôiChương 48: Đi tìm vợChương 47: Trà ơi đến khách sạnChương 50: Lúc sung sướng nhất cô nghĩ đến cái gì?Chương 49: Hậm hựcChương 51: Kế hoạchChương 52: Mê muội - HChương 53: Trà, có hối hận không - H+Chương 55: Triền miên - H+Chương 57: Nói chuyện người lớnChương 54: Tôi có làm em thỏa mãn không? - H+Chương 56: Anh đừng có lợi dụngChương 59: Mẹ chồng giám sátChương 58: Dù sao em cũng không lấy chồng màChương 60: Mách lẻoChương 61: Dằn mặt tiểu tamChương 65: Tân hônChương 66: Tân hôn - H+++Chương 62: Đám cướiChương 64: Bữa cơm đầu tiênChương 67: Cáu gắtChương 63: Chuẩn bị đám cưới vì emChương 68: Mẹ chồng quốc dânChương 69: Nói dốiChương 76: Em không nhớ tôi sao?Chương 74: Cô ấy có nhớ tôi không?Chương 75: GhenChương 77: Tôi có bị hủi đâu?Chương 70: Mộc Trà là ai?Chương 71: Xin lỗi, anh đã yêu người khác rồiChương 72: Fb của vợChương 73: Người giống Mộc TràChương 78: H++++Chương 80: Khi yêu em sẽ hiểuChương 81: Chị gáiChương 79: Mặc kệ tôi yêu em là đượcChương 82: Về nhàChương 83Chương 84: Em có muốn gia hạn hợp đồngChương 85: Mua nhàChương 86: Đi chơiChương 90: An Chi về nướcChương 87: Tôi yêu emChương 89: Thay đổi xưng hôChương 88: Hãy cứ yêu điChương 91: Xử lí tiểu tamChương 92: Mẹ chồngChương 93: Cả đêm không vềChương 101: Dạy dỗ tiểu tamChương 94: Nội giánChương 102: Tố giácChương 95: GiậnChương 96: Kỉ luậtChương 97: LộChương 98: Tôi chưa từng yêu anhChương 99: Diễn kịchChương 100: Cãi nhauChương 103: Điều traChương 104: Lộ tẩyChương 105: Kế hoạch