Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 87: Xa cách


Trước Sau

Ngày hôm sau lúc Mộ Sa tỉnh lại thì Chelsea vẫn đang ngủ say, xem ra giao hoan dưới hình thú cũng rất tiêu hao thể lực. Mộ Sa định nhè nhẹ nhích người, nhưng hơi động đậy cảm giác như toàn thân như rã rời, yếu ớt vô lực.

“Ưm…” Mộ Sa không nhịn được, tiếng rêи thống khổ bật ra khỏi môi.

Lập tức cánh tay vắt ngang lưng cô kéo lại, giọng Chelsea khàn khàn vang lên bên tai: “Ư, đừng nhúc nhích… Ngoan…” Vừa nói, bàn tay đặt ở bên hông cô như là có ý thức tự động vuốt ve giúp cô giảm bớt đau đớn.

Mộ Sa bị động tác bất thình lình của hắn làm phát hoảng, sợ hắn phát hiện ra ý đồ của cô, thân thể cứng đờ chờ nửa ngày mà hắn không có động tĩnh gì, mới nghiêng đầu nhìn, thấy hắn vẫn đang ngủ.

Nhìn hắn ngủ say nhưng vẫn nhếch miệng cười, Mộ Sa xoa xoa cái mũi cay cay, suýt nữa lại rơi lệ, đây là hạnh phúc cô mong đợi bao lâu, đáng tiếc lại quá ngắn ngủi.

Khẽ thở dài, cúi xuống nhìn hắn, hiện giờ người cô đang đau dữ dội, xuống giường cũng rất khó khăn, huống chi chỉ cần cô vừa nhúc nhích Chelsea liền tỉnh, muốn lén bỏ đi là không thể, xem ra phải tìm Kreider xin một ít bột phấn về dùng mới được, nghĩ đên đây bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ.

Đến khi cô tỉnh lại, Chelsea cứ nhìn cô chòng chọc không chớp mắt, thấy cô tỉnh liền hôn khắp người cô, cắn cắn vành tai cô, mở miệng nịnh nọt gọi cô: “Bà xã, bảo bối”. Bàn tay cũng không an phận từ từ âu yếm trêи phần bụng phẳng lì mềm mại của cô.

Mộ Sa bị hắn sờ có hơi ngứa, giãy dụa đẩy hắn, hơi động đậy người một tí lại đau đến nhíu mày, sợ hắn làm tới lại nổi thú tính, không ngó ngàng mà dày vò cô, vội vàng quát lớn: “Anh làm gì vậy, đừng phá nữa, em chỗ nào cũng đau, không thể tiếp tục.”

Chelsea nghe vậy liền dừng, ấm ức than thở: “Anh cũng không muốn làm mà.”

Mộ Sa trừng mắt liếc hắn một cái, gắt giọng: “Người em khó chịu muốn chết, mau nấu nước nóng giúp em, em muốn tắm rửa.”

“Được, anh nấu ngay đây.” Chelsea vừa nói vừa cúi đầu áp xuống hôn cô một hồi mới đứng dậy đi nấu nước.

Chelsea hầu hạ Mộ Sa tắm rửa xong còn giúp cô bôi thuốc, rồi trải thêm trêи giường một lớp da thú để Mộ Sa nằm.

Mộ Sa được hắn cơm bưng nước rót, hơn nữa chốc chốc còn đấm vai bóp chân, được chăm sóc tỉ mỉ chu đáo khiến cô có cảm giác sắp thành lão phật gia đến nơi.

Chelsea ngay cả tuần tra ban đêm cũng không đi, tất cả đều giao cho Ryan, một tấc cũng không rời, ở lại bên cạnh Mộ Sa chăm sóc cô, Mộ Sa tĩnh dưỡng ba ngày, tổn thương ở thân dưới tốt lên, tuy rằng mỗi khi đi lại ma sát có chút đau nhưng vẫn có thể chịu được.

Ban ngày Mộ Sa lấy cớ đi thăm Ivey, mượn cơ hội chạy tới chỗ Kreider xin ít Ma Tê tán, Kreider chỉ nghĩ chắc là Chelsea lại chọc giận cô nên cô muốn chỉnh hắn, cho nên rất sung sướиɠ đưa cho cô.

Chờ đến tối lúc đi ngủ, Mộ Sa nằm gọn trong lòng Chelsea, nhắm mắt lẳng lặng chờ hắn ngủ say rồi mới cẩn thận lôi bột phấn giấu dưới tấm da thú ra để lên mũi hắn cho hắn hít vào.

Chờ thêm một lúc, đoán chừng thuốc đã bắt đầu có hiệu lực, cô bèn dậy nhanh chóng thu dọn quần áo cùng một ít thịt khô, dùng da thú cột chắc, không quay đầu lại xách theo bọc quần áo xông ra ngoài. Cô không dám nhìn về chỗ Chelsea, sợ nếu nhìn hắn thêm lần nữa sẽ luyến tiếc không muốn xa hắn, lại không màng gì mà ở lại.

Mộ Sa ra ngoài, không xác định được sẽ đi đâu, dù sao ở nơi này cô không có người thân, cho nên đi đâu cũng như nhau, chỉ cần rời khỏi hắn, rời khỏi hắn là được rồi, nghĩ đến Chelsea, nước mắt không khống chế được bắt đầu chảy ra.

Mộ Sa vừa mới đi đến đầu thôn nghe phía sau có người hét lớn: “Ai ở đằng kia, đứng lại!”

Mộ Sa hoảng sợ, theo bản năng đứng lại, quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói.

“Ủa, Mộ Sa, là em hả?” Mộ Sa không nhìn rõ người đó là ai, nhờ ánh trăng thấy có người đang lại gần, nhưng cô cảm thấy giọng nói vô cùng quen thuộc, là Ryan, không hiểu tại sao nhưng cô lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, may quá, không phải người khác.

“Em định đi đâu? Tại sao lại mang theo bọc đồ lớn vậy?” Ryan bước nhanh đến trước mắt cô, nhìn thấy rõ đồ trong tay cô, nhíu mày có chút khó tin hỏi.

“Em…..” Mộ Sa nghẹn lời, không biết trả lời như thế nào, lập tức cắn môi dưới cúi đầu im lặng.

“Là Chelsea bắt nạt em?” Ryan thấy trêи mặt cô còn vương nước mắt, bộ dạng uất ức, nhất thời đau lòng kinh khủng, kϊƈɦ động chụp vai cô lay hỏi.

“Không phải, là em không muốn liên lụy đến anh ấy nên định âm thầm rời thôn, rời xa hắn, Ryan, anh giúp em được không?” Mộ Sa bị hắn túm có chút đau, cố lấy dũng khí ngẩng đầu lên nhìn hắn kể hết tất cả.

Ryan nghe vậy lặng đi một lát, các trưởng bối bởi vì Mộ Sa mãi chưa có thai nên không ngừng tạo áp lực với Chelsea, việc này hắn cũng biết, không ngờ là bọn họ hành động nhanh như vậy đã tìm đến Mộ Sa.

Không biết bọn họ đã nói gì với Mộ Sa, mà cô lại muốn rời khỏi Chelsea, hắn đoán Chelsea chắc cũng không biết chuyện này, nếu hắn biết chuyện này, cho dù là bạch sư bị tuyệt chủng hắn nhất định sẽ không để Mộ Sa rời khỏi hắn.

Hắn biết giờ phút này nên ngăn cản Mộ Sa, không cho cô ra khỏi thôn, hoặc là tìm đến Chelsea, để cho bọn họ nói chuyện với nhau, có lẽ mọi chuyện sẽ có cách giải quyết tốt hơn.

Nhưng là trong lòng hắn lại có một giọng nói ích kỷ lớn tiếng hò hét muốn để cô ra đi, rời khỏi thôn, rời khỏi Chelsea, nói không chừng, nói không chừng, như vậy hắn sẽ có cơ hội, có cơ hội có thể có được cô.

Ryan đấu tranh tư tưởng thật lâu, cuối cùng chậm rãi gật đầu dưới ánh mắt mong chờ của Mộ Sa.

Mộ Sa thấy hắn đồng ý thì thực sự vui mừng, tóm cánh tay hắn, nghẹn ngào nói: “Ryan, cám ơn anh, cám ơn anh, anh luôn giúp em, em thật không biết nên…” cảm ơn anh như thế nào.

Mộ Sa vẫn chưa nói xong, Ryan liền đưa tay che miệng cô, không cho cô nói tiếp, cái hắn muốn cho tới bây giờ không phải là lời cảm ơn của cô, cái hắn muốn cô đã không thể cho được, vậy thì cái gì hắn cũng không muốn.

Ryan như có suy nghĩ nhìn theo Mộ Sa, khẽ thở dài cúi xuống ôm ngang cô, nhanh chóng ra khỏi thôn.

Mộ Sa ôm chặt tay Ryan, nhắm mắt lại khẩn trương, tiếng gió gào thét bên tai báo cho cô biết, bọn họ đang đi rất nhanh…


Chương 87: Xa cách
Danh sách chương
Chương 1: Buổi tối kích tìnhChương 2: Hồi ứcChương 4: Tắm rửaChương 3: Ngất điChương 5: RyanChương 7: Ác mộng bắt đầuChương 6: Bông vảiChương 9: Mở rộngChương 10: Làm nhiều nhiềuChương 8: Gần gũi kích tìnhChương 11: Nghe lénChương 13: Thoả mãnChương 14: Bắp ngôChương 12: Ăn emChương 15: GhenChương 16: Thích khôngChương 17: Cực hạnChương 19: Sao sángChương 18: Sâu một chút mới thoải máiChương 20: Nâng mông cao lênChương 22: Tắm nước nóngChương 24: Tưới nướcChương 23: Phối hợpChương 21: Sẽ rách đóChương 25: IveyChương 26: Nguy cơChương 27: Lục mãngChương 28: Đêm mai đều nghe theo anhChương 30: Cả đêm khó ngủChương 29: Mút vàoChương 32: Cơn ghen mang vị ngọtChương 31: Hầm thịtChương 34: Đả kíchChương 36: Chuyển biếnChương 33: Chỉ để mình anh ômChương 35: Cất nhàChương 38: Cầm máuChương 40: Dụ dỗChương 37: Không mayChương 39: Giày da thúChương 42: Trừng phạtChương 43: Đau lòngChương 41: Hừng hực lửa giậnChương 44: Thăm bệnhChương 45: Nhường điChương 46: Đánh nhauChương 47: Hiểu lầmChương 48: Chiến tranh lạnhChương 49: PhiloChương 50: Bị từ chốiChương 51: Ngu ngốcChương 54: Được nước lấn tớiChương 52: Nguyện ýChương 53: Bạn trai cũChương 55: Phản kíchChương 57: Bài học (2)Chương 56: Bài học (1)Chương 58: Cứu mạngChương 59: Thoả hiệpChương 60: Bản tính khó dờiChương 61: Ghét bỏChương 62: Đều nghe theo emChương 63: Bị thươngChương 64: Gặp hênChương 65: Mạnh một chútChương 67: Hết ngứaChương 66: Phát sốtChương 68: Tính sổChương 70: Nhân thú?Chương 71: Tìm phúc lợiChương 69: Sinh cho anh đứa conChương 72: Bạn bèChương 73: Khoai langChương 74: Vật xấu xaChương 75: Thoả mãnChương 76: Trả thùChương 77: Hầm lạnhChương 79: Ngoại tộc xâm lấnChương 78: Nhìn cho kĩChương 80: Hiểu lầmChương 81: Nói chuyệnChương 83: Các trưởng lão đắc ýChương 82: Dự cảm không lànhChương 84: Thời khắc kích tìnhChương 85: Hình thú hầu hạChương 86: Lang nha bổngChương 87: Xa cáchChương 88: Phát giácChương 89: Gieo giốngChương 90: Thăm dòChương 91: Bạo ngượcChương 92: Chỉ yêu anhChương 93: Kết thúc