Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh

Chương 87 Linh khí vẫn không đủ!


Trước Sau

Những vùng viêm tấy dần xẹp xuống khi linh lực tràn vào.

Nếu không tận mắt chứng kiến, chắc chẳng ai tin nổi, vết bỏng viêm sưng lại hồi phục nhanh như thế nhờ linh lực kỳ diệu của Giang Ninh!

Bảo sao anh đòi chữa riêng!

Bảo sao anh khóa trái cửa!

Cảnh tượng này mà để Lâm Thanh Trúc và những người khác nhìn thấy, e là sẽ tưởng anh là “quái vật” hay … thần tiên mất !!

Bên ngoài.

Lâm Thanh Trúc vẫn đứng ngóng, lòng như lửa đốt.

Gio co đa hiểu vì sao Giang Ninh chuyển cau be từ khu C sang khoa Đông y!

Hóa ra anh làm vậy vì lòng tốt!

Nghĩ đến đây, trong lòng cô càng thêm thiện cảm với Giang Ninh.

Chỉ là cô vẫn lo anh chữa không nổi cho cậu bé.

Thời gian trôi từng phút từng giây.

Cuối cùng, sau chừng hơn hai mươi phút, cánh cửa mở ra, phát ra tiếng ‘kẹt’.

Giang Ninh bước ra ngoài.

“Sao rồi?’

Thấy anh đi ra, Lâm Thanh Trúc vội chạy tới hỏi.

Phùng Luân, y tá và cả bà của cậu bé cũng ùa lại.

Sắc mặt Giang Ninh hơi tái, trông có vẻ mệt.

Nhưng anh vẫn mỉm cười: “Xong xuôi cả rồi!”

Nghe vậy, Lâm Thanh Trúc và Phùng Luân đều nửa tin nửa ngờ.

Cả hai vội chạy vào phòng.

Trên giường thủ thuật, băng gạc trên người cậu bé đã được Giang Ninh tháo hết … và những vùng bỏng lớn trên cơ thể đã lành hẳn.

Da dẻ đã trở lại bình thường, cơ thể không còn tổn thương.

Cái này … lại chữa khỏi hẳn luôn ư?

Trời ơi!

Nhìn cậu bé hồi phục như chưa từng bị bỏng, Lâm Thanh Trúc sững sờ.

Phùng Luân thì sốc đen muốn rơi cả cm.

“Cái … cái … cái này sao có thể chứ?”

“Tiểu Giang chỉ mất hơn hai mươi phút mà chữa khỏi cho cậu bé bị bỏng u?”

“Không phải tôi đang mơ đấy chứ?” Phùng Luân đờ người ra.

Lâm Thanh Trúc cũng ngẩn ngơ.

Y thuật này đã vượt xa mọi hiểu biết của cô. Kinh ngạc tột độ, cô quay phắt nhìn Giang Ninh.

Anh vẫn đứng đó, mỉm cười.

Anh thật điển trai!

Đôi mắt sáng rực!

Và toát lên vẻ rạng rỡ, đầy sức hút!

“Cảm ơn!”

“Cảm ơn cậu, thần y!”

Bà của cậu bé thấy anh chữa lành cho cháu mình, xúc động quỳ xuống lạy tạ.

Giang Ninh vội đỡ bà dậy: “Không cần khách sáo! Làm bác sĩ, cứu người là điều cơ bản nhất. Nếu đến việc đó còn không làm được thì chẳng xứng gọi là bác sĩ, nên không cần cảm ơn đâu ạ!”

Nghe vậy, bà cảm động rơi nước mắt.

Thế là, cậu bé bị bỏng đã được Giang Ninh chữa khỏi!

Chỉ trong chốc lát, chuyện Giang Ninh chữa lành vết bỏng cho cậu bé đã làm cả bệnh viện trung tâm xôn xao!

Ai nấy đều biết đến y thuật kỳ diệu của Giang Ninh!

Dù chẳng ai hiểu anh đã làm bằng cách nào, nhưng lúc này, mọi người đều khâm phục anh đến tột độ!

Ngay cả Lâm Thanh Trúc cũng vậy!

Ở ban công bên hành lang, sát cửa sổ.

Sau khi chữa khỏi cho cậu bé, Giang Ninh đứng đó một mình.

Vừa rồi chữa trị, gần như anh đã dùng cạn sạch linh khí mình tích được từ Lâm Thanh Trúc dạo gần đây!

Thành ra anh trông rất mệt, gương mặt điển trai cũng hơi tái.

“Chết tiệt!”

“Linh khí vẫn không đủ!”

“Xem ra sau này còn phải chịu khó thân thiết với ‘vợ trên danh nghĩa’ nhiều hơn, không thì linh khí chẳng đủ mà dùng!”

Dù khoác áo blouse trắng, cô vẫn khó giấu được đường cong hoàn hảo.

Gió thu thổi qua làm mái tóc đen của cô bay nhẹ, cô khẽ vén một lọn tóc, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào Giang Ninh lúc này.

[Tác giả có lời muốn nói]

Các anh trai, chị gái ơi, nếu thích truyện, nhớ lưu vào kệ và đề cử nhé !!! Moa moa


Chương 87 Linh khí vẫn không đủ!
Danh sách chương
Chương 1: Tôi thật sự là tiên yChương 2 Tôi cứu được cô béChương 3: Mẹ vợ đanh đáChương 4: Mày dám chơi tao à?Chương 5: Thanh Dật ĐườngChương 6: Đại Soai CaChương 7: Khởi nghiệp tự thânChương 8: Khai trương đại cátChương 9: Có hơi thất vọng thật đấyChương 10: Bệnh nhân đầu tiênChương 11: Bách Mạch Luyện Thể QuyếtChương 12: Đây là em vợ hả?Chương 13: Đến kiếm chuyện à?Chương 14: Có khách rồiChương 15: Lâm Thanh Trúc tới rồiChương 16 Lâm Thanh TrúcChương 17 Dù sao đó cũng là vợ anhChương 18 Hiện giờChương 19 Là sao trời?Chương 20 Nói xongChương 21 Nơi này xập xệ thật!Chương 22 Tất nhiên rồi!Chương 23 Ban đầu em cũng nghĩ thế!Chương 24 Càng nghĩ càng tứcChương 25 Nghe lời em làm gì?Chương 26 Cút quách đi!Chương 27 Anh đẹp trai mua đồ ạ?Chương 28 Mua điện thoại!Chương 29 Đẹp trai quá đi!Chương 30 Đẹp trai thì biết làm sao được!Chương 31 Trần Lam tức điên!Chương 32 Vừa về đến nhàChương 33 Gì cơ?Chương 34 Khối u ở bụngChương 35 Vậy mà đi luôn?Chương 36 Mà vì ca điều trị đóChương 37 Ân nhânChương 38 Con gái?Chương 39 Nghe xongChương 40 Gì cơ?Chương 41 Cũng ổn ạ!Chương 42 Đến nơi rồiChương 43 Cứ ung dung đứng đợiChương 44 Cái quái gì vậy trời?Chương 45 Tôi tên Giang NinhChương 46 Cô ấy sao lại đến đây?Chương 47 Biết nói quái gì bây giờ?Chương 48 Sau khi giới thiệuChương 49 Bất giác đã đến nửa đêm!Chương 50 Loảng xoảng!Chương 51 Cơn đau ấy suýtChương 52 Khai mauChương 53 Có điều tiếc làChương 54 Chẳng lẽChương 55 Mọi người nghe xongChương 56 Loại thuốc tốt nhất ư?Chương 57 Anh cũng định đi à?Chương 58 Hiện quỹ riêngChương 59 Lương năm bảy chữ số!Chương 60 Được thôiChương 61 Thật hay xạo?Chương 62 Dứt lờiChương 63 Ai mà biết!Chương 64 Sau lưng ôngChương 65 Thấy cảnh đóChương 66 Anh mậpChương 67 Lâm Thanh TrúcChương 68 Nghe vậyChương 69 Ai bảo ông đây không dám?Chương 70 Thì sao?Chương 71 Không đụng dao?Chương 72 Còn đòi trị cho bệnh nhân thật?Chương 73 Tôi mổ xong chưa?Chương 74 Ca mổ của tôiChương 75 Chẳng lẽ anh đẹp traiChương 76 Mời vào!Chương 77 "Thế bọn tôi phải làm sao?Chương 78 Hôm sau vẫn tiếp tục!Chương 79 Sao lại như vậy?Chương 80 Có chuyện gì vậy?Chương 81 Cô không sao chứ?Chương 82 Cô dừng xe lạiChương 83 Bên ngoài làm gì mà ồn thế?Chương 84 Cậu bé toàn thânChương 85 Vì họ không có tiềnChương 86 Y thuật Đông yChương 87 Linh khí vẫn không đủ!Chương 88 Còn cô?Chương 89 Sao cứ tự làm khổ mình vậy?Chương 90 Sao lại đánh giá caoChương 91 Một tên nhuộm tóc vàng hoeChương 92 Mau dời xe đi!Chương 93 Còn định chạy?Chương 94 Tâm trạng tụt dốc!Chương 95 Khóc cho thỏa!Chương 96 Ban đầuChương 97 Ông đây hỏiChương 98 Hai vạn sắp vào tay rồi!Chương 99 Cả bọn hoảng loạn!Chương 100 Anh bị lây rồi!Chương 101 Thần dược cái khỉ!Chương 102 Tất nhiên là không!Chương 103 Giúp gì mà giúp!Chương 104 Thuốc nước?Chương 105 Hiểu rồi thì nghe cho kỹ!