Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 74: Vật xấu xa


Trước Sau

“Ưm… ông xã, em thua… a…” Mộ Sa đổ mồ hôi đầm đìa, hai tay bám chặt vai hắn, móng tay gần như bấm vào thịt Chelsea, mái tóc dài bay bay, tiểu huyệt không ngừng nuốt vào nhả ra cự vật của Chelsea.

“Vật nhỏ, em tốt nhất là kêu nhỏ thôi, ưm… Nếu không, người nào đi ngang nghe được sẽ biết chúng ta đang làm gì. Shhh… em tính cắn đứt anh sao? Lỏng một chút.” Chelsea cười gian rút gậy th*t để ngoài cửa huyệt, đi vào thật cạn, rồi thừa dịp Mộ Sa thở nhẹ ra, lại đột ngột đâm mạnh vào.

“Aa…” Mộ Sa bị hắn thình lình đâm mạnh không tự chủ được phải hét lớn, lại nhớ ra lời cảnh cáo của hắn thì mím chặt môi đè nén tiếng nức nở. Thân thể co rụt lại, ngón tay bấu vào vai Chelsea, cố không tập trung vào cảm giác mãnh liệt khiến cô không chịu nổi ở phía dưới.

Đáng tiếc cô đè nén tiếng nức nở càng kϊƈɦ thích thú tính của Chelsea, làm cho chút lí trí còn thừa lại không bao nhiêu của hắn bị thiêu cháy hoán toàn, trong đầu toàn là ý nghĩ phải hành hạ cô gái này đến chết đi sống lại, gậy th*t hung ác từng chút va chạm vào hoa huy*t Mộ Sa.

“Nhẹ chút… Chelsea… sâu quá… anh nhẹ thôi… ưhu…” Mộ Sa khóc nức vì động tác thô bạo của hắn, ngoài cửa thỉnh thoảng lại vọng vào tiếng thú nhân nói chuyện làm cô càng căng thẳng, hoa huy*t bất giác thắt lại, ʍút̼ chặt vật xấu xa làm cô vừa yêu vừa ghét đang tung hoành bên trong.

Chelsea bị cô thắt lại càng thêm điên cuồng, căn bản không để ý lời cô, gậy th*t càng thêm cứng rắn, căng hoa huy*t đến mức tận cùng, như vĩnh viễn sẽ không dừng lại.

Ngay lúc Mộ Sa cong người sắp đạt được kɧօáϊ cảm, đột nhiên nghe ngoài cửa có người gọi: “Mộ Sa, Ivey nói cô mang khoai đến cho cô ấy, cô mau qua đi, cô đâu rồi?”

Mộ Sa sợ cứng cả người, Chelsea cũng ngẩn người, chán nản ngừng lại rồi giận dữ hét lên với người ngoài cửa: “Cút đi, không được vào.”

Sander đi đến gần cửa bị tiếng rống giận của Chelsea làm hoảng hồn, lập tức hiểu ra hai người bên trong đang làm gì, ngượng ngùng gãi đầu, nhanh chóng lùi lại mấy bước, nghĩ nghĩ rồi nghiêng đầu hít sâu một hơi, không đếm xỉa đến nói lớn: “Chelsea, cậu nhanh lên chút, Ivey nói đói bụng, muốn ăn khoai lang của Mộ Sa.” Nói xong đi như chạy trốn.

“Ưm…” Bị Sander biết cô và Chelsea đang làm chuyện gì, thật sự là rất khó chấp nhận, thẹn quá cắn mạnh lên vai Chelsea.

“Shh…” Chelsea không đề phòng, bị cô cắn mà rít lên, liền trả đũa đâm mạnh hai cái.

Mộ Sa vừa thẹn vừa giận nhéo hắn: “Mau lấy ra…”

“Của anh còn cứng mà, em bắt anh để vậy mà lấy ra sao? Hử?” Chelsea cười gian manh đi vào.

“Vậy… anh làm nhanh lên, a… ư… sâu quá… anh nhẹ chút… đi a…” Mộ Sa bị hắn đè bẹp trêи cửa, không tránh được đành phải năn nỉ hắn làm nhanh.

“Được, vật nhỏ, như em mong muốn.” Chelsea cười đáp, lập tức ra vào thật mạnh giống như motor điện, làm Mộ Sa như muốn rời từng mảnh, thở cũng trở nên khó khăn, hai chân mềm nhũn, người cong lên bám hắn.

Chelsea điên cuồng ra vào, Mộ Sa rêи rỉ ngày càng nhỏ, sắp ngất đi, lúc này có một dòng nóng bỏng bắn mạnh vào hoa huy*t.

Mộ Sa cả người xụi lơ bám dính Chelsea, còn Chelsea lại hơi rầu rĩ. Mộ Sa thở dài, sư tử thúi này đúng là hẹp hòi, mới mở miệng giải thích: “Em thật sự chỉ xem Ryan là bạn thôi Chelsea, nên anh đừng ghen mà.”

“Em nói bậy gì đó, ai thèm ghen.” Chelsea bị nhìn thấu tim đen, hơi xấu hổ cúi xuống cắn lên khuôn mặt mướt mồ hôi của cô để lại một đống dấu răng.

“Phải phải, anh không ghen, là em nói bậy, vậy giờ anh lấy cái đó ra được rồi chứ.” Mộ Sa bất đắc dĩ phải chiều theo hắn, có điều, bộ dạng khó chịu này của hắn thật đáng yêu.

“Cái đó là cái gì, nó là công thần mang kɧօáϊ lạc cho em thì có, em muốn hôn nó không, hửm?” Chelsea nghe cô nói lại nóng lên, xoa xoa bầu ngực cô.

“Anh… ưmh… sư tử hư…” Mộ Sa biết hắn muốn nói gì, đánh hắn một cái, thúc giục: “Mau lấy ra, em hứa với Ivey phải nấu khoai cho cậu ta rồi, cậu ta đang chờ đó.”

“Vậy tối về, em phải hôn nó.” Chelsea uy hϊế͙p͙, cô mà không chịu hắn sẽ không tha.

“Anh…” Mộ Sa đỏ mặt liếc hắn, sư tử dê, đầu óc toàn mấy chuyện này, tuy rằng nghĩ vậy nhưng vẫn gật đầu thoả hiệp.

“Chẳng những hôn, còn phải ngậm với ɭϊếʍ nữa, phải ʍút̼ nữa mới được đó.” Chelsea tham lam đòi hỏi.

“Được rồi mà, anh nói sao thì làm vậy, anh lấy ra trước đi.” Mộ Sa cảm giác như hắn lại cứng lên, sợ hắn làm lần nữa, mau chóng gật đầu đồng ý.

Thấy cô chịu rồi, Chelsea lúc đó mới lưu luyến rút ra.

Không có vật của hắn chắn giữ, chất lỏng trắng đục bên trong chảy ra, chảy dọc theo bắp đùi cô, Mộ Sa khom người, che lại chạy vào phòng tắm.

Chelsea nhìn thấy mà cả người khô nóng, vật dưới thân lại rục rịch, đuổi theo cô đến phòng tắm, áp cô vào thành bồn yêu lần nữa.

Đến khi Mộ Sa nướng khoai đưa cho Ivey ăn xong thì trời đã tối đen, ở đây không có đồng hồ, Mộ Sa không biết đã mất bao lâu, có điều nhìn ánh mắt cười nhạo của Ivey, cô lại muốn chui xuống đất.

Ivey còn thừa dịp Chelsea với Sander không để ý, kề tai Mộ Sa nói nhỏ: “Mộ Sa, Chelsea lợi hại ha, làm lâu như thế, cô chắc thích lắm, ta nói, hắn làm cô mấy lần vậy, ba hay bốn, hại tôi chờ sắp chết đói luôn.”

Trời ạ, để cô chết đi, Mộ Sa xấu hổ muốn chết. Đều tại tên sư tử dê kia hại cô xấu hổ thế này.


Chương 74: Vật xấu xa
Danh sách chương
Chương 1: Buổi tối kích tìnhChương 2: Hồi ứcChương 4: Tắm rửaChương 3: Ngất điChương 5: RyanChương 7: Ác mộng bắt đầuChương 6: Bông vảiChương 9: Mở rộngChương 10: Làm nhiều nhiềuChương 8: Gần gũi kích tìnhChương 11: Nghe lénChương 13: Thoả mãnChương 14: Bắp ngôChương 12: Ăn emChương 15: GhenChương 16: Thích khôngChương 17: Cực hạnChương 19: Sao sángChương 18: Sâu một chút mới thoải máiChương 20: Nâng mông cao lênChương 22: Tắm nước nóngChương 24: Tưới nướcChương 23: Phối hợpChương 21: Sẽ rách đóChương 25: IveyChương 26: Nguy cơChương 27: Lục mãngChương 28: Đêm mai đều nghe theo anhChương 30: Cả đêm khó ngủChương 29: Mút vàoChương 32: Cơn ghen mang vị ngọtChương 31: Hầm thịtChương 34: Đả kíchChương 36: Chuyển biếnChương 33: Chỉ để mình anh ômChương 35: Cất nhàChương 38: Cầm máuChương 40: Dụ dỗChương 37: Không mayChương 39: Giày da thúChương 42: Trừng phạtChương 43: Đau lòngChương 41: Hừng hực lửa giậnChương 44: Thăm bệnhChương 45: Nhường điChương 46: Đánh nhauChương 47: Hiểu lầmChương 48: Chiến tranh lạnhChương 49: PhiloChương 50: Bị từ chốiChương 51: Ngu ngốcChương 54: Được nước lấn tớiChương 52: Nguyện ýChương 53: Bạn trai cũChương 55: Phản kíchChương 57: Bài học (2)Chương 56: Bài học (1)Chương 58: Cứu mạngChương 59: Thoả hiệpChương 60: Bản tính khó dờiChương 61: Ghét bỏChương 62: Đều nghe theo emChương 63: Bị thươngChương 64: Gặp hênChương 65: Mạnh một chútChương 67: Hết ngứaChương 66: Phát sốtChương 68: Tính sổChương 70: Nhân thú?Chương 71: Tìm phúc lợiChương 69: Sinh cho anh đứa conChương 72: Bạn bèChương 73: Khoai langChương 74: Vật xấu xaChương 75: Thoả mãnChương 76: Trả thùChương 77: Hầm lạnhChương 79: Ngoại tộc xâm lấnChương 78: Nhìn cho kĩChương 80: Hiểu lầmChương 81: Nói chuyệnChương 83: Các trưởng lão đắc ýChương 82: Dự cảm không lànhChương 84: Thời khắc kích tìnhChương 85: Hình thú hầu hạChương 86: Lang nha bổngChương 87: Xa cáchChương 88: Phát giácChương 89: Gieo giốngChương 90: Thăm dòChương 91: Bạo ngượcChương 92: Chỉ yêu anhChương 93: Kết thúc