Lộ Kim Thời: Ái chà —
Lúc hai chúng tôi bàn đến chuyện cưới hỏi, mẹ Lộ Kim Thời đeo cái vòng tổ truyền vào tay tôi, trìu mến thủ thỉ đầy ủi an rằng, tôi không còn ba thì ba Lộ Kim Thời sẽ là ba của tôi, tôi đã mất mẹ thì bà ấy sẽ là mẹ của tôi, chắc chắn sẽ tốt với tôi hơn anh ấy gấp mười lần. Toàn bộ đồ trang sức của bà ấy sẽ là của tôi, tuyệt chiêu bí kíp nấu ăn của bà ấy chỉ truyền cho nữ chứ không truyền nam, sẽ hết lòng chỉ bảo tôi tài thêu thùa cắt may, quán xuyến việc nhà. Còn nữa, nếu tôi và Lộ Kim Thời có phát sinh mâu thuẫn xung đột lớn hay nhỏ gì thì bà ấy nhất định sẽ đứng về phía tôi vô điều kiện. Bà ấy không để tâm đến việc được ẵm bồng cháu trai hay gái, vẫn sẽ dốc lòng chăm sóc đứa nhỏ tận tâm chu đáo. Và đến cả tôi khi ở cữ thì sẽ có một chế độ dinh dưỡng cân đối, và phương pháp chăm sóc tâm sinh lý toàn diện nhất, đảm bảo lúc tôi mang thai lúc năm mươi kí sẽ lập tức khôi phục thể trạng về dưới sáu mươi kí khi qua giai đoạn ở cữ.
xong đời rồi,
(một anh chàng da đen ấn huyệt thái dương, kinh ngạc cảm thán “oh my god”)
Năm tháng rồi đó, tên ở nhà là “Đâu Đâu,” dễ thương ha?
Dễ thương quá.
Sao tự dưng liên hệ anh chi vậy?
Là vầy, anh có nhớ vụ án xảy ra ở trường Cây Mận bảy năm trước không? Bỗng nhiên mẹ của đứa nhỏ đã mất tìm tới chỗ em, cứ ép hỏi em ai là hung thủ. Em thì thấy tên kia đã đi tù rồi, cô ta trả thù cũng không còn ý nghĩa nữa nên không nói cho cô ta. Cô ta phát hiện lúc đó anh và em quen nhau, nói sẽ đến tìm anh hỏi manh mối về tên kia.
Được thôi, cứ để cô ta tìm anh đi.
Không phải, anh không biết đó thôi, bà mẹ này bị điên rồi, cô ta sẽ cố tìm anh bằng mọi giá đó. Rồi có thể còn chơi mấy trò bẩn nữa, mà em thì không muốn tiết lộ danh tính hung thủ cho cô ta.
Không phải tên kia đi bóc lịch rồi à? Cô ta muốn thì cứ tìm thỏa thích đi.
Không phải, em nghe nói hình như là có khả năng hắn được thả sớm rồi. Em cũng không biết nữa.
À, vậy thì anh cũng hiểu được, nếu lỡ ai giết con gái anh, thằng đó mà ra tù thì anh cũng tới đập chết nó luôn. Ok, rất là hợp lý, tới đây đi, dù sao thì anh cũng không biết gì nhiều á.
…
Anh không hiểu ý em lắm nha.
Vậy nè, em không vội phải không? Vừa lúc dạo này anh cũng không bận gì, bao giờ em có rảnh thì mình đi ăn, rồi em kể tỉ mỉ hơn là được.
hôm nay luôn được không
được
Đậu hủ Ma Bà quán này ngon bá cháy luôn nha.
Anh ấy lái xe tới đón tôi tan làm, ngậm cây kẹo que thay điếu thuốc vì đang ở gần trường. Mỗi lần lên xe là tôi sẽ cài dây an toàn kỹ càng, rồi anh ấy sẽ trêu tôi quá cẩn thận, cài dây gì mà nghiêm túc như đứa nhỏ lần đầu đeo cặp đi học. Xe từ từ khởi động, tôi hỏi hôm nay chúng mình đi chỗ nào, anh ấy đáp lại, chúng mình đi đâu ta, à có chỗ này chỗ kia ngon bá cháy, em ăn là thích mê ngay đó.
Là chỗ thằng bạn anh mở, đậu hủ và nước sốt từ Tứ Xuyên đem qua, vị chính gốc luôn đó.
Nghe thèm ghê.
Lần này là em làm phiền anh, vậy để em đãi bữa nay đi, xem như là ủng hộ bạn anh luôn nha.
Khách sáo cái gì chứ, em tới đi, anh nói nó miễn phí luôn.
(1)
trừ cái áo thun khác nhau ra thì khuôn mặt vẫn y như tấm ảnh đại diện,
(2),
Ái chà —
Hình như món này còn có biến thể khác, hay tên khác là Gà cay Trùng Khánh (phần này mình không rõ lắm).