Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh

Chương 13: Đến kiếm chuyện à?


Trước Sau

Thấy Giang Ninh bỗng ngầu lòi, khí thế ngút trời, Lâm Hân Hân “oa” một tiếng rồi khóc hu hu!

Khóc như mưa!

Khóc thảm như hoa lê trong mưa!

Khóc như thể sống không bằng chết!

Nhìn con nhóc này gào khóc ầm ĩ, Giang Ninh bỗng chốc cạn lời.

Đm chứ, vừa dọa vừa dỗ, định chơi tôi à?

“Này nhóc, khóc cái quái gì thế!”

“Tôi có đụng vào em đâu, có bắt nạt gì em đâu, khóc cái nỗi gì?”

Lâm Hân Hân vẫn cứ gào khóc, vừa khóc vừa mắng: “Giang Ninh đồ khốn, đồ khốn nạn! Ức hiếp em vợ, đồ không ra gì!”

Giang Ninh: ” ……

May mà lúc này bên ngoài không có ai, chứ không thì người ta lại tưởng mình vừa làm bậy với cô em vợ xinh đẹp này mất?

“Muốn khóc thì cứ khóc đi!”

“Dù sao anh đây có thừa thời gian ngồi với em!”

“Cứ từ từ khóc, khóc mệt thì ngủ ở đây một lát cũng được. Ờ, với lại khăn giấy ở bên cạnh nhé, cấm lau nước mũi vào chăn của tôi!”

Giang Ninh khoanh chân ngồi xuống, mặc cho cô nhóc gào ầm.

Lâm Hân Hân vốn tưởng chỉ cần mình khóc là gã này se mềm lòng thương hoa tiếc ngọc.

Xời!

Ai ngờ tên này bỗng hóa sắt đá?

Kỳ lạ ghê!

Cô hít hít mũi, lau mấy giọt nước mắt gắng gượng nặn ra.

Rồi đứng dậy, đi đến cạnh Giang Ninh, kéo vạt áo anh.

“Anh rể, anh rể tốt ơi … ”

“Anh giúp em với … ”

“Cho em ít tiền đi, giờ em thật sự cần tiền, em xin anh!”

Doạ không ăn thua, giờ chuyển sang đường mật?

Giang Ninh mở mắt, liếc cô em vợ “cực phẩm” của mình, bỗng nhe răng cười.

“Biết điều thế có phải hơn không!”

“Yên tâm, anh rể thương em!”

“Nào nào, đây này, tiền thuốc hôm qua anh vừa bán được 20 tệ, em cầm đi bắt taxi ngoan ngoãn về nhà ngủ đi, nghe lời nhé!”

Anh đưa tờ 20 tệ nhàu nhĩ – khoản thu đầu tiên hôm qua – cho Lâm Hân Hân.

“Giang Ninh, đồ khon, đồ khốn nạn!”

“Tưởng bố thí cho ăn mày chắc?”

“Cút!”

Lâm Hân Hân nắm tờ 20 tệ, phệt một cái ném xuống đất, rồi lấy chân giẫm mạnh mấy cái, như thể tờ tiền ấy chính là mặt của Giang Ninh!

Giang Ninh cười hề hề:

“Thích thì lấy, không thích thì thôi!”

Anh cúi người nhặt tiền dưới đất lên.

“Được lắm, thẳng Giang kia!”

“Hôm nay anh cố tình không cho toi tiền đung không?” Lâm Hân Hân trừng đôi mắt đẹp, chống nạnh, y như một con hổ con.

“Không cho, tuyệt đối không!” Giang Ninh nói.

“Được, anh không cho? Tôi sẽ nói anh có ý đồ xấu với tôi, nói anh sàm sỡ tôi. Xem anh còn mặt mũi nào mà ở đây nữa!”

Khóe môi Lâm Hân Hân cong lên nụ cười gian tà.

“Hù tôi à? Cứ làm đi!”

“Nói là làm!”

Con nhóc này đúng là chẳng biết ngượng, thật sự chạy thẳng ra cửa!

“Bà con láng giềng ơi, mọi người đi ngang qua ơi, mau tới mà xem nè, họ Giang này lại định giở trò đồi bại với em vợ là tôi, còn muốn rủ rê tôi … ”

Giọng cô nàng the thé, hét vang như loa phường!

Đm …

Giang Ninh thật sự cạn lời!

Anh vốn tưởng con nhóc này chỉ nói đùa thôi, dù sao ai mà chẳng cần thể diện!

Ai ngờ … nó hét thật !!

“Mẹ kiếp, con nhóc chết tiệt, quay vào đây cho tôi!”

Giang Ninh dang tay ôm ngang eo, bế thốc Lâm Hân Hân vào phòng khám nhỏ!

Ừ’m!

Người mềm quá, lại còn thơm!

“Đồ nhóc chết tiệt, em điên à, thật sự chạy ra ngoài hét? Có biết giữ hình tượng tí nào không? Biết giữ thể diện không? Xinh thế này, sau này kiếm bạn trai kiểu gì?”

Bế Lâm Hân Hân vào trong, anh bèn quát.

Lâm Hân Hân cười gian: “Sợ rồi chứ? Đưa tiền!”

Giang Ninh đúng là sợ thật!

Con nhóc này không cần mặt mũi hình tượng, nhưng anh thì phải giữ chứ!

Ai bảo anh là Dược Vương!

Nghĩ ngợi một chút, anh mặt mày miễn cưỡng: “Em cần bao nhiêu?”

“2000!”

“Hai nghìn cái con khỉ! Chị em chỉ cho anh có 3000 tệ tiền tiêu vặt, anh còn chẳng nỡ tiêu, em lại đòi anh 2000 – không cho!”

“1500, mức cuối cùng!”

“Không được!”

“Không cho chứ gì? Tôi hét tiếp bây giờ!”

Vừa nói, Lâm Hân Hân vừa định lao ra ngoài.

“Chị ơi … ”

“Đại tỷ ơi … ”

“Bà cô tổ ơi, coi như tôi sợ em rồi, được chưa?”

“Đưa em 1500, anh xin em, đi ngay giùm cái, đừng bén mảng tới đây nữa!”

Giang Ninh thật sự chột vía!

Anh sợ con nhóc chết tiệt này lại chạy ra ngoài gào nữa!

Thế là đành móc ví, đếm đủ 1500 tệ đưa cho Lâm Hân Hân.

Cô nhận tiền, mặt mày hớn hở như hoa nở!

Còn Giang Ninh thì tức đến muốn bóp cổ cô cho rồi.

“Thế này moi tạm được, thế moi đung la anh rể của tôi chứ.”

Lâm Hân Hân nhếch môi.

Trong lòng Giang Ninh nghẹn ứ!

“Đồ nghèo rớt, nếu không phải dạo này tôi kẹt quá, đời nào tôi đi xin anh? Hứ!”

“Yên tâm, tháng sau tiền tiêu vặt 50 nghìn tệ của tôi về là tôi trả ngay!”

“gu-đờ-bai!”

Cầm tiền, khoác cái túi LV của mình, Lâm Hân Hân tung tăng rời khỏi chỗ của Giang Ninh!

Nhìn cô đi khuất, trong lòng Giang Ninh tức anh ách!

“À đúng rồi, họ Giang, sao anh khác trước thế?”

Đi được nửa chừng, Lâm Hân Hân bỗng ngoảnh đầu hỏi.

Giang Ninh tựa vào cánh cửa sắt nhỏ: “Vậy em thấy tôi bây giờ tốt, hay trước kia tốt?”

“Xì, cái nào cũng chẳng ra gì!”

“Nhưng bây giờ thu vị hơn trước!”

“Đợi đấy, lần sau tôi còn đến làm phiền anh nữa, bye bye nhé!”

Nói xong, con nhóc đi luôn!

Nhìn theo bóng cô, lòng Giang Ninh bỗng thấy chua xót, muốn khóc!

Trời ơi đất hỡi!

Dường đường là Dược Vương một đời của đại lục Thiên Long, xuyên không sang đây, không ngờ thuốc bán chẳng ai mua, đã thế còn bị em vợ tống tiền?

Thế này thì sống làm sao nổi!

Đêm ấy, lòng Giang Ninh tan nát!

Sang ngày hôm sau, anh đành xuống nước.

Thuốc, bán không nổi!

Phòng khám nhỏ, thực sự không thể mở tiếp!

Thôi thì ngoan ngoan tu luyện, chờ ngày quay về đại lục Thiên Long vậy!

Mãi đến trưa, Giang Ninh mới mở cánh cửa sắt của phòng khám!

Anh cất cái biển “Khám miễn phí” đi, định đóng cửa nghỉ luôn!

Mẹ cái phòng khám này chứ!

Ông đây nghỉ!

Đúng lúc ấy, từ xa sáu bảy chiếc taxi rít một cái, đỗ ngay trước phòng khám nhỏ của anh.

Cửa xe mở, từng tài xế bước xuống.

Dẫn đầu là một người đàn ông cao gầy, mặc áo khoác đen!

Sau lưng hắn còn có sáu người tài xế nữa!

“Chuyện gì thế?”

Thấy cả nhóm người xuống xe, Giang Ninh khựng lại!

“Chính hắn!”

Bất ngờ, người cao gầy dẫn đầu chỉ thẳng vào Giang Ninh!

Giang Ninh liếc mấy gã trước mặt.

Đến kiếm chuyện à ??

Mà thấy sai sai!

Nhưng anh là Dược Vương một đời cơ mà!

Cộng thêm mấy ngày nay tu luyện Bách Mạch Luyện Thể Quyết, đối phó mấy tên tép riu trước mặt, Giang Ninh thấy mình đánh mười tên cũng xong.

Ùʼm!

Hai mươi chắc cũng không thành vấn đề.


Chương 13: Đến kiếm chuyện à?
Danh sách chương
Chương 1: Tôi thật sự là tiên yChương 2 Tôi cứu được cô béChương 3: Mẹ vợ đanh đáChương 4: Mày dám chơi tao à?Chương 5: Thanh Dật ĐườngChương 6: Đại Soai CaChương 7: Khởi nghiệp tự thânChương 8: Khai trương đại cátChương 9: Có hơi thất vọng thật đấyChương 10: Bệnh nhân đầu tiênChương 11: Bách Mạch Luyện Thể QuyếtChương 12: Đây là em vợ hả?Chương 13: Đến kiếm chuyện à?Chương 14: Có khách rồiChương 15: Lâm Thanh Trúc tới rồiChương 16 Lâm Thanh TrúcChương 17 Dù sao đó cũng là vợ anhChương 18 Hiện giờChương 19 Là sao trời?Chương 20 Nói xongChương 21 Nơi này xập xệ thật!Chương 22 Tất nhiên rồi!Chương 23 Ban đầu em cũng nghĩ thế!Chương 24 Càng nghĩ càng tứcChương 25 Nghe lời em làm gì?Chương 26 Cút quách đi!Chương 27 Anh đẹp trai mua đồ ạ?Chương 28 Mua điện thoại!Chương 29 Đẹp trai quá đi!Chương 30 Đẹp trai thì biết làm sao được!Chương 31 Trần Lam tức điên!Chương 32 Vừa về đến nhàChương 33 Gì cơ?Chương 34 Khối u ở bụngChương 35 Vậy mà đi luôn?Chương 36 Mà vì ca điều trị đóChương 37 Ân nhânChương 38 Con gái?Chương 39 Nghe xongChương 40 Gì cơ?Chương 41 Cũng ổn ạ!Chương 42 Đến nơi rồiChương 43 Cứ ung dung đứng đợiChương 44 Cái quái gì vậy trời?Chương 45 Tôi tên Giang NinhChương 46 Cô ấy sao lại đến đây?Chương 47 Biết nói quái gì bây giờ?Chương 48 Sau khi giới thiệuChương 49 Bất giác đã đến nửa đêm!Chương 50 Loảng xoảng!Chương 51 Cơn đau ấy suýtChương 52 Khai mauChương 53 Có điều tiếc làChương 54 Chẳng lẽChương 55 Mọi người nghe xongChương 56 Loại thuốc tốt nhất ư?Chương 57 Anh cũng định đi à?Chương 58 Hiện quỹ riêngChương 59 Lương năm bảy chữ số!Chương 60 Được thôiChương 61 Thật hay xạo?Chương 62 Dứt lờiChương 63 Ai mà biết!Chương 64 Sau lưng ôngChương 65 Thấy cảnh đóChương 66 Anh mậpChương 67 Lâm Thanh TrúcChương 68 Nghe vậyChương 69 Ai bảo ông đây không dám?Chương 70 Thì sao?Chương 71 Không đụng dao?Chương 72 Còn đòi trị cho bệnh nhân thật?Chương 73 Tôi mổ xong chưa?Chương 74 Ca mổ của tôiChương 75 Chẳng lẽ anh đẹp traiChương 76 Mời vào!Chương 77 "Thế bọn tôi phải làm sao?Chương 78 Hôm sau vẫn tiếp tục!Chương 79 Sao lại như vậy?Chương 80 Có chuyện gì vậy?Chương 81 Cô không sao chứ?Chương 82 Cô dừng xe lạiChương 83 Bên ngoài làm gì mà ồn thế?Chương 84 Cậu bé toàn thânChương 85 Vì họ không có tiềnChương 86 Y thuật Đông yChương 87 Linh khí vẫn không đủ!Chương 88 Còn cô?Chương 89 Sao cứ tự làm khổ mình vậy?Chương 90 Sao lại đánh giá caoChương 91 Một tên nhuộm tóc vàng hoeChương 92 Mau dời xe đi!Chương 93 Còn định chạy?Chương 94 Tâm trạng tụt dốc!Chương 95 Khóc cho thỏa!Chương 96 Ban đầuChương 97 Ông đây hỏiChương 98 Hai vạn sắp vào tay rồi!Chương 99 Cả bọn hoảng loạn!Chương 100 Anh bị lây rồi!Chương 101 Thần dược cái khỉ!Chương 102 Tất nhiên là không!Chương 103 Giúp gì mà giúp!Chương 104 Thuốc nước?Chương 105 Hiểu rồi thì nghe cho kỹ!