Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh

Chương 4: Mày dám chơi tao à?


Trước Sau

Trần Lan chưa từng nghĩ, thẳng ở rể trước giờ đã quen bị bà bắt nạt rồi, bỗng hôm nay lại dám vùng lên?

Bà sững người, hoảng hốt đứng đơ tại chỗ.

“Sao thế?”

“Mẹ, có chuyện gì vậy?”

Trên tầng hai, Lâm Thanh Trúc nghe thấy tiếng động, vội chạy xuống. Thấy cơm canh đổ bừa bãi, bát vỡ đầy sàn, cô khựng lại.

Mặt Trần Lan tái mét.

Thấy Lâm Thanh Trúc từ trên lầu xuống, bà lập tức quát ầm lên.

Thanh Trúc, nhìn cái đồ khốn nạn này xem, hắn … hắn dám hất đổ cả bàn cơm bà đây nấu!”

“Con phải lập tức, ngay bây giờ đuổi cái thằng ăn bám này đi!”

“Hôm nay, bà nhất quyết không để hắn ở lại đây!”

“Nhất quyết !! ”

Lâm Thanh Trúc cau mày, liếc sang Giang Ninh.

Thấy anh vắt chân chữ ngũ, ngồi chễm chệ trên ghế sofa, nói: “Muốn đuổi tôi đi, dễ thế sao?”

“Dù tôi ở rể, nhưng dù sao đây cũng là nhà của tôi!”

“Đồ vô lại!”

“Thanh Trúc, con xem, thằng này giờ còn giở trò vô lại đấy!” Trần Lan tức điên.

Giang Ninh cười: “Sao lại bảo tôi vô lại? Tôi hỏi bà, tôi có cưới con gái bà không?”

“Có thì sao?” Trần Lan gắt.

“Đã kết hôn thì tài sản chẳng phải là tài sản chung à?”

“Đúng!”

“Đã là tài sản chung, vậy căn nhà này có phải của tôi không?”

“Không!”

Ůa?

Gì kỳ vậy?

Lẽ nào căn nhà này không phải tài sản của anh với Lâm Thanh Trúc?

Anh quay sang nhìn Lâm Thanh Trúc đang khoanh tay trước ngực.

Lâm Thanh Trúc gật đầu: “Mẹ nói đúng, căn nhà này thật sự không phải tài sản vợ chồng, vì sổ đỏ đứng tên mẹ tôi.”

Chết tiệt!

Giang Ninh nghe xong là thấy toang ngay!

Anh bật phắt dậy khỏi ghế.

Trần Lan chỉ thẳng vào mặt Giang Ninh mắng:

“Đồ phế vật, đồ khốn, giờ biết đây là nhà của ai chưa?”

“Cút!”

“Cút khỏi nhà tao ngay! Không cút, bà đây gọi công an giờ!”

Giang Ninh siết chặt nắm đấm, cả người như sắp bốc hỏa!

Có vẻ sắp nổ tung!

“Cút thì cút!”

Cuối cùng anh quăng lại một câu đầy khí thế, quay đầu đi thẳng.

Ngầu ghê!

Nhìn Giang Ninh đường hoàng bước ra khỏi cửa, Lâm Thanh Trúc thở dài, đi theo.

Trần Lan vẫn đứng sau lưng chửi không ngớt.

Giang Ninh ra tới sân, bỗng khựng lại.

“Không đúng rồi!”

‘Tôi không ở đây nữa thì tôi ở đâu chứ ?? ”

Đang định quay sang hỏi Lâm Thanh Trúc xem mình sẽ ở đâu, thì một chiếc Range Rover màu đen chạy tới từ phía trước.

Xe dừng trước cổng, một người đàn ông hơn ba mươi bước xuống.

Mặc vest chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, tóc thưa đến mức lộ cả đỉnh đầu.

Tay xách hai hộp bánh trung thu cao cấp, vừa xuống xe đã cười: “Bác gái, Thanh Trúc, Trung thu vui vẻ nhé!”

“Ôi, cậu Triệu tới rồi à!”

“Lâu quá không gặp!”

Trần Lan thấy người đàn ông đó, mặt mày lập tức rạng rỡ như hoa nở!

Hóa ra người trước mặt tên là Triệu Đại Phát, Tổng giám đốc kinh doanh của Thịnh Hồng Bất Động Sản ở Ninh Thành.

Khu dự án này là do công ty của Triệu Đại Phát phát triển.

Từ nửa năm trước, sau khi quen biết Lâm Thanh Trúc, hắn vẫn luôn theo đuổi

cô.

“Sao anh lại tới?”

Lâm Thanh Trúc lạnh lùng liếc Triệu Đại Phát.

Triệu Đại Phát vội nói: “Tôi tiện đường đi ngang, ghé thăm bác trai với bác gái một chút, không phiền chứ?”

“Phiền gì mà phiền!”

“Cậu Triệu à, lần trước cậu tặng lão Lâm nhà tôi trà lâu năm, ổng còn bảo muốn cảm ơn cậu hoài đấy!”

“Hôm nay đã ghé rồi thì vào nhà ăn tết Trung thu luôn đi, đúng lúc Thanh Trúc cũng ở đây!”

Trần Lan vui vẻ nói.

“Mẹ, hôm nay Trung thu, anh Triệu còn phải về nhà nữa!”

Thấy mẹ níu giữ Triệu Đại Phát, Lâm Thanh Trúc lạnh giọng nói.

“Không sao, tôi độc thân, có về nhà cũng một mình mà!” Triệu Đại Phát cười.

Vãi!

Thì ra là tình địch!

Đứng bên, Giang Ninh nghe là hiểu ngay.

Từ lúc tới, gã họ Triệu cứ lia mắt khắp người Lâm Thanh Trúc, dù đã cố giữ ý; cái kiểu ngầm hiểu giữa đàn ông với nhau, anh liếc qua là biết ngay.

Hóa ra thẳng này đến để giật vợ mình đây!

Đang nghĩ ngợi thì ánh mắt Triệu Đại Phát chợt rơi lên người anh.

“Ơ, Giang Ninh?”

Hắn lại biết mình ư?

“Chào anh!”

Giang Ninh giữ nụ cười, giả bộ thân thiện chào lại.

“Giang Ninh, chẳng phải ah đang ở nhà tạm giữ à? Sao ra rồi?”

Triệu Đại Phát ngỡ ngàng thốt lên.

Lời vừa dứt.

Mặt mũi Lâm Thanh Trúc bỗng chốc tái lại!

Trần Lan còn trắng bệch hơn.

“Nhà tạm giữ gì?”

“Cậu Triệu, cháu nói gì vậy ?? ”

Trần Lan trợn mắt hỏi Triệu Đại Phát.

Còn Giang Ninh thì thấy chẳng lành.

Thẳng này định chơi mình rồi đây!

Triệu Đại Phát nói: “Bác gái không biết sao? Trước đó Giang Ninh trần truồng chạy ngoài phố, bị tống vào nhà tạm giữ đấy!”

“Hả?”

Nghe vậy, Trần Lan suýt ngất xỉu!

“Là thế này, vừa rồi cháu tới đồn công an làm việc, tình cờ thấy Giang Ninh bị giữ ở nhà tạm giữ, cháu tiện miệng hỏi một câu, ai ngờ anh ta lại cởi truồng giữa ban ngày … rồi bị đưa vào đó.”

Triệu Đại Phát nói thêm.

Nói xong, hắn còn không quên quay đầu nhìn Giang Ninh: “Giang Ninh, anh chưa nói với bác gái à?”

Nghe xong, Trần Lan nổ tung luôn!

“Đồ họ Giang kia, thằng khốn, mày thật sự bị bắt vào nhà tạm giữ hả ?? ”

“Trời đất ơi! Mày còn là người nữa không?”

“Thể diện nhà họ Lâm bị mày làm bẩn thế này à!”

“Tao hỏi mày, ăn của nhà tao, mặc của nhà tao, vậy mà còn chẳng giữ mặt mũi cho nhà tao, để bị bắt vào nhà tạm giữ? Mày còn lương tâm không?”

Nghe Trần Lan chửi, khóe môi Triệu Đại Phát thoáng hiện nụ cười nham hiểm.

Giang Ninh thông minh thế nào, sao lại không hiểu mánh của thẳng này?

Sắc mặt Lâm Thanh Trúc cũng tối sầm khó coi.

Vốn cô định giấu nhẹm chuyện này, ai ngờ Triệu Đại Phát lại phơi ra?

Hắn biết bằng cách nào?

“Hề, tôi quả thật vừa từ nhà tạm giữ ra, thì đã sao?”

Đúng lúc này, Giang Ninh chủ động đứng ra.

“Mày … ”

“Mày … ”

“Đồ khốn kiếp, còn dám nói à?”

“Trời ơi, nhà họ Lâm rốt cuộc tạo nghiệp gì mà rước phải thang ở rể mất mặt như thế này!” Trần Lan gào lên thảm thiết.

“Bà im đi!”

“Thứ nhất, tôi bị bắt là vì tôi mới chân ướt chân ráo tới đây!”

“Thứ hai, lời của thằng này, các người thấy đáng tin không?”

Giang Ninh vừa nói vừa chỉ thẳng Triệu Đại Phát.

“Giang Ninh, sao anh có thể chửi người khác? Chẳng lẽ tôi nói sai à?”

Triệu Đại Phát nói.

“Chửi mày thì sao? Mày định tán vợ tao, tao còn nhịn!”

“Nhưng điều tối kị là mày còn muốn chơi tao?”

“Mày tưởng tao dễ bắt nạt à?”

“Đồ họ Triệu, nghe cho rõ: so độ chơi bẩn, độ trơ trẽn, mày chẳng kém tao đâu!”

Triệu Đại Phát nghe vậy tức điên: “Anh … anh nói bậy!”

"Ồ, lại còn là thẻ VIP của hội quán Tình Di Hiên cơ đấy!"

Giang Ninh lắc lắc tấm thẻ trong tay, nói.

Mặt Triệu Đại Phát suýt méo xệch.

Thẳng này … sao biết trong túi mình có thẻ của Tình Di Hiên chứ ??


Chương 4: Mày dám chơi tao à?
Danh sách chương
Chương 1: Tôi thật sự là tiên yChương 2 Tôi cứu được cô béChương 3: Mẹ vợ đanh đáChương 4: Mày dám chơi tao à?Chương 5: Thanh Dật ĐườngChương 6: Đại Soai CaChương 7: Khởi nghiệp tự thânChương 8: Khai trương đại cátChương 9: Có hơi thất vọng thật đấyChương 10: Bệnh nhân đầu tiênChương 11: Bách Mạch Luyện Thể QuyếtChương 12: Đây là em vợ hả?Chương 13: Đến kiếm chuyện à?Chương 14: Có khách rồiChương 15: Lâm Thanh Trúc tới rồiChương 16 Lâm Thanh TrúcChương 17 Dù sao đó cũng là vợ anhChương 18 Hiện giờChương 19 Là sao trời?Chương 20 Nói xongChương 21 Nơi này xập xệ thật!Chương 22 Tất nhiên rồi!Chương 23 Ban đầu em cũng nghĩ thế!Chương 24 Càng nghĩ càng tứcChương 25 Nghe lời em làm gì?Chương 26 Cút quách đi!Chương 27 Anh đẹp trai mua đồ ạ?Chương 28 Mua điện thoại!Chương 29 Đẹp trai quá đi!Chương 30 Đẹp trai thì biết làm sao được!Chương 31 Trần Lam tức điên!Chương 32 Vừa về đến nhàChương 33 Gì cơ?Chương 34 Khối u ở bụngChương 35 Vậy mà đi luôn?Chương 36 Mà vì ca điều trị đóChương 37 Ân nhânChương 38 Con gái?Chương 39 Nghe xongChương 40 Gì cơ?Chương 41 Cũng ổn ạ!Chương 42 Đến nơi rồiChương 43 Cứ ung dung đứng đợiChương 44 Cái quái gì vậy trời?Chương 45 Tôi tên Giang NinhChương 46 Cô ấy sao lại đến đây?Chương 47 Biết nói quái gì bây giờ?Chương 48 Sau khi giới thiệuChương 49 Bất giác đã đến nửa đêm!Chương 50 Loảng xoảng!Chương 51 Cơn đau ấy suýtChương 52 Khai mauChương 53 Có điều tiếc làChương 54 Chẳng lẽChương 55 Mọi người nghe xongChương 56 Loại thuốc tốt nhất ư?Chương 57 Anh cũng định đi à?Chương 58 Hiện quỹ riêngChương 59 Lương năm bảy chữ số!Chương 60 Được thôiChương 61 Thật hay xạo?Chương 62 Dứt lờiChương 63 Ai mà biết!Chương 64 Sau lưng ôngChương 65 Thấy cảnh đóChương 66 Anh mậpChương 67 Lâm Thanh TrúcChương 68 Nghe vậyChương 69 Ai bảo ông đây không dám?Chương 70 Thì sao?Chương 71 Không đụng dao?Chương 72 Còn đòi trị cho bệnh nhân thật?Chương 73 Tôi mổ xong chưa?Chương 74 Ca mổ của tôiChương 75 Chẳng lẽ anh đẹp traiChương 76 Mời vào!Chương 77 "Thế bọn tôi phải làm sao?Chương 78 Hôm sau vẫn tiếp tục!Chương 79 Sao lại như vậy?Chương 80 Có chuyện gì vậy?Chương 81 Cô không sao chứ?Chương 82 Cô dừng xe lạiChương 83 Bên ngoài làm gì mà ồn thế?Chương 84 Cậu bé toàn thânChương 85 Vì họ không có tiềnChương 86 Y thuật Đông yChương 87 Linh khí vẫn không đủ!Chương 88 Còn cô?Chương 89 Sao cứ tự làm khổ mình vậy?Chương 90 Sao lại đánh giá caoChương 91 Một tên nhuộm tóc vàng hoeChương 92 Mau dời xe đi!Chương 93 Còn định chạy?Chương 94 Tâm trạng tụt dốc!Chương 95 Khóc cho thỏa!Chương 96 Ban đầuChương 97 Ông đây hỏiChương 98 Hai vạn sắp vào tay rồi!Chương 99 Cả bọn hoảng loạn!Chương 100 Anh bị lây rồi!Chương 101 Thần dược cái khỉ!Chương 102 Tất nhiên là không!Chương 103 Giúp gì mà giúp!Chương 104 Thuốc nước?Chương 105 Hiểu rồi thì nghe cho kỹ!