Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 76: Trả thù


Trước Sau

Cuộc sống ức hϊế͙p͙ và đấu tranh không ngừng của Chelsea và Mộ Sa trôi qua từng ngày, bụng Ivey lớn dần, Mộ Sa ngoài chăm sóc cậu ta hàng ngày, thời gian còn lại đều bỏ vào vườn rau.

Trời không phụ lòng người, sau khi thất bại vô số lần cuối cùng Mộ Sa cũng se được sợi bông, cô kϊƈɦ động không thôi, tuy chưa đủ để may quần áo nhưng tích tiểu thành đại, cô tin trước mùa đông năm sau, nhất định cô có thể may được một bộ quần áo.

Thời tiết lạnh dần, các thú nhân trong tộc càng thêm bận rộn, ngày nào cũng đi sớm về trễ chuẩn bị lương thực cho mùa đông.

Chelsea cũng bận rộn lu bù, chẳng những đi săn thú khi về còn phải đưa các thú nhân giống đực khác đi gia cố quanh thôn, vì mùa đông thức ăn khó kiếm, khó tránh sẽ có dã thú đói khát đến tấn công thôn.

Theo trận tuyết đầu mùa rơi xuống, mùa đông chính thức đến, như thường lệ trong thôn lại có lễ đón dâu, lần này vì có thú nhân giống cái Hồ tộc ở lại năm trước hết lòng giới thiệu, còn thêm các trò chơi hấp dẫn như mạt chược, cờ nhảy, cờ vây, mười giống cái từ Hồ tộc hầu như đều ở lại qua mùa đông, làm các giống đực trong tộc chưa có bạn đời reo hò hoan hô.

Chỉ là trong lòng Mộ Sa rất khó chịu, vì Philo cũng ở lại, có việc gì cũng đến tìm Chelsea, nhìn thấy mà lòng cô như bị dội a-xít, mấy lần phát cáu với Chelsea, còn vừa cắn vừa nhéo rất bạo lực, có điều Chelsea da dày thịt béo hoàn toàn tỉnh bơ, có khi còn đổi khách thành chủ đẩy ngã cô xuống giường mà ức hϊế͙p͙.

Thật ra không phải Chelsea không biết ý cô, nhưng gần đây Philo ngoài thường hay xuất hiện cạnh hắn cũng không làm gì quá đáng, với lại hắn rất hưởng thụ dáng vẻ ghen tuông của Mộ Sa. Nên không nói gì cả, hễ cô la lối khóc lóc, gây rối um sùm thì đè lên giường làm đến khi cô xin tha, không còn sức giận dỗi nữa.

“Aaa… căng quá… ông xã, anh nhanh lên…aaa…” Tiếng rêи rỉ khàn khàn cùng thở dốc không ngừng từ giường truyền đến.

Tay Mộ Sa nắm chặt tấm da thú thở gấp, ʍôиɠ ưỡn ra đón sự va chạm mạnh mẽ.

Khuôn mặt đỏ ửng đầy nước mắt dán lên tấm da thú, trêи cơ thể đầy dấu hôn hồng tía, từ cổ đến lưng, rồi đến góc đùi đều là vết cắn để lại.

Cặp ngực mềm mại cũng đầy dấu tay với vết cắn, có điều thê thảm nhất vẫn là hoa huy*t, lối vào nhỏ chặt đang bị ép nuốt vào cực đại của hắn, da nơi đó bị căng dãn đến tận cùng, mỗi lần ra vào tϊиɦ ɖϊƈh͙ từ trong nhỏ xuống da thú, ɖâʍ loạn mà hấp dẫn.

Eo Mộ Sa bị tay Chelsea giữ chặt, khi hắn đâm vào thì đồng thời kéo ʍôиɠ cô ra sau, tư thế cùng động tác khiến cho vật của hắn đâm vào càng sâu hơn.

Mộ Sa gần mê loạn vì những lần đi vào sâu mạnh rêи rỉ: “A…Tha cho em, xin anh…”

Mái tóc màu bạc của Chelsea ướt sũng, khuôn mặt lạnh lùng lộ vẻ sảng kɧօáϊ, đôi mắt nhìn chăm chăm thân hình nhỏ bé bên dưới không thể che giấu nổi ɖu͙ƈ vọng.

Toàn thân như tràn trề tinh lực, không ngừng vào đến nơi sâu nhất trong hoa huy*t, mỗi lần xâm nhập đều làm Mộ Sa rêи rỉ vừa khốn khổ vừa sung sướиɠ, thân thể mềm nhũn nằm bẹp trêи miếng da thú.

“Bảo bối, còn dám giận anh nữa không, còn không cho anh đụng đến nữa không? Hửm?” Chelsea nằm trêи người cô, cắn cắn đầu vai, cười tà ác, nụ cười tràn đầy cảm giác thoả mãn khi đã chinh phục được.

“Không dám…a… không dám nữa…tha em đi… xin anh…” Kɧօáϊ cảm không thể hình dung và đau đớn xen lẫn nhau làm Mộ Sa hoàn toàn đầu hàng.

“Bảo bối, em ngoan lắm!” Có được câu cần nghe Chelsea đẩy nhanh vào mấy chục cái, cuối cùng ưỡn người gầm lên phun vào hoa huy*t.

Sau đó Mộ Sa thấy thật uất ức, khóc thút thít xoay đi không ngó hắn, rõ ràng là hắn sai, không nhận lỗi thì thôi còn dùng thủ đoạn hèn hạ này ép cô năn nỉ hắn, đúng là xấu xa mà.

Chelsea nghe cô khóc, bả vai cứ run từng hồi, thì buồn cười từ đằng sau vòng ôm cô, dịu dàng nói: “Chuyện gì vậy em, sao khóc vậy?”

Mộ Sa không trả lời, cứ mếu máo khóc, nhưng không giãy ra mặc cho hắn ôm, hắn là là kẻ có ham muốn rất mạnh, cô càng giãy dụa lại càng làm hắn hưng phấn, cuối cùng vẫn là cô lỗ nặng.

“Được rồi, đừng khóc nữa, anh đưa em đi báo thù nhé?” Thấy cô bớt ấm ức Chelsea không kìm được nhếch miệng cười, xem ra do vừa rồi nên cô ngoan hơn, hắn hôn hai cái lên đầu vai cô dỗ dành.

“Hả?” Mộ Sa nghe hắn nói mà sửng sốt, báo thù, báo thù gì chứ? Tò mò quay lại nhìn hắn, cô có kẻ thù nào đâu.

Chelsea hôn môi cô, cười nói: “Muốn biết thì đi với anh đi.” Nói rồi nhảy xuống lấy áo, giày, nón, và bao tay da thú mà Mộ Sa đã làm trước khi mùa đông đến, mang từng cái cho cô, bao kín Mộ Sa từ trêи xuống dưới không một kẽ hở.

Còn bản thân hắn thì quấn tấm da thú, để trần thân trêи rồi vắt áo khoác da trêи vai, cầm thêm cái lưới gân thú nắm tay Mộ Sa dắt đi.

Mộ Sa bị hắn kéo đi một đoạn thật dài, đến bờ sông thì dừng lại, Chelsea để Mộ Sa ngồi trêи một chạc cây chắc chắn chờ hắn. Hắn thả người nhảy lên mặt sông, cào cào mấy cái trêи lớp băng dày tạo thành một cái lỗ lớn rồi quăng cái lưới xuống nước, sau đó kéo lên thật nhanh, ném lên bờ.

Trong lưới có hơn mười con cá đang giãy chết, Mộ Sa reo lên, hoá ra Chelsea nói trả thù không ngờ là tìm cá để trả, hắn đúng là thích ghi thù ghê.

Mấy con cá bị ném lên bờ cách khỏi nước chẳng mấy chốc đã không còn giãy nữa, Chelsea mới đi đến, lấy cá ra rồi bắt đầu quăng lưới lần nữa.


Chương 76: Trả thù
Danh sách chương
Chương 1: Buổi tối kích tìnhChương 2: Hồi ứcChương 4: Tắm rửaChương 3: Ngất điChương 5: RyanChương 7: Ác mộng bắt đầuChương 6: Bông vảiChương 9: Mở rộngChương 10: Làm nhiều nhiềuChương 8: Gần gũi kích tìnhChương 11: Nghe lénChương 13: Thoả mãnChương 14: Bắp ngôChương 12: Ăn emChương 15: GhenChương 16: Thích khôngChương 17: Cực hạnChương 19: Sao sángChương 18: Sâu một chút mới thoải máiChương 20: Nâng mông cao lênChương 22: Tắm nước nóngChương 24: Tưới nướcChương 23: Phối hợpChương 21: Sẽ rách đóChương 25: IveyChương 26: Nguy cơChương 27: Lục mãngChương 28: Đêm mai đều nghe theo anhChương 30: Cả đêm khó ngủChương 29: Mút vàoChương 32: Cơn ghen mang vị ngọtChương 31: Hầm thịtChương 34: Đả kíchChương 36: Chuyển biếnChương 33: Chỉ để mình anh ômChương 35: Cất nhàChương 38: Cầm máuChương 40: Dụ dỗChương 37: Không mayChương 39: Giày da thúChương 42: Trừng phạtChương 43: Đau lòngChương 41: Hừng hực lửa giậnChương 44: Thăm bệnhChương 45: Nhường điChương 46: Đánh nhauChương 47: Hiểu lầmChương 48: Chiến tranh lạnhChương 49: PhiloChương 50: Bị từ chốiChương 51: Ngu ngốcChương 54: Được nước lấn tớiChương 52: Nguyện ýChương 53: Bạn trai cũChương 55: Phản kíchChương 57: Bài học (2)Chương 56: Bài học (1)Chương 58: Cứu mạngChương 59: Thoả hiệpChương 60: Bản tính khó dờiChương 61: Ghét bỏChương 62: Đều nghe theo emChương 63: Bị thươngChương 64: Gặp hênChương 65: Mạnh một chútChương 67: Hết ngứaChương 66: Phát sốtChương 68: Tính sổChương 70: Nhân thú?Chương 71: Tìm phúc lợiChương 69: Sinh cho anh đứa conChương 72: Bạn bèChương 73: Khoai langChương 74: Vật xấu xaChương 75: Thoả mãnChương 76: Trả thùChương 77: Hầm lạnhChương 79: Ngoại tộc xâm lấnChương 78: Nhìn cho kĩChương 80: Hiểu lầmChương 81: Nói chuyệnChương 83: Các trưởng lão đắc ýChương 82: Dự cảm không lànhChương 84: Thời khắc kích tìnhChương 85: Hình thú hầu hạChương 86: Lang nha bổngChương 87: Xa cáchChương 88: Phát giácChương 89: Gieo giốngChương 90: Thăm dòChương 91: Bạo ngượcChương 92: Chỉ yêu anhChương 93: Kết thúc