Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Chương 2 Ta đem mạng đền cho hắn


Trước Sau

Một cỗ xe ngựa dừng trước cồng Ninh Phủ.

Đám gia nhân vội khênh ghế bắc chân.

Một thanh niên dáng người cao ráo, tuấn tú hiên ngang, mình mặc cẩm y hoa phục bước xuống trước.

Người ấy chính là Đại công tứ của Ninh Phú, Ninh Cam.

Liền sau đó, một người đàn ông chừng năm mươi, mặt mũi nho nhã, khí độ bất phàm bước ra khỏi xe.

Ông ấy chính là Thượng thư Bộ Lễ đương triều, Ninh Tự Minh.

Ninh Cam tho lỗ hat đam gia nhãn ra, một mực an cần đỡ Ninh Tự Minh xuống

“Cam nhi, ta đã dặn người hầm sẫn một con gà mái già, bữa tối con ăn nhiều vào boi bổ, may hom nay chac mệt lam rồi.”

Mấy hôm nay là kỳ khoa khảo ba năm một lần của Đại Huyền, Ninh Cam vừa dự thi xong, Ninh Tự Minh địch thân đi đón, giờ mới về tới.

“Đa tạ phụ thân!”

Ninh Cam đỡ Ninh Tự Minh đi vào trong.

Vừa qua cửa đã thay Tam đệ của y, Ninh Mậu, dat may nô bộc, tay lăm lăm gậy gộc, trông dữ tợn như hung thần.

Lông mày Ninh Tự Minh hơi chau lại: “Các ngươi đang làm cái gì đó?”

Ninh Mậu thay là phụ thân mình, nét hung hãn trên mặt lập tức hóa thành ấm

‘Phụ thân, người phải đòi lại công bâng cho Nhị ca.”

Ninh Tự Minh trầm giọng hỏi: “Nhị ca của con làm sao?”

“Phụ thân, thắng Ninh Trần cái đồ con hoang ấy … hần trộm ngọc bội của Nhị ca, Nhị ca đến đòi, Ninh Trần chẳng những giở trò lưu manh, còn dùng gối sứ đập vỡ đầu Nhị ca.

Nếu Nhị ca không chạy kịp, e là mất mạng rồi.”

Ninh Mậu vừa khóc vừa tổ, còn cố nặn ra hai giọt nước mát.

Sắc mặt Ninh Tự Minh trầm xuống, lo láng mà cũng có phần kinh ngạc … Ninh Trần xưa nay rụt rè nghe lời, gặp ông ấy còn chầng dám nói to, sao lại dám ra tay hung ác như vậy?

Ninh Cam gian du: “Nha họ Ninh nuoi han an nuoi han mặc, có chỗ nào có lỗi với hân? Vậy mà hân dám hạ độc thủ với anh ruột minh, đúng là đồ ăn cháo đá bát.”

Ninh Tự Minh nghĩ ngợi một chút: “Ninh Trần đâu rồi?”

Ninh Mậu vội nói: “Ở Tây Viện.”

Tây Viện vốn là nơi gia đinh ở, thế nhưng chẳng ai trong nhà họ Ninh thấy việc để Ninh Trần ở đỏ có gi sai trải cả.

Ninh Tự Minh dẫn mọi người tới Tây Viện.

Vừa vào sân đã thấy Ninh Trần đứng trên đống củi, tay cầm đuốc.

Trong không khí sực mùi dầu thông.

“Ninh Trần, ngươi lại định làm trò quý gi đấy?”

Ninh Mậu quát lớn.

Ninh Cam thì tỏ ra thầm trầm hơn, lên tiếng: “Ninh Trần, ngươi đang làm gì?

Thấy phụ thân còn không hành lễ … những quy củ dạy ngươi đều quên sạch rồi à?”

Ninh Tự Minh nhìn Ninh Trần với vẻ chán ghét.

Có những kẻ một khi công thành danh toại sẽ ra sức xóa sạch quãng đời nhơ nhuốc thuở trước; những gì từng xảy ra đối với họ đều là nỗi nhục.

Mà Ninh Trần, chính là nỗi nhục của Ninh Tự Minh.

Ninh Tự Minh là kẻ cực kỷ tự phụ, sĩ diện.

Ông ta không muốn ai biết quá khứ của mình, cang không muốn ai biết vợ trước kia của ông ta là một thôn phụ quê mùa, chuyện ấy khiến ông ta mất mặt vô cùng.

Ninh Trần bình thần nhìn Ninh Tự Minh, nhàn nhạt nói:

“Ta có phụ thân ư? Sao ta chầng nhớ vậy?”

Sắc mặt Ninh Tự Minh thoáng chốc khó coi cực độ.

“Nghịch tử, ngươi có biết mình đang nói gì không?”

Ninh Cam thừa thể đổ dầu vào lửa: “Ninh Trần, ngươi quá đáng lâm rồi … phụ thân nuôi ngươi ăn mặc, không có phụ thân, giờ này ngươi còn đang ăn xin lang thang ấy chứ.”

Ninh Trần khịt mũi cười, ánh mắt đầy mỉa mai.

“Nuỗi ta ăn mặc ư?” Ninh Trần đưa tay kéo kéo chiếc áo móng trên người: “Bộ này là Ninh Thượng Thư tặng ta lúc ta mới vào phủ, đến nay cũng hai ba năm rồi phải không?”

“Còn ăn u? Ta là Tứ công tử của Ninh Phủ, vậy mà con nhà người ta lại không được ngồi ban, ngày nào cũng chỉ được hup canh thừa cơm cặn của các ngươi, có khi đến canh thừa cơm cặn cũng chắng có.”

Ninh Tự Minh nhíu mày, chuyện này ông ấy thật sự không biết; chi tiêu trong phủ đều do phu nhân quán xuyến, ông ấy chưa từng động tới.

Nói trầng ra, không phải ông ấy chưa từng quản, mà chỉ là chưa từng quản tới Ninh Trần.

Ninh Cam vội nói: “Ninh Trần, ngươi bớt nói bậy đi … mỗi lần mẫu thân sảm sửa y phục cho chúng ta, chưa bao giờ thiếu phần ngươi.

Với lại, tới bữa chúng ta đều sai người đi gọi, là tự ngươi không lên bàn.”

Ninh Trần lắc đầu bật cười: “Đúng là con trai cưng của mẹ ngươi nhỉ, biết che đậy cho bà ta, sợ bà ta mang tiềng độc địa chua ngoa chứ gì?”

‘Ninh Thượng Thư, hai vị huynh tốt của ta … nay đã vào thu, nểu ta có một chiếc áo dày hơn chút, cũng chầng đến nỗi trúng phong hàn.

Nhưng đồ nước lên chăn đệm của ta, bat ta nam trên thứ vừa lạnh vừa ướt ấy, áo có dày mấy cũng chẳng đỡ nổi.”

Ninh Cam vừa kinh vừa nộ; Ninh Trần thường ngày ngoan như cún, sao đột nhiên lại đổi tính?

Hần quát: “Ninh Trần, ngươi nói càn, đảo lộn thị phi, vu báng phụ thân và mẫu thân, đáng phạt ba mươi trượng.”

“Đó là phụ thăn và mẫu thân của các ngươi, liên quan gi đến ta?”

“Đêm qua, ta năm trên đống chãn đệm lạnh ngât ẩm sũng ấy, ngàn cân treo sợi tóc; nểu không phải ta mạng lớn, đã sớm đi đời rồi.”

Ninh Trần gầm lên.

Chung quanh có không ít gia nhân nấp nghe trộm, Ninh Cam sợ nói nữa sẽ ảnh hưởng thanh danh của mẫu thân mình, lền đổi giọng: “Ninh Trần, ngươi thôi bịa đặt những chuyện không hề ton tại đi … hôm nay tới đây là vì chuyện ngươi đánh Ninh Hưng.

Huynh ấy là anh của ngươi, trước nay đổi với ngươi chẳng tệ, vì sao lại ra tay độc ác như vậy?”

Ninh Trần nhếch mép cười lạnh: “Đối với ta chầng tệ? Đối với ta chẳng tệ là ngày nào cũng bắt nạt ta, đánh ta, chứi ta, rồi vu cho ta ăn cáp đồ của hắn?”

Trước kia là do ta hèn, còn vương vấn chút thứ tinh thăn đáng thương ấy nên nhẫn nhục cầu toàn, đánh không trả, chửi không đáp, chỉ mong các người chịu liếc ta một cái.”

“Đêm qua từ cõi chết trở về, ta nghĩ thông cả rồi … tinh thần cái mẹ gi!”

Đám Ninh Cam lúc này mới hiểu, thi ra đó là lý do Ninh Trần thay đổi tính nết.

Ninh Trần quầng cây đuốc trong tay xuống ngay dưới chân Ninh Tự Minh.

“Ninh Thượng Thư, ta đánh bảo bối của ông rồi, giờ ta đem mạng đền cho hần … đống củi dưới chân ta đã tưới đẫm dầu thông, chỉ cần ông nhặt cây đuốc lên là có thể trả thù cho bảo bối của ông, tới đi!”

Ninh Cam và Ninh Mậu sợ đến nỗi lùi liền mấy bước … thang này điên rồi sao?

Ninh Tự Minh thoáng rung động, ngơ ngấn một thoáng … nhưng ngay sau đó là cơn thịnh nộ vô bờ.

Thế này là thế nào?

Thằng nhãi đó đang uy hiếp mình ư?

Sài thúc sợ đến tay chân run lấy bấy, phịch một tiếng quỹ sụp xuống: “Lão gia, xin lão gia bớt giận … Tử công tử sốt đến mẽ sảng, hắn căn bản không biết mình đang làm gì đâu ạ!”

“Ta không hề mê muội, bây giờ ta tỉnh táo hơn bao giờ hết.”

Sắc mặt Ninh Trần có phần cuồng loạn, gào to: “Ninh Thượng Thư, còn chờ gì nữa? Ra tay đi!’

Mặt Ninh Tự Minh lúc xanh lúc trắng, giận đến mất cả lý trí.

Nghịch tử, ngươi tướng phát điên, dùng cách này là có thế thu hút sự chủ ý của ta u?’

Ninh Trần sững người!

Mẹ kiếp!

Tên này lấy đâu ra tự tin vậy?

Ninh Trần suýt nữa không nhịn được cười khịt như heo, nhưng lại thẩy bất công thay cho chủ nhân cũ của thân xác này!

Không hiểu kiếp trước chủ nhân cũ đã tạo cái nghiệp gì, mà kiếp này lại vớ được một người cha còn thua cả lũ cầm thú.

Ninh Tự Minh trầm giọng: “Nghịch tử, ngươi cang như thể, ta cang ghét ngươi!” Rồi ông ta sai người dập đuốc, hất tay áo bỏ đi.

Mặt Ninh Cam và Ninh Mậu đầy vẻ hả hê.

Họ cũng tưởng Ninh Trần muốn dùng cách này để gầy chú ý với phụ thân.

Ninh Mậu chửi ầm, nhưng thấy Ninh Trần lại khom xuống nhặt gỗ, y rùng mình một cái, lôi Ninh Cam co giò chạy.

 

 

 


Chương 2 Ta đem mạng đền cho hắn
Danh sách chương
Chương 2 Ta đem mạng đền cho hắnChương 3: Cứ kiếm tiền trước đãChương 5 Sinh con được như Lam Tinh thì còn gì bằng!Chương 6 Nhập cung khôngChương 8 Khắp doanh trạiChương 7 Trên văn đàn cùng có chút danhChương 4: Vàng thật không sợ lửa thửChương 9 Vội vàng đi ra ngoàiChương 10 Vỡ đầu chảy máuChương 11 Mặc sức xâu xéChương 12 Là một người phụ nữChương 15 Tuyệt đốiChương 11 Nhưng khi hắnChương 16 Bây giờChương 13 Căn phòng này tốt hơnChương 14 Tứ công tử tỉnh rồi?Chương 18 Đại thúcChương 17 Hắn khẽ sữngChương 19 Ông bỗng thấy mừngChương 28 Tặng cái gì mà tặng?Chương 22 Trong lòng thoáng thấyChương 23 Sài thuc bị tống khỏiChương 21 Bệ hạ anh minhChương 20 Đại thúcChương 24 Bọn họ khác Ninh TrầnChương 27 Bị hành động của Ninh TựChương 25 Khoan đãChương 26 Nhị caChương 29 Công chúa Hoài AnChương 33 Lam công tửChương 30 Đồ đã cướp điChương 32 Ninh Trần xấu hổChương 35 Chẳng mấy chốcChương 36 Cái này để lạiChương 37 Cái gì?Chương 34 Thứ nhấtChương 31 Ngươi là Lam Tinh?Chương 38 Thế này điChương 39 Công chúaChương 40 Ghê thậtChương 44 Hắn thấy lạChương 42 Thái tử ngẫm nghĩ chốc látChương 45 Ba đứa hỗn láo!Chương 43 Sáu mỹ sựChương 41 Giảm việc cày cấyChương 47 Thoáng chốc đã tớiChương 46 Ninh Trần dậyChương 48 Theo sauChương 52 Hắn nhảy khỏi lưng ngựaChương 50 Đó lại là Ngũ Hoàng TửChương 49 Ngũ Hoàng TửChương 51 Nô tai tuan chỉ!Chương 53 Dẫu vậyChương 54 Không kịp rút daoChương 55 Mọi người đều kinh ngạcChương 56 Canh Kinh rời điChương 57 Có điềuChương 58 Canh KinhChương 59 Tiên sinh đại nghĩa!Chương 60 Nhưng mặc kệChương 62 Đúng lúc đóChương 61 Huyền Đế khẽ thở phàoChương 63 Chẳng lẽChương 64 Chứ ép người ta ănChương 65 Đại thúc là Hoàng Đế?Chương 68 Canh Kinh?Chương 67 Tất nhiênChương 66 Nói thậtChương 69 Canh đại nhânChương 71 Ninh Thượng ThưChương 72 Sao người lại đưa hắn vềChương 70 Khuôn mặt hắn lạnh khắcChương 74 Ninh Tự MinhChương 73 Chính là Tả TướngChương 75 Ninh Trần hừ lạnhChương 76 Một khi ầm ĩChương 77 Loại người nàyChương 78 Cái gì đây?Chương 80 Hắn vừa đi vừa hỏi thămChương 79 Không có điển cố gì cảChương 81 Trong mắt họChương 82 Tư thông với ả tiểu thiếpChương 83 Hai thiếu niên khựng lạiChương 85 Hai người ấy là ai?Chương 87 Thực raChương 86 Tham kiến Phan Kim YChương 88 Toàn Công Công đứng bênChương 84 Thấy vậyChương 89 Đào Tề Chí?Chương 90 Thế Ninh Trần thì sao?Chương 91 Nhưng Ngũ Công ChúaChương 92 Trên quan đạoChương 93 Nghỉ thêm một lúcChương 95 Bên cạnh lão giàChương 94 Cẩn thậnChương 96 Lão già nhìnChương 97 Đại phuChương 98 Cô nương trẻ tuổiChương 99 Cứu mạngChương 100 Mũi tím mặt sưngChương 101 Vị đại nhân nàyChương 102 Cả sảnh đều kinh hãi!Chương 103 Dẫn bọn chúng lại đâyChương 104 Đồ súc sinhChương 105 Vừa ra khỏi cổngChương 106 Đại nhânChương 107 Ái khanh VuChương 108 Trần Lão Tướng quân!Chương 109 Cái gì cơ?Chương 110 Tiếng cườiChương 111 Ra khỏi Giám Sát TyChương 112 Lão thần tham kiến Bệ Hạ!Chương 113 Ninh Trần khẽ nheo mắtChương 115 Quan trọng nhất làChương 116 Mấy hôm nayChương 117 Rồi lại ném mấyChương 118 Mấy ngườiChương 119 Hắn nhìn sangChương 120 Hắn lạnh lùngChương 114 Một thị vệ vung vài nhátChương 121 Vậy nô tài không quấy rầyChương 122 Ta sắp bị đem ra thẩmChương 123 Tả TướngChương 124 Tham kiến Bệ Hạ!Chương 125 Ngự kiếm?Chương 126 Quần thần xì xào bàn tánChương 127 Hạng ngườiChương 128 Gọi Canh Kinh vao đay!Chương 129 Lời gì?Chương 130 Thần nguyện!Chương 131 Canh KinhChương 132 Hắn muốn gọiChương 133 Là ta mời nó điChương 134 Thị nữ quỳ sụpChương 135 Không dám?Chương 136 Nhưng đây làChương 137 Đẹp quá!Chương 138 Thế nào?Chương 140 Nếu ta mà bị thươngChương 139 Ninh Thượng ThưChương 141 Tả Tướng khẽ nhíu màyChương 142 Trên sôngChương 143 Đệ có phải tiếc bạc không vậy?Chương 144 Bốn phía đều kê bàn thấpChương 145 Những người khácChương 146 Nói rồiChương 147 Mọi người lập tức xôn xao!Chương 148 Tặng Nam ChiChương 149 Nói dứtChương 150 Ninh công tửChương 151 Vừa nói hắnChương 152 Ninh Trần thở dốcChương 153 Lũ súc sinhChương 154 Đúng là bảo vậtChương 155 Nếu đại nhân hỏiChương 156 Thơ hayChương 158 Sáng hôm sauChương 160 Viên sắt nàyChương 161 Canh Tử YChương 163 Có gì thì nói thẳngChương 162 Biến điChương 157 Chưa nhìn ra sao?Chương 164 Hỏa thương?Chương 159 Lão PhùngChương 165 Trẫm không saoChương 166 Trong bụng Ninh TrầnChương 167 Ưu điểm gì?Chương 168 Toàn Công CôngChương 169 Bệ Hạ đúng là keo kiệtChương 170 Đợi tháng nàyChương 171 Chuyện gì thế?Chương 174 Giám Sát TyChương 172 Cổ bị chém một nhátChương 173 Ý ngươi là gì?Chương 175 Câm miệngChương 176 Ba người chỉ biết câm nínChương 178 Chiếc ghế laoChương 177 Người hắn run lênChương 179 Vãi chưởngChương 180 Vì hỏa thương?Chương 181 Đồ mất nếtChương 182 Các huynh chia nhau đi!Chương 183 Cả bọn ngôn quanChương 184 Ngay sau đóChương 186 Ninh lang sắp đi trực à?Chương 185 Canh Kinh quản thuộcChương 187 Việc công hay việc riêng?Chương 188 Nam tử run lẩy bẩyChương 190 Thê tử của Sài Đại TrángChương 191 Hắn bật dậyChương 192 Miệng giếng còn ướtChương 189 Tuy ngài thânChương 193 Chỉ một nén nhang sauChương 194 Dừng xe!Chương 195 Đa tạ đại nhânChương 196 Cho taChương 197 Cả nhà sững sờChương 198 Ba ngườiChương 199 Mọi người lập tức nghĩ đếnChương 201 Chuẩn yChương 202 Niếp thống lĩnhChương 200 Huyền Đế khẽ nhíu màyChương 203 Là răng độcChương 204 Canh Kinh?Chương 205 Quá chuẩn!Chương 206 Ba mươi gậy cơ màChương 207 Hôm ấy trên Triều ĐườngChương 208 Niếp Lương đi đầuChương 209 Trong nội việnChương 210 Tuân mệnhChương 211 Các tiên sưChương 212 Nhân trung hoàng là gì?Chương 213 Sắc mặt Huyền ĐếChương 214 Thần tuân chỉ!Chương 215 Kế đó là cơn giận ngút trờiChương 216 Không uống nữaChương 217 Sắc mặt Huyền ĐếChương 218 Đêm đóChương 219 Hắn cưỡi con ngựaChương 220 Ninh Ngân YChương 221 Ông ấy lật xemChương 222 Chết tiệt !!!Chương 223 Vừa quay vềChương 224 Mụ sợ run bắnChương 225 Hắn nhìn Lão Bảo TửChương 226 Đúng là ảChương 227 Nàng không cần xin lỗiChương 228 Gã ngẩng đầuChương 229 Ánh mắtChương 230 Sống mũi vỡ vụnChương 232 Yên tâmChương 231 Khốn kiếpChương 233 Dắt một kỹ nữ lầu xanhChương 234 Cả hai sợ đến hồn bay phách tánChương 235 Bốn người mặc thường phụcChương 236 Ở ngoại thànhChương 237 Điêu Thuyền của đệ đâu?Chương 238 Tiếng vó ngựa dồn dậpChương 239 Cả đám nhìn nhauChương 240 Nói xongChương 241 Có thể làm quản giaChương 242 Nào ngờ đúng khoảnh khắcChương 243 Còn không dừng tay!Chương 244 Sao nàng lại xuống?Chương 245 Thật chứ?Chương 246 Không biết?Chương 247 Nghịch tửChương 248 Cái gì?Chương 249 Từ giờ phút nàyChương 250 Ta không điChương 251 Phải thì sao?Chương 252 Cùng lắm làChương 253 Ngay sau đóChương 254 Ngươi sắp xuất chinh rồiChương 255 Tả Tướng lạnh lùngChương 256 Đến khi hắn tỉnh dậyChương 257 Cho hắn vàoChương 258 Đồ nhóc ranhChương 259 Hắn bước lại gầnChương 260 Đứng dậy mà nóiChương 261 Món thì nhiềuChương 262 Một khi ngươi ngã xuốngChương 263 Hôm nay đến đâyChương 264 Còn ai muốn thử nữa không?Chương 266 Giờ mà về Ninh PhủChương 265 Không cần đâuChương 268 Rượu nghĩa tìnhChương 267 Ta ngủ bao lâu rồi?Chương 269 Nàng là con gáiChương 270 Hắn ra đuôi thuyềnChương 271 Hai chiếc ở phía trướcChương 272 Vậy hạ quan mạo muội!Chương 273 Chả trách aiChương 274 Chẳng lẽ ngươiChương 275 Ninh tướng quânChương 276 Vậy trước đây huynh gọi ta là gì?Chương 277 Đào núi?Chương 279 Một canh giờ sauChương 278 Ra khỏi đóChương 280 Bọn chúng vừa đánh vừa lui