Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 90: Thăm dò


Trước Sau

Chỉ có như vậy mới có thể khiến Ryan đưa Mộ Sa bình yên trở về. Điều làm hắn sợ hãi là nếu Mộ Sa không mang thai, Ryan sẽ giấu cô đến một nơi khác, từ nay về sau cô và hắn là kẻ nam người bắc.

Tin tức này không khác gì sấm sét giáng xuống Ryan, dù hắn không ngại nuôi con cho Chelsea, nếu Mộ Sa sinh giống cái thì tốt, nhưng nếu sinh ra một Tiểu Bạch sư thì hắn làm sao giải thích được cha là Kim sư mà lại sinh ra con là Bạch sư.

Nhưng tất cả cũng phải chờ xem Mộ Sa có chịu chấp nhận hắn hay không, một khi Mộ Sa không chấp nhận hắn, không chịu nhận tϊиɦ ɖϊƈh͙ của hắn tẩm bổ, như vậy chỉ sợ cô không chờ được đến khi sinh con ra mà đã bị hút khô dinh dưỡng mà chết rồi.

Không, nếu cô biết mình mang thai chắc chắn sẽ gấp rút quay về bên người Chelsea, dù sao thì tất cả gút mắc của bọn họ đều là vì đứa bé này.

Chờ chút, Ryan nhận ra có sơ hở trong lời nói của Chelsea, nếu Mộ Sa mang thai thì tại sao cô còn phải rời khỏi hắn?

Chelsea chăm chú quan sát biểu cảm của Ryan, từ khϊế͙p͙ sợ đến tuyệt vọng rồi nghi hoặc đến không khỏi kϊƈɦ động vạn phần, hắn dường như đã chắc chắn Mộ Sa là do Ryan giấu đi, bây giờ chỉ cần tiếp cận Ryan, hắn tin rất nhanh sẽ tìm được Mộ Sa.

Hai người mỗi người đều mang tâm sự nhìn nhau hồi lâu, Ryan tỉnh táo trước, cố lấy bình tĩnh nói: “Mặc kệ cậu tin hay không, tôi thật sự không thấy Mộ Sa, nếu tôi thấy cô ấy thì sẽ đưa cô ấy về nhà. Bây giờ tôi sẽ đi với cậu tìm cô ấy, một giống cái ở một mình trong rừng thật sự quá nguy hiểm.”

Chelsea đương nhiên không tin vào lý do thoái thác của hắn, nhưng nếu cứ cố chấp ép hắn thì dù đánh chết hắn cũng không nói, đành phải lấy lui làm tiến, để cho hắn buông lỏng cảnh giác, chờ đến lúc hắn đi tìm Mộ Sa sẽ lặng lẽ theo sau, như vậy không chừng sẽ nhanh hơn, quyết định rồi Chelsea liền gật đầu đi cùng Ryan tìm Mộ Sa.

Tuy rằng trong lòng hai người đều biết rõ làm thế sẽ không tìm được, nhưng vẫn tỏ ra cố gắng, muốn diễn cho người khác xem, cho nên hai người ra sức tìm kiếm, tựa hồ còn muốn đào sâu ba thước đất.

Ryan lòng nóng như lửa đốt, rất muốn ngay lập tức đi tìm Mộ Sa để xác nhận xem cô có mang thai thật không, nhưng Chelsea cứ kè kè cạnh hắn nên không dám tùy tiện hành động, mà cẩn thận tìm cơ hội, đến mười ngày sau, khi Chelsea bị các trưởng lão gọi đến nói chuyện, hắn mới cẩn thận che giấu hành tung, cố ý đi vòng vòng rồi chậm rãi đi về phía hang núi mà Mộ Sa đang trốn.

Đến khi đi cách thôn thật xa, không còn mùi của Chelsea xung quanh, lúc này hắn mới yên lòng hóa thành hình thú chạy về phía hang núi một cách vội vã.

Ryan dọn sạch đất đá trước cửa hang liền nhìn thấy Mộ Sa đang ngồi chồm hổm không biết là làm gì.

Sợ im lìm đi qua sẽ làm cô giật mình, hắn khẽ gọi một tiếng: “Mộ Sa.”

Mộ Sa đột nhiên nghe thấy phía sau có người kêu cô liền hoảng sợ, nhưng cô rất nhanh nhận ra đấy là giọng nói của Ryan nên ngẩng đầu lên nở nụ cười, nói: “Ryan, anh tới rồi. Đúng lúc ghê, tôi đang làm món ‘thịt ăn mày’, một lát là được ăn rồi.” Nói xong lại cúi đầu, cẩn thận lấy tay thử độ ấm của đất.

Ryan chỉ nhìn cô một cái liền ngây ngẩn người, chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà cô đã gầy đi nhiều, sắc mặt cũng không tốt lắm, mắt hồng hồng, rõ ràng là vừa mới khóc xong, Ryan thật sự đau lòng, hắn vẫn ích kỷ không muốn để cô trở lại bên cạnh Chelsea. Hắn không ngừng tự nói với bản thân, nếu cô không mang thai, qua một thời gian, rồi lại một thời gian nữa, khi cô quên Chelsea, hắn nhất định sẽ làm cho cô vui vẻ trở lại, hắn thề với rừng rậm, hắn nhất định sẽ bảo vệ cô cả đời.

Ryan đi tới ngồi xổm bên cạnh cô, tò mò hỏi: “‘Thịt ăn mày’ là món gì?”

“‘Thịt ăn mày’ thật ra là ‘Gà ăn mày’, trong tộc của chúng tôi có những người không có khả năng làm việc, chỉ dựa vào đồ ăn tiếp tế, chúng tôi đều gọi họ là ăn mày, bọn họ dùng bùn bọc gà lại rồi đem nướng, đất nóng lên sẽ làm gà chín, bởi vì hương vị rất thơm ngon cho nên mọi người cũng học làm theo như thế, món ăn này chung tôi gọi nó là ‘Gà ăn mày’. Ở đây không có gà, tôi dùng bùn bọc thịt lại, rồi nướng trêи lửa, nhưng vì cách làm giống nhau cho nên gọi nó là ‘thịt ăn mày’.” Mộ Sa cố gắng dùng từ ngữ Ryan có thể nghe hiểu để giải thích về lai lịch của món ‘thịt ăn mày’.

“Xong rồi, ăn được rồi.” Mộ Sa nói xong, thịt cũng nướng chín, dùng một chiếc gậy nhỏ đào thịt lên, cô vội vàng dùng tay lấy kết quả là bị nóng kêu to: “Á, nóng quá.”

“Cẩn thận.” Ryan không kịp cản, thấy cô bị bỏng, nhanh chóng nắm tay cô, không chút suy nghĩ ngậm ngón tay đang bị bỏng vào miệng.

Mộ Sa hoảng sợ, vội vàng rút ngón tay trong miệng hắn ra, có chút xấu hổ giấu ra sau, lẩm bẩm nói: “Không, không có việc gì.”

Ryan sửng sốt một lát rồi cúi đầu, giúp cô lấy ‘thịt ăn mày’, một mùi thơm xông vào mũi, không khỏi tán thưởng nói: “Thơm quá.”

Rồi xé một miếng, cẩn thận thổi nguội mới đưa cho Mộ Sa.

“Cám ơn.” Mộ Sa nhận lấy, tùy ý ngồi bên cạnh, bắt đầu ăn.

Ryan cũng xé một miếng, học cô cắn một miếng không để ý đến mùi vị nuốt xuống rồi mới làm bộ vô tâm hỏi: “Mộ Sa, em có muốn quay về tộc của em không? Anh đưa em về được không?”

Mộ Sa nghe vậy liền ngừng nhai một lát, cười khổ nói: “Chỉ sợ là không thể về được.” Cô cũng không biết làm cách nào mà tới nơi kỳ lạ này, sợ là không thể trở về rồi.

Không thể về sao? Không có lý do để đưa cô đi sao? Ryan vô cùng thất vọng. Hai người đều im lặng, Ryan thỉnh thoảng quay đầu nhìn bụng cô, có thể bởi vì trời lạnh cho nên Mộ Sa mặc đồ rất kín, bên ngoài còn thêm một lớp áo da thú rất dày, cho nên hắn thật sự không nhìn ra dấu hiệu gì, cho dù có cũng không thể rõ ràng như vậy được.

Ryan suy nghĩ, hỏi dò: “Mộ Sa, gần đây em có cảm giác khó chịu gì không?”

“Không có, em rất tốt.” Mộ Sa mỉm cười nói. Cô không muốn làm hắn lo lắng cho nên nói mình vẫn tốt. Có trời mới biết rằng cô làm sao mà tốt được, một mình ở trong hang động lạnh như thế này, cô cả đêm đều không ngủ được, có những lúc mệt đến ngủ thϊế͙p͙ đi nhưng cũng giật mình tỉnh lại, nước mắt không nén được lại chảy xuống, cô nhớ Chelsea biết bao, nhớ thân nhiệt của hắn, mùi hương của hắn, hắn hung dữ, hắn dịu dàng, thậm chí nhớ cả lúc hắn thô lỗ…

“Thật không sao chứ? Có buồn ngủ hay không, hay có đặc biệt muốn ăn cái gì không?” Ryan cẩn thận xác nhận lại một lần nữa.


Chương 90: Thăm dò
Danh sách chương
Chương 1: Buổi tối kích tìnhChương 2: Hồi ứcChương 4: Tắm rửaChương 3: Ngất điChương 5: RyanChương 7: Ác mộng bắt đầuChương 6: Bông vảiChương 9: Mở rộngChương 10: Làm nhiều nhiềuChương 8: Gần gũi kích tìnhChương 11: Nghe lénChương 13: Thoả mãnChương 14: Bắp ngôChương 12: Ăn emChương 15: GhenChương 16: Thích khôngChương 17: Cực hạnChương 19: Sao sángChương 18: Sâu một chút mới thoải máiChương 20: Nâng mông cao lênChương 22: Tắm nước nóngChương 24: Tưới nướcChương 23: Phối hợpChương 21: Sẽ rách đóChương 25: IveyChương 26: Nguy cơChương 27: Lục mãngChương 28: Đêm mai đều nghe theo anhChương 30: Cả đêm khó ngủChương 29: Mút vàoChương 32: Cơn ghen mang vị ngọtChương 31: Hầm thịtChương 34: Đả kíchChương 36: Chuyển biếnChương 33: Chỉ để mình anh ômChương 35: Cất nhàChương 38: Cầm máuChương 40: Dụ dỗChương 37: Không mayChương 39: Giày da thúChương 42: Trừng phạtChương 43: Đau lòngChương 41: Hừng hực lửa giậnChương 44: Thăm bệnhChương 45: Nhường điChương 46: Đánh nhauChương 47: Hiểu lầmChương 48: Chiến tranh lạnhChương 49: PhiloChương 50: Bị từ chốiChương 51: Ngu ngốcChương 54: Được nước lấn tớiChương 52: Nguyện ýChương 53: Bạn trai cũChương 55: Phản kíchChương 57: Bài học (2)Chương 56: Bài học (1)Chương 58: Cứu mạngChương 59: Thoả hiệpChương 60: Bản tính khó dờiChương 61: Ghét bỏChương 62: Đều nghe theo emChương 63: Bị thươngChương 64: Gặp hênChương 65: Mạnh một chútChương 67: Hết ngứaChương 66: Phát sốtChương 68: Tính sổChương 70: Nhân thú?Chương 71: Tìm phúc lợiChương 69: Sinh cho anh đứa conChương 72: Bạn bèChương 73: Khoai langChương 74: Vật xấu xaChương 75: Thoả mãnChương 76: Trả thùChương 77: Hầm lạnhChương 79: Ngoại tộc xâm lấnChương 78: Nhìn cho kĩChương 80: Hiểu lầmChương 81: Nói chuyệnChương 83: Các trưởng lão đắc ýChương 82: Dự cảm không lànhChương 84: Thời khắc kích tìnhChương 85: Hình thú hầu hạChương 86: Lang nha bổngChương 87: Xa cáchChương 88: Phát giácChương 89: Gieo giốngChương 90: Thăm dòChương 91: Bạo ngượcChương 92: Chỉ yêu anhChương 93: Kết thúc